Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
40
Máu nóng của mụ nhỏ lên mặt ta.
Trong mụ vẫn bắn vẻ không tin nổi, mà ta chẳng thèm liếc lại, ta mải nghĩ ngợi.
Một chết, không đáng ta phí thời gian.
Cửa mở, mẫu thân và tiểu di đứng ở bậc thềm, trông .
Tiểu di vẻ như đã biết cả, thản.
Mẫu thân giật mình hãi, vội ôm chặt lấy ta, toan vỗ về.
Khoảnh khắc , ta thậm chí mình có thể từ trên cao nhìn xuống mẫu thân.
Nàng vẫn chưa hiểu sao?
Ta vốn không cần sự ủi yếu mềm.
Nhưng ta biết, nàng chỉ có thể cho ta bấy nhiêu.
Ta nàng thật đáng thương,
đồng thời thề rằng, tuyệt không để ai nhìn ta với ánh thương hại.
Bị xem là đáng thương, là điều xấu nhất.
41
Thời gian quả thật là thứ đáng sợ.
Giờ đây, ta đã hiểu được mẫu thân trong lời kể của tiểu di – vị tỷ tỷ từng dám xông pha che chở em gái.
Ta cũng hiểu được người mẹ hiện tại, chỉ biết ôm ta khóc trong bất lực.
Phụ thân bị Hoàng tổ phụ quở trách, giáng lệnh giam Đông cung ba tháng.
Còn ta được Hoàng tổ mẫu rước cung, đưa về chỗ bà nuôi dưỡng.
Từ đó ta hoàn toàn không được gặp mẫu thân nữa.
Trong lòng ta có lưu luyến, nhưng sâu thẳm lại nhẹ nhõm –
không trở về chốn Đông cung tù ngục .
Ở bên Hoàng tổ mẫu, cuộc sống cũng hòa.
Trong cung có lời đồn, Hoàng tổ phụ đã sớm bất mãn việc phụ thân không khéo trị viện.
42
tiểu di thăm, ta hỏi nhỏ:
“Sao phụ thân lại bị giam cung?”
Nàng chau mày nghĩ ngợi rồi đáp chậm rãi:
“Bởi Hoàng tổ phụ muốn phế Thái .”
Ta ngạc nhìn nàng.
Nàng cúi xuống, chỉnh lại vạt áo cho ta, rồi hỏi:
“A Phúc, nếu phụ thân không còn là Thái , con có buồn không?”
Ta kề sát tai nàng, khẽ :
“Nếu phụ thân làm Thái , con chẳng vui chút nào.
Người làm vua, chúng ta – cả , cả con, cả tiểu di – sẽ không sống yên ổn.”
Tiểu di che khăn miệng , tiếng như con chuột nhỏ vừa trộm được miếng ngon:
“Ta thích sự thông minh của con đó.”
Ta cũng mỉm , rồi lại lo lắng:
“Nhưng… làm sao đây? Con thật mong phụ thân đừng làm Thái , sợ sau hắn làm hoàng đế, sẽ hại hết thảy chúng ta.”
Tiểu di khẽ hừ một tiếng, nét mặt thản nhiên:
“Thì hắn chẳng làm Thái nữa, có gì ghê gớm.”
Dường như trên đời chẳng có chuyện gì khiến nàng xem là trọng đại.
43
Mùa thu, Hoàng tổ phụ ngự giá đi săn, mọi người cùng tùy giá; phụ thân bị giữ lại thành.
Hành cung sơn thu rực rỡ, đỏ thẫm cả trời.
Tiết trời dịu nhẹ, không lạnh chẳng nóng, dạo bước giữa núi rừng, mọi phiền trần như tan biến.
Nhưng lặng chẳng kéo dài:
tin dữ truyền – phụ thân mưu nghịch!
Ai nấy hoảng.
Hoàng tổ phụ nổi giận lôi đình, lập tức hạ chiếu phế bỏ.
44
Phụ thân quả thực tạo phản, xưng vương, biện bạch rằng Hoàng tổ phụ đã sớm định phế ngôi, hắn chỉ “ cứu”.
Nhưng binh mã hắn yếu ớt, bị cấm quân do Thất thúc thống lĩnh quét sạch trong chớp .
Hoàng tổ mẫu tuy thất vọng đau xót, vẫn quỳ khóc xin cho hắn một đường sống.
Phụ thân áo dính máu, tóc rối bời, cũng khóc rống:
“Nếu ta không vùng dậy, ắt sớm thành tù nhân của phụ hoàng!”
Rốt cuộc, hắn vẫn bị phế, cả nhà ta bị giam một viện cũ nát, không hầu hạ.
Cả nhà chẻ củi, nấu cơm, mặc áo vải thô.
Ta cũng chịu cảnh kham khổ, thầm thở dài:
“Giá như phụ thân và mẫu thân được như Thất thúc và tiểu di…”
45
Thất thúc được lập Thái .
