Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

01

Ngày ta xuất giá, mười dặm tám thôn kéo nhau góp vui.

Bọn họ vây quanh phụ thân ta, không ngớt khen ông có phúc, nữ nhi đã hóa phượng hoàng bay lên cành cao.

Phụ thân ép uống rượu đến đỏ mặt tía tai.

Thậm chí còn mạnh miệng hứa hẹn: chờ ta làm chủ hầu phủ rồi, sẽ đón làng về phủ nhận chức nhàn tản béo bở.

Đến đó ăn ngon mặc đẹp, hết thảy đều tính vào phần ta.

Mọi người reo hò ca hát vang trời.

Còn ta lặng lẽ phủ khăn hỉ, ngồi lên kiệu hoa.

phụ thân và ta ra, không ai biết, ta chẳng qua là nữ nhi nhà quê hầu phủ bỏ ra năm lượng bạc mua về.

Trời hạn.

Hoa màu đồng đến địa tô còn không đủ nộp, nói gì chuyện để dành lương thực.

Thùng gạo trong nhà từ lâu đã cạn đáy.

Mấy ngày nay nhờ vào cháo loãng như nước vo gạo mà cầm cự.

Tiểu muội còn đang tuổi lớn, vậy mà đã đói đến da bọc xương, gầy guộc yếu ớt, nhìn không khác nào cây măng héo.

Xem ra chẳng trụ nổi thêm bao lâu .

Đúng ấy, mối bất ngờ tìm đến, đặt túi bạc lên bàn.

“Ba ngày sau, hầu phủ đến rước dâu. Gả hay không gả?”

Phụ thân ta sợ bạc bay mất.

Luống cuống thu lấy, nhét ngay vào lòng, gật đầu như gà mổ thóc:

“Gả! Gả!”

02

Nói là xuất giá, chứ thật ra là bán.

Phụ thân ta cũng từng hỏi mối một câu: “Hầu phủ là nơi quyền quý cao sang, sao lại để mắt đến một nhà nông nghèo đến độ chẳng có nổi một cơm?”

mối thì vòng vo, chẳng nói rõ điều gì.

bảo rằng đích mẫu trong phủ đã tính tự, nói số mệnh của ta tốt, có thể áp chế sát khí trên người vị tiểu công tử nhà họ.

Nghe là biết nói dối.

Số mệnh tốt mà lại rơi vào đầu bọn ta ư?

Đáng ra, thứ ấy thuộc về những kẻ cao sang quyền quý kia thôi.

Nhận bạc xong, phụ thân ta lập tức không chờ nổi mà chuẩn ra khỏi , mắt đầy tham lam, đến bàn tay cầm bạc cũng run rẩy.

Ông ta không phải đi mua lương thực, mà là lại đi đánh bạc.

Ta quay đầu nhìn tiểu muội đang co ro nép ở góc tường.

Nó mở to mắt nhìn chằm chằm, tay ôm bụng, nuốt nước bọt không ngừng.

Ta chặn đường phụ thân, túm lấy tay áo ông ta, rồi “phịch” một quỳ sụp .

, đã bán con đi rồi thì đừng đánh bạc , hãy đối xử tốt với muội muội. Cho nó ăn, đừng để nó đói bụng .”

Người đàn ông còn đang vui vẻ nãy lập tức sầm mặt.

Một cước đá thẳng vào bụng ta, đạp ta ngã dúi dụi bên bậc .

“Dám quản chuyện của à?

Tưởng gả vào hầu phủ rồi là có thể trèo lên đầu hả? Tao nói cho biết! có bò lên tận trời thì tao vẫn là !”

Ta nén cơn đau, đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt ông ta.

Với tay chụp lấy cái mẻ trên bàn, ném mạnh đất làm vỡ tan.

ông ta còn chưa kịp phản ứng, ta nhặt một mảnh sành, kề thẳng lên cổ mình.

không đồng ý, thì cứ chờ hầu phủ rước xác về mà làm hôn lễ. Mà kể con đã gả đi, con cũng nhất sẽ tìm mọi cách để có người đến dò hỏi tin tức của muội muội. một ngày nào đó con biết nó sống khổ, con thề sẽ liều mạng quay về tính sổ với !”

