Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Đêm thị tẩm.
Nến hắt ánh mờ.
Ta khẽ vươn tay, vòng qua cổ Hoàng đế, môi đỏ mềm nhẹ như vô lướt qua tai ngài, dưới ngón tay, hơi ấm nam càng lúc càng nóng, tiếng thở bên cổ cũng dần khàn nặng.
Ta lại đẩy ngài ra.
Dục cầm cố túng, dục cự hoàn nghênh.
là Tống nương tử dạy ta.
Ánh mắt Hoàng đế càng sâu, gắt gao ta, tựa như lửa bùng trong đáy mắt.
Đã đủ rồi.
Ta khẽ nâng thân, hôn lên má ngài, gương mặt ửng hồng, mắt ngập ngừng, vô tội lại thuần khiết.
“Hoàng thượng…”
Hoàng đế tựa như không thể nhịn thêm, lật người, đem ta áp dưới thân.
Ngón tay mang theo vết chai mỏng lướt qua má ta:
“Nàng thật đẹp.”
Ta cười càng rạng, chủ động lao n.g.ự.c ngài, giọng nhỏ nhẹ như tơ:
“Thế Hoàng thượng chần chừ gì?
Thần thiếp, vốn là nữ của người.”
Đêm , triền miên đến nửa đêm.
Ngay cả trời dần sáng, ngài vẫn thôi.
ta mới chợp mắt được ít lâu, đã nghe tiếng công công truyền .
Mở mắt, thấy Hoàng đế mặc triều phục, sắp lâm triều.
Ta vội ngồi dậy:
“Thần thiếp Hoàng thượng.”
Giọng ngài khàn đặc:
“Ngủ thêm cũng được.”
Ta khẽ lắc , gượng đôi chân mềm nhũn, bước đến bên cạnh:
“Thần thiếp Hoàng thượng.”
Ngài thấy ta kiên trì, chẳng thêm, chỉ ánh mắt càng dịu dàng, như đã động .
Song ngài đi bao lâu, công công đã dâng đến bát thuốc đen ngòm:
“Nguyệt quý , đây là thai dược bệ thân ban.”
Ta trong lòng cười lạnh, ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn, ngụm uống cạn.
Hoàng đế a—
Thật thâm , lại thật bạc .
Thâm với Quý phi.
Thâm đến mức chỉ vì không nàng bi thương, mà không cho bất cứ phi nào mang thai.
Với chúng ta, lại bạc nghĩa đến cực điểm.
11
Từ đêm trở đi.
Hoàng đế liên tiếp bảy chọn thẻ của ta.
Ban , triều, cũng thường đến cung ta ngồi.
Hoặc đọc sách, hoặc đánh cờ cùng ta, hoặc chỉ lặng yên ngồi ta điều hương.
Vẫn là ta nhiều, ngài đáp ít.
Song bầu không khí ấm áp.
đầy ba tháng nhập cung, ta đã từ quý được phong làm .
Là đích thân Hoàng đế sắc phong.
Ngoại trừ Quý phi, chỉ ta độc sủng.
sớm chiều, ta thành nữ được sủng ái nhất hậu cung.
Quý phi hồi cung, ta đang cùng Hoàng đế cùng bàn dùng thiện.
“Hoàng thượng, món cá này thanh ngọt tươi mát, người cũng nếm thử—”
dứt lời, Quý phi mỉm cười bước .
“Hoàng thượng, thiếp đã về.”
Song ánh mắt chạm ta, sắc mặt thoáng biến, khẽ hừ:
“Thì ra thiếp đến không khéo, phá hoại chuyện tốt của Hoàng thượng.”
Lời thật lớn mật.
Mà Hoàng đế chẳng trách, chỉ cười, bước đến nắm tay nàng:
“Nàng lại xằng, trẫm mong chẳng kịp đấy thôi.”
Khoảnh khắc , trong mắt ngài chỉ Quý phi.
Hai người thân mật trò chuyện.
Ta chẳng chen nổi.
Ta , đó là Quý phi cố ý khiến ta khó chịu.
Nhưng ta chẳng vui cũng chẳng giận, chỉ lặng lẽ đứng bên, không quấy rầy.
Đến Hoàng đế chợt nhớ đến ta, hờ hững phất tay:
“Nguyệt , nàng lui đi.”
Ta ngoan ngoãn gật .
Quý phi thấy Hoàng đế dễ dàng đuổi ta, càng đắc ý.
kịp cười ra mặt, Hoàng đế lại :
“Vài hôm nữa, trẫm sẽ đến thăm nàng.”
Mắt ta sáng rỡ, hé môi cười nhẹ, tựa hồ vui mừng quá đỗi:
“Vâng, thần thiếp cung nghênh Hoàng thượng.”