Trong các hoàng , có tài không nhiều;
phụ thân và Thất thúc là chính mạch, lần Thất thúc lại có công cứu giá, nên Hoàng tổ phụ thuận thế truyền ngôi vị.
tháng trong lãnh cung, phụ thân dường như từ điên hóa thành thường.
Hắn chẻ củi, nhóm lửa, trồng rau, làm việc cùng mẫu thân.
Mẫu thân chẳng cùng hắn một câu.
Ban , hắn cũng lặng thinh;
về sau mới gắng chuyện, song mẫu thân thờ ơ, không đáp.
Phụ thân đành tìm cách lấy lòng ta.
Ta nhìn hắn mà xa lạ:
còn quyền thế, hắn chỉ biết gây thương tổn cho ta và mẫu thân.
Giờ trắng mới muốn bù đắp –
trên đời sao có chuyện đẹp lòng như thế?
46
Ba người cùng một viện, mà lòng chẳng cùng nơi.
Hết sang khác, chúng ta trồng cấy, nấu nướng, đong đưa trên chiếc xích đu, lặng nhìn thời gian trôi.
Từ năm năm tuổi, ta lớn thành sáu tuổi.
ta tròn sáu, cửa viện bỗng mở.
Tiểu di đứng ngoài, vẫn dung nhan dịu dàng, không chút đổi thay.
Bên cạnh nàng, mọi người đã xưng “Hoàng ”.
Nàng vẫy ta, trìu mến gọi:
“A Phúc, được rồi, bây giờ có thể ngoài.”
Rồi quay sang mẫu thân:
“Tỷ, đi thôi.”
Nghĩ ngợi một chút, nàng lại nhìn phụ thân:
“Tỷ phu, huynh cũng có thể đi. Phụ hoàng đã băng hà.”
Phụ thân sững sờ, chẳng được,
lát sau nước trào , quỳ xuống khóc như mưa.
47
Tiểu di không nhìn hắn thêm, chỉ nắm ta và mẫu thân:
“Tỷ, A Phúc, các người chịu nhiều khổ rồi.”
Chúng ta theo nàng nhập cung.
Thất thúc lên ngôi, tiểu di chính là Hoàng .
Trong lòng ta trào dâng cảm giác ổn lạ lùng.
Quyền lực của tiểu di có thể che chở ta;
còn quyền lực của phụ thân – chỉ từng mang tổn thương.
Giờ chúng ta đã toàn.
Phụ thân được phong tước Hiền Vương,
mẫu thân thành Hiền Vương phi.
Mẫu thân lại dắt ta về bên phụ thân, nhưng trong nàng chẳng có vui.
48
Phụ thân dường như tỉnh ngộ.
viện chỉ còn một mình mẫu thân, hắn tận lực lấy lòng, học theo Thất thúc với Hoàng .
sinh thần của mẫu thân, phụ thân nấu bát trường thọ miến.
Tuy vụng về, song những bị giam đã rèn hắn ít nhiều.
Hắn dậy từ tờ mờ, trưa bày đủ mâm cỗ.
thức ăn được bưng tới, phụ thân nhìn mẫu thân, thấp thỏm:
“Nàng nếm thử xem, nghề ta cũng không tệ.”
Ngay cả ta cũng nhận sự khẩn trương của hắn.
49
Mẫu thân lạnh nhạt liếc qua mâm, chỉ :
“Không cần, ta đã no.”
Ta chợt nhớ xưa kia, mỗi sinh thần của phụ thân, mẫu thân cũng chuẩn bị tiệc,
thế mà hắn chẳng buồn nhìn, chỉ vội chất vấn nàng có lại gây khó dễ cho Xuân Đào hay không.
Giờ như bánh xe xoay vần.
Sắc mặt phụ thân thoáng lộ vẻ thất vọng, nhưng nhanh chóng gượng :
“Không ăn cũng không sao. Năm sau, năm sau nữa, sinh thần của nàng ta nấu.
Trước kia ta phụ nàng, chẳng biết trân trọng. Từ nay, chúng ta sẽ sống tốt.”
Mẫu thân không đáp.
nàng lạnh lùng, phụ thân đành dẫn gia nhân lui .
Mẫu thân ngồi bên bàn, lặng rơi lệ.
Chuyện như thế lặp lại nhiều lần:
từ châu ngọc cành hoa, từ cá sống ngọc ngà,
phụ thân dâng tới, hết lòng lấy lòng.
Ta không hiểu vì sao.
Có , hắn mơ ước một gia đình thường.
50
Tiểu di lại đón ta cung chơi.
Ta đem mọi chuyện kể cho nàng, rồi hỏi:
“Vì sao phụ thân lại đổi khác? Mẫu thân có hồi tâm chuyển ý không?”
Nàng chống cằm ngẫm nghĩ, nhìn ta:
“Con nghĩ sao?”
Gió thu hiu hắt, lá vàng bay đầy sân, áo lụa mỏng trên vai nàng lay nhẹ.
Ta lắc : “Con còn nhỏ, chẳng biết.”
Nàng bỗng chước ta, làm bộ ngây thơ:
“Ta cũng chẳng biết. Có , hắn bỗng không mù nữa, mới được cái hay của tỷ tỷ.”
