Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
05
nói ta, ngay cả hai nha hoàn kia cũng kịp hoàn hồn đã bị đuổi đi luôn rồi.
Hắn không vội không chậm bước lại gần, nhặt chiếc áo khoác bị ta vứt sang bên, nhẹ nhàng choàng vai ta: “Bên ngoài gió lớn, phu nhân cẩn thận kẻo cảm .”
Giọng hắn nhẹ vô cùng.
Nhẹ như gió thoảng nơi sơn cốc, khiến vành tai ta ngứa ngáy.
Vào trong phòng, cửa vừa khép lại, ta mới bắt đầu thấy có chút ngượng ngùng.
“Cái … tuy đúng là ta cố tình gây sự với hai đứa họ, nhưng thật sự lỗi không phải tại ta.
“Là bọn họ nói xấu chàng.”
Hắn khẽ ừ một tiếng. “Vậy nên thay ta dạy dỗ bọn họ?”
Ta gật đầu lia lịa.
“Ta đã gả cho chàng, đương nhiên phải đứng về phía chàng rồi.”
“Hai người là đích thân đại phu nhân sai đến viện của ta hầu hạ, này ầm ĩ vậy, e là đại phu nhân sẽ không dễ gì bỏ qua.”
“Ghê gớm vậy sao?”
“Không sao.” – Hắn vừa nói vừa cầm lấy quả quýt trên bàn, ung dung bóc vỏ – “Ta vốn cũng muốn đuổi hai người đi, chỉ là tìm được cái cớ hợp lý. Phu nhân này coi như giúp ta một việc lớn.”
Hắn ngẫm nghĩ thêm một lát rồi nói: “ kia ta chỉ nghĩ làm sao giữ diện mà đuổi được người, gặp được phong thái của phu nhân, mới thấy hóa ra còn có con đường khác.”
Ta nghe không hiểu. Hắn thấy vậy, bật cười, giải thích: “Loạn quyền đánh chết sư phụ.”
“…Ồ!”
Ta bừng tỉnh đại ngộ, đón lấy quả quýt hắn đưa nhét vào .
Chua, nhưng mọng nước.
Thứ tốt thế này, ta chỉ thấy ở mấy vị viên ngoại.
Hắn buột hỏi: “ là người đại phu nhân chọn, vậy vì sao khi nãy lại giúp ta?”
“Vì chàng trẻ đại phu nhân mà. Nên chắc chắn sống lâu bà ta, ta phải bám lấy đùi chàng mới sống yên ổn được chứ! , ta gả cho chàng chứ đâu phải gả cho đại phu nhân.”
Tay hắn đang bóc quýt khựng lại, rồi đột nhiên bật cười.
“Phu nhân thật ngây thơ đáng yêu.”
Ta gãi đầu: “Ý chàng là ta ngốc hả?”
“Tất nhiên không phải, chỉ là trong hầu phủ này, phu nhân với tính cách ngay thẳng như thế, rất dễ bị thiệt. Nhưng ngược lại, cái tính thẳng thắn ấy, ở nơi ai cũng giữ diện, ai cũng lòng vòng quanh co như hầu phủ, lại có khi hữu dụng bất ngờ.”
Ta đập đập tay ngực: “ thì chàng yên tâm. Ta giết gà mổ heo, xuống ruộng cấy lúa, leo cây hái trái, việc gì cũng làm được, khổ gì cũng chịu được. Chàng đã là phu quân của ta, ta nhất không để ai bắt nạt chàng.
“Còn , chàng cũng suốt ngày gọi ta là ‘phu nhân’ , nghe kỳ lắm. Cứ gọi ta là Truy Nguyệt, Từ Truy Nguyệt. À mà, chàng tên gì thế?”
“Ta là Thôi Tấn.”
06
Người ta bảo, đêm tân hôn là đêm quan trọng nhất đời người con gái, giữ được trái tim phu quân hay không là nhờ vào đêm ấy.
Nhưng ta thì… đêm tân hôn lại trôi qua khá thong thả.
Ăn vài quả trái cây xong là ngủ thẳng một mạch tới sáng.
Ta vốn quen dậy , trời vừa tờ mờ sáng đã vươn vai ngồi dậy.
Vừa mở cửa, liền chạm mặt mấy người trong bếp đang bưng ăn sáng tới.
“Ở hầu phủ cũng ăn sáng thế à?”
Đám người kia có vẻ không ngờ ta dậy như vậy, sững lại một chút, rồi vội cười nói: “Sợ thiếu gia và thiếu phu nhân đói, nên bọn ta tới một chút.”
Ta nheo mắt quan sát.
Rõ ràng là có ý .
Hoặc là dò la, hoặc là muốn cho ta nếm mùi ngủ.
“Ồ, thế để ta xem thử cái gì đến.”
Ta giả vờ thờ ơ bước tới bàn đặt mâm cơm.
Cúi xuống nhìn —
Toàn là nguội , bốc mùi thiu thối!
