Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 5: NHỮNG BỨC TRANH KHÔNG MÀU SẮC

Tiết Mỹ thuật của 12A1 thường rơi vào buổi chiều thứ Ba, những sợi nắng cuối ngày bắt đầu xiên khoai qua những ô cửa kính bám đầy bụi của phòng đa năng. Đây là nơi duy nhất trong trường Trung số 7 mang một thở khác — không mùi mực in nồng nặc của những xấp đề thi, mùi dầu thông, mùi màu nước khô và mùi gỗ của những giá vẽ đã sờn.

Lâm Tuệ góc , tay cầm cây cọ nhưng tâm trí lại đặt bàn của Hứa Ngụy phía trên.

Đề bài hôm nay là: “Sắc thái của mùa hè”. Một đề bài nghe thì lãng mạn nhưng lại là bài toán nan giải nhất đối với một người coi thế giới là những bảng màu xám xịt như Hứa Ngụy.

Hứa Ngụy đó, bóng lưng anh thẳng tắp, nhưng Lâm Tuệ thấy anh đã bất động suốt mười lăm phút.

Đôi bàn tay anh đặt trên đùi, các ngón tay khẽ đan vào , vân vê vải quần đồng phục. Đó là biểu hiện của một tính toán cực độ. Anh cố nhớ lại vị trí của các ống màu trong hộp palette — một quy trình ghi nhớ máy móc anh đã thực hiện suốt nhiều năm qua để duy trì danh hiệu “toàn tài”.

Tích-tắc… tích-tắc…

Tiếng đồng hồ trong đầu Lâm Tuệ khẽ vang lên.

Cô không thể nhìn.

dậy, giả vờ lấy thêm nước rửa cọ, ngang qua bàn anh, cô cố làm rơi chiếc tẩy của mình ngay dưới chân ghế Hứa Ngụy.

“Này, nhặt giúp tớ với.” — Cô thì thầm, cúi người .

cả hai khuất sau chiếc giá vẽ cao v.út, Lâm Tuệ nhanh ch.óng hoán đổi vị trí hai ống màu trên bàn anh. Cô khẽ chạm vào tay anh, ấm từ da thịt anh truyền sang khiến cô rùng mình nhẹ.

“Ống cái nắp bị sứt là màu vàng của nắng.” — Cô nói rất nhỏ, thở phả vào vành tai đỏ lên của Hứa Ngụy — “Ống mới nguyên là màu xanh của những tán lá ngoài kia. Đừng dùng ống màu đỏ, nó nằm góc trong đấy.”

Hứa Ngụy khựng lại, đôi mắt anh cụp , che giấu một tia d.a.o động. Anh không đáp, nhưng dậy, anh đã cầm đúng ống màu nắp sứt lên.

Lâm Tuệ trở về chỗ , tim đập thình thịch. Cô nhìn anh bắt đầu đặt những nét cọ đầu tiên. Những mảng màu vàng chanh hòa quyện xanh lá, tạo nên một khung cảnh mùa hè tràn đầy sức sống. Cô mỉm cười, cảm giác mình vừa anh hoàn thành một phi vụ “vượt ngục” ngoạn mục khỏi bóng tối của đôi mắt.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Kết thúc tiết , Lâm Tuệ định đến rủ Hứa Ngụy nhà ăn, cô bắt gặp anh trước ngăn bàn của mình. Trên tay anh là một phong màu nhạt, kẹp giữa một cuốn sách tham khảo Vật Lý.

Không khí xung quanh Hứa Ngụy dường như đông cứng lại.

Một nữ sinh bên cạnh — Lâm Tuệ nhận đó là khôi khối D, người luôn mang theo mùi nước nồng đượm — cúi đầu trước anh, hai tay đan vào đầy ngượng ngùng.

Lâm Tuệ dừng bước. Cô cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình như bị ai đó bóp nghẹt.

Hồi tưởng về những ngăn bàn đầy bụi của mình, Lâm Tuệ chợt nhận mình chưa bao giờ nhận được . Đơn giản vì cô luôn là “Tuệ Tuệ vô tri”, là đứa con gái chuyên tấu hài cho cả . Trong mắt mọi người, cô và Hứa Ngụy là đôi bạn thân lớn lên , một tồn tại hiển như trời và trăng. Nhưng chưa ai từng nghĩ họ sẽ “thích” .

