Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4
“Ngươi là , sao lại giả mạo phụ thân của Bạch Tầm? Hay là lão già của nuôi ra một thứ bội bạc không dám ra gặp người ?”
“Khương đùa rồi, ta đích là phụ thân trên danh nghĩa của Bạch Tầm.”
“Trên danh nghĩa ư?”
“Phải. Bạch Tầm vốn là con của gia tỷ, do ta không muốn thành thân, sợ tuyệt hậu, nên lúc qua đời, gia tỷ đem nhập tông vào dưới danh nghĩa ta.”
“Vậy nghĩa là ngươi chưa từng vợ?” Ta nhanh chóng chỉnh lại áo , trong đầu bỗng nảy lên một ý nghĩ lớn gan.
“Đúng thế.”
“Vậy ta hỏi ngươi, hôm nay ngươi có phải cố ý bày ra chuyện không?”
“Việc ta không hề hay biết, Tướng gia quyết chẳng Khương bị ức hiếp, dù là Bạch Tầm cũng không được.”
“ ngươi đã thành tâm như thế, ta có một ý, Tướng gia không ngại nghe chứ?”
“Khương cứ nói.”
“ cho con không thành cho cha cũng được.” Ta khẽ lầm bầm, dù gì ta cũng nhìn nhan sắc mà muốn vào , đổi một người trẻ đẹp có sao?
“Hả?” Bạch Thành nghiêng người lại gần.
Ta lấy dũng khí nói luôn một mạch: “ Tướng gia có thành ý, chi bằng lấy giả , ta thê.”
Ta giả vờ không vẻ của Bạch Thành, xoay lưng về phía rồi tiếp lời: “Dù sao ngoài phố chỉ đồn rằng Tướng Quân kết thân với Tướng gia, biết ta cho đâu.”
5
“Khương , chuyện …”
“Tướng gia cứ nghĩ kỹ rồi hẵng nói.”
Ta siết chặt nắm đấm kêu răng rắc, còn Bạch Tầm vừa chật vật đứng dậy cười lạnh.
“Khương Phù, ta khuyên ngươi, không muốn mất hai lần cút về đi chỗ về chỗ ấy đi. Phụ thân ta chẳng bao giờ mắt loại nữ thô lỗ hung hãn, động tí là vung nắm đấm đâu. Huống chi, phụ thân ta đường đường là Tể Tướng, sao có thể chịu ngươi uy hiếp?”
“Khương , ta có thể đáp ứng nàng.”
Chẳng riêng gì ta, ngay cả Bạch Tầm cũng ngây người.
bật dậy tựa cá chép quẫy, níu áo Bạch Thành: “Phụ thân, sai lầm con tự Tướng Quân nhận tội, không cần người phải ủy khuất như vậy.”
Nói , ta cũng chỉ vì nhất thời bị mỹ sắc hoa mắt, mới dám thốt ra lời đòi lấy cha chồng.
Câu “uy hiếp” ấy cũng chỉ là muốn giữ thể diện mà thôi.
ta đâu ngờ Bạch Thành lại đồng ý.
Ta lúng túng mức mặc Bạch Tầm dí ngón suýt chọc vào mắt ta mà vẫn chưa kịp phản ứng.
May nhờ Bạch Thành nhanh kéo ta một cái.
Thế là ta ngã thẳng vào lòng y.
Ta xin thề, ta chỉ là đứng không vững, không phải cố ý lợi dụng.
Dĩ nhiên, không thể không thừa nhận, rõ ràng Bạch Thành thoạt nhìn chẳng to cao, vậy mà chỗ ngực lại rắn rỏi lạ thường, khiến ta kinh ngạc, bàn vì thế cũng hơi khó kiềm chế.
“A a a! Khương Phù, ngươi bỏ ngay móng heo kia ra!”
“À, hì hì, xin lỗi.”
Ta vội đứng dậy, liếc xéo Bạch Tầm đang la hét ầm ĩ như nước sôi.
“Có nhầm không vậy? Từ hôn là ngươi, không cho ta lấy người cũng là ngươi, chẳng lẽ ngươi ‘dục cầm cố túng’ với ta?”
6
“Ta phì vào ngươi, không phải ngươi thừa cơ người ta khốn đốn, sao bổn thiếu gia lại phải nhận hạng nữ như ngươi!”
“Ta? Hạng nữ ?” Ta chỉ vào chính mình, ý muốn giếc người của ta hẳn lộ rõ qua mắt.
Vậy nên ta từng bước ép sát, Bạch Tầm cũng lùi từng bước, Bạch Thành bèn chắn chúng ta.