Ta liếc xéo sang tên đầu bếp, hắn tuy đứng không vững lý nhưng cố ra vẻ cứng : “Đại phu nhân nói rồi, lão gia theo Thánh giá đi tuần đã mệt mỏi sương gió dọc đường, trong phủ không tiện ăn uống phô trương, mấy ngày này chỉ dùng chay thanh đạm.”
“Chay không có nghĩa là ôi thiu. Ở quê ta, thế này đem cho lợn cũng bị từ chối.”
Tên đầu bếp bắt đầu thấy mặt, giọng lộ rõ bất mãn: “Cái này sao mà gọi là thiu, sáng nay mới làm! Thiếu phu nhân không hàng, thì cũng nói linh tinh kẻo bị cười chê.”
Ta bật cười : “Ồ. Đã là của ngon vật lạ, vậy ta thưởng cho ngươi ăn nhé?”
Dứt lời, ta một tay chộp lấy đĩa rau, tay kia túm cổ áo hắn.
Mắt hắn trợn tròn, vùng vẫy hét toáng , giơ tay múa chân giãy ra.
“Sao? Thứ chính ngươi cũng không muốn ăn, lại đến cho tiểu thiếu gia ngươi dùng hả?”
Cơn giận trong ta bốc ngùn ngụt, ta nhét thẳng rau vào mồm hắn.
Không cần là nhét vào mồm hay mũi, cứ nhét vào là được!
Một đĩa rau — ta nhét đến sạch trơn!
Vài tiểu đi cùng xông can ngăn, vừa bị ta trừng mắt lườm một cái đã rụt cổ lùi lại.
Ta nhìn đĩa rau sạch bóng trong tay, lúc này mới buông tên đầu bếp mặt mũi bê bết kia ra.
Từ tốn ngồi xổm xuống mặt hắn.
Nhìn hắn giận mà không dám nói, chỉ dám vừa sụt sịt vừa lau nước mũi nước mắt.
“Ngươi ăn hết rồi, thế tiểu thiếu gia ăn gì?
“Mau đi nấu lại! còn cái thứ như vừa nãy… ta đốt cả bếp của ngươi đấy!”
07
Khi Thôi Tấn tỉnh dậy, trên bàn đã được bày sẵn ăn nóng hổi.
Chàng có phần ngạc nhiên, quay sang hỏi tiểu luôn theo bên cạnh: “ bếp đổi người rồi sao?”
Tiểu tỏ ra vô cùng xúc động, cúi đầu lau nước mắt: “Là thiếu phu nhân đấy ạ, sáng nay vừa gây một trận ầm ĩ với tên đầu bếp, bọn họ mới không dám làm cẩu thả .”
“Cẩu thả?” Ta hơi cau mày. “ lẽ kia cũng từng thế này?”
“Phải rồi, thiếu phu nhân không đấy thôi, mỗi lão gia ra khỏi phủ, đại phu nhân lại sai người trong bếp dùng ăn để hành hạ công tử, lại còn tung tin ra ngoài rằng công tử kén ăn, cái gì cũng không chịu dùng, lâu dần thì bị người ta đồn là không kính trọng đích mẫu. Nô tài thực sự thấy oan uổng cho công tử, những món được đưa tới ấy, căn bản là nuốt nổi mà!”
“Vậy các người vì sao không làm ầm ? Đường đường một người sống sờ sờ, sao có bị bỏ đói ngay trong hầu phủ?”
“Cũng từng làm ầm rồi, nhưng trong hầu phủ ai cũng giữ phép tắc, ai dám làm tới cùng,
sợ mặt, sợ rách cả diện.”
“Phi!” – ta nghiến một miếng quẩy giòn rụm – “Gọi là phép tắc gì chứ, rõ ràng là xiềng xích.”
Ta và tiểu lòng uất ức phẫn nộ.
Bất ngờ, Thôi Tấn nắm lấy cổ tay ta.
Ta giật mình, nhìn theo ánh mắt của chàng —
Chỗ hõm cổ tay đã bị trầy xước, đỏ bừng cả một vùng.
Chắc là khi nãy dạy dỗ tên đầu bếp không cẩn thận nên bị.
“Không sao, không sao đâu.”
Ta rút tay về, nhưng lại phát hiện sức chàng mạnh ta tưởng.
Chàng nhíu mày nói khẽ: “Muốn bảo vệ ta, thì tiên phải tự bảo vệ mình. A Khánh, cầm bạc của ta, đi mời đại phu đến.”
“ !” – ta vội chặn lại – “Vết xước con con thế này, đại phu tới thì nó đã tự lành rồi.”
“Nhưng vì ta mà không tiếc thân ra mặt, mới có một ngày đã bị thương, khiến ta thấy day dứt không yên.”
Ta gãi gãi đầu, cười gượng: “Thật ra ta cũng không phải vô tư vô cầu gì đâu. chàng thấy áy náy, thì có bù đắp bằng cách khác.”
Thôi Tấn buông tay ta ra. “Cách khác?”