Ta lại hỏi:
“Nếu là tiểu di, người sẽ làm sao?”
Nàng mỉm dịu dàng:
“Nếu Thất thúc có tỳ nữ được hắn yêu thương, còn ta là chính thê ư?
Thì giết hắn thôi. Cho đôi cẩu nam nữ chôn cùng, thành toàn cho bọn chúng.”
Rồi nàng giả bộ nghiêm trang:
“Chúng ta tận tâm, khiến mọi việc trọn vẹn, chu toàn nhất.”
Ta nghe mà lạnh sống lưng,
bởi dù nàng như đùa,
ta biết trong lòng nàng, đó tuyệt không chỉ là lời bông lơn.
51
Chợt như được gội bằng linh dược, ta bừng ngộ: rồi, ai khiến ta chẳng vui, ta giết , chẳng nên vậy sao?
Nếu phụ thân chết sớm, mẫu thân đã không chịu bấy nhiêu khổ.
Nhưng nhớ những việc hắn cố làm để lấy lòng ta, ta lại không kìm được mà rơi lệ.
Tiểu di chỉ ôm ta, không một lời.
Hơn một tháng sau, mẫu thân dắt ta cung gặp tiểu di.
Nàng không muốn ở lại phủ Hiền Vương nữa.
Tiểu di ngạc, ta cũng ngạc,
từ rời đi, mẫu thân chưa từng nhắc việc , ta ngỡ nàng đã thôi ý hòa ly.
Mẫu thân :
“Ta đã thử. Vốn muốn vì A Phúc mà làm lại từ . Con sau thành thân, cần một đôi phụ mẫu chưa từng hòa ly.
Nhưng mỗi lần con ở chỗ các người vui tươi, còn về vương phủ, trong lòng ta như có tảng đá đè nặng, thở không thông.
Ta mình bất lực, gắng cho con sống tốt, sống vui, mà dường như càng đi càng lạc.
Lần , ta muốn vì chính ta, ta không muốn ở đó nữa. Muội, giúp ta.”
52
Tiểu di nắm người:
“Tỷ lo gì cho cam? Con bé còn có tiểu di là Hoàng , ai dám ức hiếp nó? Huống hồ nó còn hai đứa đường đệ.”
Mẫu thân muốn hòa ly, Thất hoàng thúc nay là đế vương bèn hạ chỉ cho họ hòa ly.
Phụ thân khó hiểu khôn cùng.
mẫu thân thu xếp hành trang, hắn cứ chặn lại:
“Huệ , đừng đi. Chúng ta sống cho tế, trước kia là ta u mê làm tổn thương nàng, ta nguyện dùng cả đời chuộc tội. Hãy cho ta một cơ hội nữa, A Phúc cũng cần một mái nhà trọn vẹn.
Chẳng nàng không muốn nhìn nó nữa sao?”
Mẫu thân lắc :
“Hoàng đã hứa mang A Phúc cung nuôi.”
Nàng nhìn ta, rồi nhìn phụ thân:
“Chúng ta không xứng làm cha mẹ. Ở bên ta, con chưa từng thật sự vui; trái lại ở bên muội muội và Hoàng thượng, nó vô ưu vô lự.
Ta không thể ích kỷ tước đoạt niềm vui của con, nó cùng ta dằn vặt trong những u ám .”
Nước ta lại trào, là nàng biết cả.
53
Nhưng ta thương nàng biết bao: nếu ngay cả ta cũng chẳng ở bên, nàng sẽ cô độc và đau khổ dường nào.
Dẫu phụ thân năn nỉ mấy, ý mẫu thân đã quyết.
Nàng không về nhà ngoại, mà thẳng tới ngôi chùa năm xưa, đới phát tu hành.
Tiểu di cùng ta tiễn chân.
Mẫu thân kéo ta một góc, dặn:
“A Phúc, con còn nhỏ, chớ gánh nghiệp duyên của ta, cũng chớ vì đời ta mà phiền não.
Con có cuộc đời của con, về bên tiểu di mà hưởng một tuổi thơ lạc. Ta là mẹ con, ta chẳng mong điều lớn lao nào, chỉ cầu con và vui vẻ.
Nếu ta trở thành chướng ngại của và niềm vui , ta thà để con rời xa ta.
Ta là mẹ con, vĩnh viễn thương con. Con cứ lớn lên cho thật vui, đôi ghé thăm ta, ta đã mãn nguyện.”
Nàng trao ta cho tiểu di.
Tiểu di nghiêm giọng:
“Tỷ yên tâm, A Phúc tức là con gái của ta.”
54
Mẫu thân thản bước cổng chùa.
Gió thu hiu hắt, bóng nàng khuất dần.
Nước ta cũng rơi.
Về sau, mẫu thân ở chùa, đới phát tu hành.
Phụ thân chùa làm quét sân.
Còn ta ở trong hoàng cung.
Hoàng cung thật rộng,
khắp nơi hóa thành chốn vui chơi của chúng ta.
Tuổi thơ của ta, từ đây.
(Hoàn)