Thành mà nói, người như ta vốn chỉ thích ngắm đẹp cũng tùy lúc, chẳng hạn bây giờ ta muốn đánh hai phụ tử một trận.
Thế rồi, ta không nỡ ra với vị kia.
Chỉ lạ, đường đường là đương triều Tể Tướng, vì sao lại tuấn mỹ nhường ấy, mà giờ ta chưa hề nghe nhắc ?
Cô ta là Hoàng Hậu không nói, có lẽ trong hậu cung cũng khó gặp Bạch Thành.
cữu cữu ta – đương kim Hoàng Thượng – lại , người cùng phụ thân ta bận rộn chuyện hôn của ta không ít, ta cũng đã hơn một lần thưa với người là ta thích kẻ dung mạo xinh đẹp.
Cớ sao người chưa từng nói gì về Bạch Thành, là người không nỡ ư?
Còn cả phụ thân ta nữa.
Mà thôi, hai người họ vốn là đối thủ không đội trời chung.
“Khương , cho ta vào trong thay bộ y phục.”
Bạch Thành nói một câu rồi liền lôi Bạch Tầm vào .
Lúc ra, y khoác một thân hỷ phục, môi đỏ răng trắng, nụ cười rạng ngời, khiến mắt ta không chứa nổi .
Mãi tới bái đường xong xuôi, ta mới phát hiện Bạch Tầm biến mất tăm.
Không phải nói chếc rồi, chỉ là không biết bị Bạch Thành đưa đi đâu, tóm lại, cho chúng ta bị tiễn vào động phòng cũng không xuất hiện quấy rầy.
7
Bạch Thành ra tiền sảnh tiếp đãi khách khứa, ta một mình đứng ngồi không yên.
Nói , ta cũng chẳng ngờ ta chỉ tiện miệng uy hiếp vài câu, vậy mà Bạch Thành lại ta.
đó ta đã nói rồi, phụ thân ta luôn giữ nguyên tắc “họa không vạ con cái”.
Thế mà nay ta lại trực tiếp cho kẻ đối đầu không đội trời chung của người.
Xong rồi, ta càng nghĩ càng hoang mang, đang do dự có nên lẻn chạy hay không.
Đúng lúc đó cửa phòng bật mở, Bạch Thành trong bộ hỷ phục bước vào.
Được rồi, phụ thân có mắng có trách thế ta cũng chịu, cùng lắm người trút giận một trận là xong.
Chứ Bạch Thành , ta nhất định phải cho chàng.
Ta khép quạt thêu, uống chung rượu giao bôi, kết tóc se tơ, rồi một loạt nha hoàn bà tử lui ra ngoài.
Ta tham lam ngắm Bạch Thành, không nỡ chớp mắt dù chỉ một cái.
Ta thừa nhận mình là nữ háo sắc, cũng coi như biết tiết chế đôi chút.
ngờ vành tai của Bạch Thành lại đỏ ửng lên: “Phu cớ gì nhìn ta như vậy, chẳng lẽ ta xấu mức ấy?”
Chàng đang dụ ta, nhất định là thế.
muốn nói cứ nói, sao còn phải dùng mấy ngón thon dài mà vuốt vuốt mình như vậy.
Ta không kìm được, nuốt khan một ngụm nước miếng.
“Điều đó… chàng nghiêm túc chứ?”
“Ý ta là, chàng muốn ta chứ?”
“Phu nói chi lạ vậy, rượu giao bôi cũng uống rồi, chẳng lẽ phu muốn hối hôn?”
“Không, không hề.”
Ta vội lắc đầu, ta dám hối hôn, ta chỉ sợ chàng hối hận.
tránh đi theo vết xe đổ của Bạch Tầm xưa, ta nghĩ cách nhanh gọn nhất là “chặt đứt mớ bòng bong”.
Nói là liền , đối diện ánh mắt ngỡ ngàng của Bạch Thành, ta bưng vò rượu trên bàn, mở nắp ngửa đầu tu ừng ực.
Thiên hạ nói “tửu nhập can đảm”, ra ta xưa nay vốn không hề nhát gan, chỉ chẳng hiểu sao đứng một kẻ đẹp tựa tiên giáng trần như chàng, ta bỗng bối rối.
Phải nhờ có rượu mới dám mạnh dạn ra .
đầu óc đã chếnh choáng, ta liền lột phăng tấm áo khoác, nghiến răng rồi đẩy chàng ngã xuống giường.
8
Ta chẳng hiểu tại sao da dẻ của một nam lại trơn mịn hơn cả ta, hơn nữa không một chút râu ria.