“ ta còn một muội muội, mà ta đi rồi, cha ta nhất không đối xử tử tế với nó. Ta muốn chàng thi thoảng phái người về ta xem thử, cho nó chút gạo, ít bạc vụn, chỉ cần để nó bị đói là được.”
Ta dè dặt đưa ra yêu cầu ấy, nhưng phát hiện ánh mắt của Thôi Tấn nhìn ta có phần phức tạp .
Đôi mắt đen nhánh ấy, không hiểu sao khiến ta thấy lành .
“Cũng… cũng không cần nhiều. Ta giúp chàng một , chàng cho người tới một là đủ rồi. Như vậy… được chứ?”
Thôi Tấn nhìn ta, ánh mắt tối tăm khó lường, nhưng mỉm cười khẽ gật đầu: “Được.”
08
Còn kịp ăn sáng xong cho yên ổn, đại phu nhân đã cho người đến truyền lời: Tân nương mới vào cửa, nên đến bái kiến.
Thôi Tấn vốn không cần đi theo, nhưng sợ ta bị làm khó, cuối cùng dẫn ta cùng tới viện của đại phu nhân.
Hai ta ngồi chờ trong tiền viện một hồi lâu, cũng không thấy bóng dáng đại phu nhân đâu.
Ta ngồi không yên, bắt đầu thấy bực, bèn hỏi tiểu nha hoàn hầu bên cạnh đại phu nhân: “Bao mới được vào bái kiến?”
liếc ta một cái, tanh đáp: “Chờ.”
Ta “ồ” một tiếng, rồi lớn giọng quay sang nói với Thôi Tấn: “Nha hoàn này hình như mắt có vấn đề, nhìn ta mà mắt cứ nheo nheo, không mở ra nổi. Hầu phủ các người thật vô nhân đạo, đáng lẽ nên gọi đại phu đến khám đi, lỡ đến lúc mù hẳn thì chữa không kịp đấy.”
“Ngươi…!” – tiểu nha hoàn tức đến nghiến răng, hung hăng trừng mắt nhìn ta. “Đúng là con nhãi mồm lanh lợi!”
Ta đang đấu võ mồm thêm vài hiệp thì—đại phu nhân bước đúng đi vào.
Trên mặt bà ta treo nụ cười, nhưng trong mắt lại như băng. “Hạ nhân không hiểu , đuổi đi là được. Còn con làm thiếu phu nhân, nên chấp nhặt, lại còn gây sinh khẩu thiệt, làm mặt hầu phủ.”
Ta đứng dậy hành lễ.
Lễ tiết này là Thôi Tấn vừa dạy ta, nhưng ta học thành thạo, hành xong lảo đảo nghiêng ngả.
“Con gái quê như con, rành mấy thứ lễ nghi này. đại phu nhân mà để bụng với con thì mới thật là mặt đấy ạ.”
Chân đại phu nhân khựng lại, quay đầu nhìn chằm chằm ta hồi lâu.
“Nói vậy… ta không để bụng với ngươi sao?”
Ta nhún vai: “Là chính người nói chứ ạ — để bụng thì mặt. Con chỉ học theo người thôi, có gì sai đâu?”
Bà ta không nổi giận mà còn bật cười: “Phải, rất phải. Có điều ta có này muốn hỏi: Đầu bếp ở Đông viện nói sáng nay ngươi—”
Ta lập tức ngắt lời: “Trời ơi, con cũng đang nói với người đây! Sáng nay tên đầu bếp tới một đống cơm thiu canh thối, còn nói là đại phu nhân dặn như vậy!
“Con nhìn thấy thì sôi cả máu — ở quê con cho lợn cũng thèm ăn! Tên đầu bếp kia chắc chắn là ăn chặn tiền chợ, lại còn dám vu oan cho người. này mà lan ra ngoài, người ta không sẽ đồn đãi gì về người . Nên con mới ra tay dạy hắn một trận, coi như thay người trút giận!”
Đại phu nhân há mấy , cuối cùng đều nuốt lời vào trong.
Ta thấy thời cơ tới, liền tiếp tục: “Con còn nghe hắn nói, dạo gần đây trong phủ sẽ cùng hầu gia ăn uống đạm bạc. Con thấy ý này hay lắm! Đại phu nhân nghĩ ra chủ ý như thế, quả nhiên xứng danh hiền đức!
“Có điều, tên đầu bếp kia chắc là từng sống khổ bao , nên căn bản không nấu kiểu này. người ý, chi bằng giao việc này cho con. Từ nay đến lúc hầu gia trở về, để con đích thân nấu cơm tới cho người, người thấy sao ạ?”
Đại phu nhân vội xua tay muốn từ chối.
Thôi Tấn liền phối hợp với ta, nhẹ giọng nói: “Mẫu thân, ấy cũng chỉ muốn hiếu thuận, người hãy cho cơ hội đi.”
Ta mừng rỡ không thôi, lập tức quỳ xuống dập đầu tạ ơn: “Đa tạ mẫu thân đã cho con cơ hội báo hiếu!”