Phụ thân ta tức đến đỏ bừng mặt, ngực phập phồng dữ dội.

đúng là đàn chanh chua, giống hệt mẹ !”

Mẹ ta còn sống, nhà ta cũng chưa đến nỗi.

là người nổi danh lắm trong vùng, gặp chuyện chẳng bao giờ chịu lép, cái gì đã là của mình thì nhất phải giữ.

Ngược lại, phụ thân thì luôn thích làm ra vẻ rộng lượng, mỗi lần hai người cãi nhau đều nói mẹ ta nhỏ nhen.

Nay mẹ mất chưa đầy hai năm, nhà đã túng quẫn đến mức không thể xoay xở nổi.

Vậy nên ta hiểu rõ, muốn sống sót ở cái đạo này — nhất phải tranh!

Phụ thân tức đến điên người, nghiến răng, ném cho ta mấy mảnh bạc vụn rồi bỏ đi trong vội vã.

Ta quay đầu, vẫy tay gọi tiểu muội đang run lẩy bẩy, mặt đầy nước mắt.

Nó lao vào lòng ta, khóc nức nở.

Ta nhẹ nhàng dỗ dành, nhét bạc vụn vào tay nó, khẽ nói:

“Sau tỷ đi rồi, phải nhớ kỹ dáng vẻ của tỷ và mẹ. Học theo chúng ta. Phải mạnh mẽ, phải cứng rắn, như mới không để người ta bắt nạt. Nhớ ăn nhiều một chút, không cho, thì nghĩ cách mà giành lấy! Còn không , thì ráng nhịn, ráng sống cho đến tỷ quay lại, tỷ sẽ tìm cách sống sót trong hầu phủ, rồi quay về đón muội.”

03

Chiếc kiệu lắc lư đưa ta ra khỏi núi.

Đoàn người gõ trống khua chiêng không biết đã dừng lại từ nào.

Có người đỡ ta từng bước tiến vào hầu phủ.

Lòng bàn tay ta đẫm mồ hôi vì căng thẳng.

Người kia lại đưa ta thẳng vào phòng ngủ.

Ta thoáng ngạc nhiên.

“Không bái đường sao?”

Tiểu nha đầu vừa rời đi thì khựng lại, giọng có phần cáu kỉnh: “Phu nói rồi, tiểu thiếu gia thân thể yếu, lão gia lại đang đi tuần chưa về, nên không bái đường . Cứ chờ đi, tiểu thiếu gia châm cứu xong sẽ đến.”

“Rầm” một , phòng đóng sầm lại.

Chẳng bao lâu sau, bên truyền đến thì thầm rì rầm.

Tai ta rất thính, mấy xì xào kia ta nghe rõ mồn một.

không? Con nhỏ nhà quê vừa vào đã chẳng biết đi đường, ta giơ chân ngáng một cái suýt nó ngã sấp mặt, đúng là mất mặt muốn chết!”

rồi rồi, đặc biệt là Lưu quản sự từ viện của phu đến dự lễ, cười đến gập người.”

“Ta làm vậy chính là để cho Lưu quản sự , mong phu nhìn ra lòng trung thành của ta mà gọi ta về viện người hầu hạ.”

“Cứ yên tâm, lần này nhất phu hả giận rồi.”

phu đúng là lợi hại, nghĩ ra cái cớ tự để gả cho tiểu thiếu gia một đứa nhà quê này, chẳng phải là muốn chặt đứt đường tương lai của cậu ta hay sao?”

“Cái tên ôn bệnh đó thì có tiền gì chứ, lấy một con nhà quê cũng coi như xứng rồi.”

“Ta nói thật, thiếu gia mới là người có tiền kia kìa, vừa là đích tử vừa là trưởng tử, sau này chắc chắn tiền vô lượng. ta mà vào phòng người làm thiếp thì hơn hẳn cảnh phải hầu hạ một cái bình thuốc sống như tiểu thiếu gia.”

“Cái con này, không biết xấu hổ à? Làm thiếp cũng phải là ta, lượt chắc?”

kia vang lên một trận cười khúc khích.