Bao sớm tối, cuối cùng cũng chẳng uổng phí.
Ánh mắt Quý phi khẽ nheo lại, lướt qua ta, tiếng nàng nhẹ đến gần như không:
“Chỉ dựa sắc người mà thôi, Hoàng đế chơi chán rồi sẽ bỏ, ngươi mong bao lâu?”
Nghe vậy, vai ta khẽ run, tựa như cỏ tầm gửi yếu ớt vô lực.
Quý phi càng khinh thường.
Nàng đâu , ta là hưng phấn.
Hưng phấn, vì kẻ ta g.i.ế.c đã ở ngay mắt, mà nàng vẫn không hề hay .
12
Quý phi hồi cung, Hoàng thượng như không lật thẻ bài của bất kỳ ai.
Hiếm hoi vài , Ngài cũng chỉ ghé cung của ta.
Những , các phi tranh sủng dữ dội lại lượt lâm trọng bệnh.
đầy nửa tháng đã c.h.ế.t ba bốn người.
Bề ngoài xem như không liên quan Quý phi, nhưng ai cũng đó là màn “giết gà doạ khỉ” của nàng.
Trong chốc lát, các phi đều run , không dám bày trò quyến rũ Hoàng thượng, rằng người kế tiếp c.h.ế.t sẽ là chính mình.
Quý phi, dĩ nhiên chẳng để ta yên.
Đêm ta , sáng dâng lễ thỉnh lỡ đến chậm, nàng bèn bắt tội thất kính, phạt ta quỳ dưới nắng gắt để hối lỗi.
Ta quỳ suốt .
Về đến cung, gối bầm tím, đau thấu xương.
Hoài Châu thương xót rơi lệ, giận dữ xấu Quý phi.
Ta nghe mà chỉ thấy nực cười.
Sáng sớm hôm , ta gắng gượng đến Càn Khôn cung, giao hương mới điều chế cho công công, dặn thật kỹ cách dùng, liều lượng, tuyệt chẳng nhắc đến thương thế của mình.
Từng lời từng chữ đều là hết lòng vì Hoàng thượng.
Chiều đến, Hoài Châu đang đắp thuốc thì Hoàng thượng bỗng bước .
Ta mừng rỡ:
“Hoàng thượng, sao người lại tới đây?”
Ta đứng dậy hành lễ, nhớ tới vết thương nơi gối liền vô thức đưa tay che đi.
Nhưng Hoàng thượng đã gạt tay ta, gối tím bầm, mày cau chặt:
“Thương tích thế này mà mang hương đến cho Trẫm, ngốc quá vậy?”
Ta khẽ mím môi:
“Thần thiếp Hoàng thượng ngủ không yên.”
“Thật là ngốc.”
Ngài thở dài:
“Nếu không có Trẫm, nàng sẽ ra sao?”
Ta chớp mắt, bất nắm lấy tay áo ngài:
“Vì sao lại không có Hoàng thượng… người không cần thần thiếp nữa ư?”
Ngài đứng thẳng, xuống từ trên cao, mắt sâu lạnh.
Ta hãi khẽ run, định rút tay lại, thì ngay giây đã bị ngài nắm chặt.
Ngài vén lọn tóc mai rủ trán ta, giọng khẽ khàng dịu mềm:
“.
Trẫm nàng.”
Ta mỉm cười rạng rỡ, nhào lòng ngài.
Ngài tự tay lấy thuốc cao, cẩn thận thoa lên gối ta, chạm mạnh làm ta đau.
Tất nhiên ngài không nhận ra:
Nữ tử tràn đầy ái mộ kia, lúc này đôi mắt lại lạnh như băng, chẳng chút rung động.
13
đó, công công như lệ thường mang đến thuốc thai.
Nhưng này, ta ngửi ra khác biệt: đó là thuốc thật.
Ta hơi sững, Hoàng thượng đang lặng lẽ quan sát mình:
“Hoàng thượng?”
Hắn mỉm cười:
“Thuốc thai, có lợi cho nàng.”
Giây khắc , ta hiểu hết.
Đôi mắt ta đỏ hoe vì mừng:
“Thần thiếp đều nghe Hoàng thượng.”
Hoàng thượng không ngu ngốc; hắn ta sớm nhận ra những chỉ là thuốc giả, vậy mà vẫn cam lòng uống.
Hắn đưa tay cầm khăn, tự lau vệt thuốc ở khoé môi ta:
“Nguyệt , nàng thật ngốc.”
Đợi hắn rời đi, nụ cười ta dần tắt.
chén thuốc đã cạn, ta khẽ bật cười nhạt.
Người đời vô nhất là nhà đế .