Cô nhìn thấy Hứa Ngụy cầm phong , ánh mắt anh lạnh lùng như thường lệ. Anh không vứt nó ngay lập tức, thản nhét vào cặp sách.

“Cám ơn.” — Giọng anh vang lên, xa cách nhưng lịch .

Lâm Tuệ quay lưng bỏ chạy. Cô không muốn thấy thêm gì nữa. Cô chạy thẳng sân trường, nơi những cây ngô đồng xào xạc trong gió chiều.

Tiếng tích tắc trong đầu cô bỗng tăng tốc, nó gào thét như muốn nổ tung.

Thì là vậy, cô nghĩ, Hứa Ngụy là nam thần của mọi người, anh ấy không thuộc về thế giới bí mật của riêng cô dưới cơn mưa rào hôm ấy.

băng ghế đá, lôi cuốn sổ vẽ của mình . Thay vì vẽ những vòng tròn đồng tâm, cô bắt đầu vẽ một chiếc đồng hồ cát. Nhưng cát trong đó không chảy , bốc cháy.

“Vẽ xấu quá.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay trên đỉnh đầu.

Lâm Tuệ giật mình, vội vàng khép sổ lại.

Hứa Ngụy đã đó từ bao giờ, bóng của anh đổ dài bao trùm lấy cô. Trên tay anh không phong màu kia nữa, là một hộp sữa dâu lạnh ngắt.

“Sao cậu lại đây? Không ăn với khôi à?” — Cô cố mỉa mai, dù giọng nói chút nghẹn ngào.

Hứa Ngụy thản bên cạnh cô, khoảng cách gần đến mức cô thể ngửi thấy mùi bạc hà lẫn với mùi màu vẽ vương trên tay anh.

khôi nào?” — Anh nhíu mày — “Ý cậu là bức của bạn bên?”

“Chứ ai vào đây nữa.”

Hứa Ngụy lôi từ trong túi cặp phong . Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Lâm Tuệ, anh thản lật sau của nó lên. đó không phải là lời tỏ , là một dãy phương sai số và công thức Vật Lý lượng t.ử.

“Bạn ấy nhờ tôi giải giúp bài toán trong kỳ thi Olympic sắp tới. Đổi lại, bạn ấy sẽ tặng tôi một bộ b.út màu chuyên dụng của Đức.”

Lâm Tuệ ngây người. ghen tuông vô căn cứ lúc nãy tan biến, thay vào đó là một xấu hổ khiến cô đỏ bừng lên như quả cà chua chín.

“Thế… sao lại dùng phong bì màu ?”

“Tôi không biết.” — Hứa Ngụy nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh sâu thẳm dưới ánh hoàng hôn — “Với tôi, nó cũng là một màu xám nhạt giống như mọi tờ giấy khác. Cậu quên rồi à?”

Lâm Tuệ lặng người. Phải rồi, anh không nhìn thấy màu lãng mạn ấy. Anh thấy những con số và những dòng kẻ.

Hứa Ngụy đưa hộp sữa dâu cho cô, ngón tay anh vô lướt qua mu bàn tay cô, nơi dính một chút màu vàng từ tiết Mỹ thuật lúc chiều.

“Lâm Tuệ, đừng tự ý vẽ màu vào thế giới của tôi.” — Anh nói, giọng thấp — “Màu sắc duy nhất tôi cần phân biệt, chính là cậu.”

Tiếng đồng hồ trong đầu Lâm Tuệ bỗng chốc im bạt. Không gian xung quanh lại tiếng gió thổi qua tán cây ngô đồng và nhịp tim đập loạn nhịp của chính cô.

Anh không biết cách tỏ bằng lời mỹ, anh biết cách khẳng định tồn tại duy nhất của cô trong thế giới khiếm khuyết của mình.

Lâm Tuệ cầm hộp sữa, cảm nhận cái lạnh thấm vào lòng bàn tay, nhưng ấm lại lan tỏa khắp cơ thể.

“Hứa Ngụy… cái bức tranh lúc chiều ấy…”

“Tôi biết.” — Anh ngắt lời — “Màu vàng của nắng và màu xanh của lá. Cám ơn cậu vì đã không để tôi tô màu mùa hè bằng màu của m.á.u.”

Họ đó, hai bóng người cô đơn tựa vào dưới ánh hoàng hôn của thành phố A.

Phía sau họ, ngôi trường trung số 7 rục rịch cho tiết tự buổi tối, nhưng góc sân trường này, thời gian dường như đã ngừng trôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.