Từ qua lại của bọn họ, ta khái cũng hiểu ra sự tình.

Thì ra ta không phải gả về để trấn áp sát khí gì .

Mà là để chặn đường tiền của tiểu thiếu gia ư?

04

Nghe đám người càng càng lắm lộng ngôn, ta giật phắt khăn hỉ .

Xốc vạt chiếc hỉ phục nặng nề rườm rà, “rầm” một đá bật chính.

Hai nha đầu kia rõ ràng hành động của ta dọa cho hết hồn.

La lên một rồi né vội sang hai bên.

Ta cởi áo khoác , túm ngược con nha đầu lắm kéo trở lại.

Tay ta từng gánh nước, chẻ củi, cho lợn ăn, giúp tể mổ heo —

Sức lực há lại là thứ đám nha hoàn trong mấy nhà quyền quý các người có thể bì ?

Nó giãy đành đạch, nhưng căn bản không thoát nổi.

Có lẽ vì hoảng loạn, cũng có lẽ là vì khinh thường ta từ đầu đến cuối,

Trong tình sức yếu cô như , mà nó vẫn còn to mồm mắng:

điên! Mau thả ta ra! Có ai không! Tân nương phát điên rồi, muốn giết người! Mau, có ai đến đi!”

Con nha đầu còn lại sợ đến mức ngồi bệt đất, mặt cắt không còn giọt máu.

! Đây là hầu phủ, sao có thể để làm càn! Còn không mau buông người ra hả?”

Ta hừ lạnh một , dùng chút sức là đã khiến con kia đau đến mức không nói nổi nào.

“Ta cứ tưởng hầu phủ là nơi ra sao, hóa ra nha đầu ở đây còn lắm mồm hơn cô hàng xóm nhà ta? Xem ra cũng thường thôi.

“Đã vậy thì, hai đứa bây thích buôn chuyện sau lưng người khác đến , thì giờ ta cho tụi bay nói cho đã miệng!”

Ta móc từ trong hỉ phục ra gói thuốc thảo dược.

Thứ này vốn là ta chuẩn sẵn cho bản thân, không ngờ hôm nay lại dùng đúng chỗ.

“Thuốc này trị thương da, hôm nay ta sẽ dùng để trị cái miệng của các .”

Ta mỗi tay túm một đứa, không khách khí mà nhét thuốc thẳng vào miệng bọn họ.

Hai đứa ra sức giãy dụa, làm ta không khỏi nhớ đến mấy con heo nhà tể ghì thớt.

“Ăn của chủ, uống của chủ thì phải biết làm việc cho đàng hoàng.

“Bưng lên ăn cơm, buông là chửi người — ở quê ta ai cũng biết, đó là thứ vô lương tâm không ai dạy nổi!”

Thuốc nhét xong, ta buông tay.

Hai đứa lập tức lăn lộn từ bậc thềm đất.

Sân viện liền vang lên một tràng ho sặc sụa, nôn khan lẫn lộn.

Ta nhìn kiệt tác của mình, vừa lòng phủi phủi tay.

Ngẩng đầu lên thì một thiếu niên mặc hỉ phục đang từ xa đi .

Người gầy gò, khí chất lại thanh thoát xuất trần.

cảnh tượng trước mặt, chàng ta thoáng sững người.

Hai nha hoàn như cứu tinh, vội nhào : “Tiểu thiếu gia, cứu mạng! Con nhà quê này muốn giết chúng nô tỳ!”

Ta đứng yên một chỗ, nhìn người kia có hơi sững sờ.

Nghe đồn tiểu thiếu gia hầu phủ là một củ dưa méo, sắp tắt thở nơi.

Nhưng giờ nhìn lại…

Hình như… không méo lắm.

Ngược lại còn là một quả dưa đẹp kìa.

Hắn nhìn ta từ xa, rồi bật cười: “Thiếu phu ban thuốc chữa bệnh cho các , đã tạ ơn người chưa vậy?”

Ta: Ủa?

Hai nha đầu: Hả?

Tùy chỉnh
Danh sách chương