Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi quay đầu lại, hiệu đang tươi cười bắt , chào hỏi đám học sinh ngoài sân.
Không nghĩ ngợi gì, tôi xông đến mặt ông ta, quên luôn chuyện lễ phép, hét lớn:
“Vì bà tôi chưa đủ nghèo, hay vì tôi học chưa đủ giỏi?”
Hiệu giật hoảng hốt.
Một lúc mới đẩy lại kính mắt, từ tốn nói:
“Chu Kiển à, có gì em cứ đến gặp giáo viên phụ trách để trao đổi riêng.”
“Không.” – tôi đáp dứt khoát –
“Trong trường này còn nhiều bạn cần giúp đỡ hơn em, vậy sao các bạn ấy không có tên?”
Hiệu còn chưa kịp trả ,
Lý Tiểu Minh đã ôm quả rổ mới tinh, cười ngoác miệng:
“Chu Kiển, cả làng ai mà chẳng biết thành phố, sống nhà to, lái BMW. Danh sách này vốn dĩ không nên có !”
Nhưng có ai không biết… tôi là “đứa bé bị bỏ rơi” mà đem quăng quê?
“Cái này là bất ! Chương trình Xuân Lôi là dành cho nữ sinh vùng núi!”
Cậu ta cười nhạo một tiếng to:
“Cả làng này, có mấy đứa con gái học lên đại học chứ?”
“Cho mấy người học cũng phí, mà tại sao lại chỉ tài con gái, chẳng gì hết cho tụi con trai tụi tôi!”
Lý Tiểu Minh nói xong, mấy nam sinh đứng cạnh liền bắt chước giọng tôi, nói móc:
“Không ! Sao lại chỉ tài con gái mà không tài con trai?”
“Đúng đó! Con trai tụi tôi cũng là hoa của Tổ quốc mà!
Tại sao người ta phát băng vệ sinh cho con gái, mà không ai phát thuốc lá cho tụi tôi?”
Mấy đó, nghe đến đau nhói tai.
Tôi trừng mắt nhìn bọn họ, hai run lẩy bẩy vì tức giận.
Có những bông hoa…Chưa kịp nảy chồi, chưa kịp kết trái.
Vì từ đầu…chúng đã là thứ thối rữa.
6
“Tại sao?”
Hiệu giữ vẻ đạo mạo:
“Chúng tôi đồng thuận rằng, những học sinh được chọn lần này phù hợp hơn với tiêu chí nhận hỗ . Tôi tin tương lai các em ấy sẽ trở thành trụ cột của làng, của thị trấn.”
Nhưng sự là, dù con gái có giỏi đến đâu, thì trong mắt bọn họ… cũng chẳng cái thân phận con trai.
Đàn ông là trời, là đất, là cột trụ.
Còn con gái? Không đáng để nhắc đến.
Chỉ vì tôi là con gái.
“Tiêu chí là gì?!”
Máu trong đầu tôi như sôi lên, ập thẳng vào đỉnh đầu, tôi không kìm nén nổi nữa.
Hiệu cúi đầu, mặc nhiên thừa nhận.
Có lẽ ông ta nghĩ: người của tổ chức từ thiện đã đi rồi, tôi có làm gì cũng vô ích.
Tôi quay lại, mấy nữ sinh đứng dọc hành lang nhìn tôi.
Các bạn ấy mím môi, không ai đứng ra bênh vực hay nói giúp tôi.
Tôi không trách họ, bởi họ cũng là nạn nhân trong một xã hội áp bức. Nhưng tôi phải đứng lên, phải đòi lại thứ đáng lẽ thuộc về .
Vì bà tôi nói, phá vỡ truyền thống là hành trình cô độc và dũng .
Nếu sợ, thì chẳng làm nên chuyện gì cả.
Bà tôi xưa cũng chẳng sợ, nên mới có trở thành người phụ nữ đầu tiên trong làng ly hôn mà vẫn sống tốt.
“Đó là bởi vì, nếu con gái trong làng không lấy chồng sớm, không ra ngoài làm nhân, thì sẽ bị đám đàn bà chỉ trỏ nói ra nói vào, bị cha đánh chửi.”
“Họ không có quyền lựa chọn. Chẳng ai hỏi họ có muốn đi học không, người ta chỉ quan tâm họ bao kiếm được tiền để nuôi anh em trai, bao lấy chồng, bao sinh con.”
“Ngay từ khi lọt lòng, con gái đã bị đối xử bất rồi!”
“Cái gọi là mà tôi muốn – chính là tôi muốn đi học! Tôi muốn đi học! Tôi muốn đi học!”
Tôi nghiến chặt răng, nước mắt trào lên cay xè, lòng sục sôi.
Trong giây lát, tôi có giác như máu xộc lên não, tai vang ù ù một hồi chói tai.
Tôi mặc kệ nước mắt, mặc kệ nước mũi dính đầy mặt, xông tới bảng thông báo xé toạc danh sách hỗ .
Tôi gào thét, chửi thẳng vào mặt mấy thằng con trai to cao hơn :
“Bọn ăn uống no nê, mập mạp trắng trẻo, nhà không chơi game thì ngủ nướng! Đến cái trường nghề còn không đủ sức vào, là một lũ vô tích sự, ăn hại, chỉ biết mơ mộng viển vông!”
“Cút đi mà học đại học chó má gì đó!”
“Bọn không xứng!”
Tôi kéo áo, quệt mũi, rồi gào thẳng vào mặt bọn chúng:
“Tôi sẽ đi tìm trưởng thôn báo cáo chuyện mấy người dựa quan hệ để được tài ! Nếu trưởng thôn không giải quyết, tôi lên thành phố, tìm báo chí, tìm phóng viên vạch trần chuyện các người lừa tiền tài ! Để xem các người còn dám đứng đây làm ‘hoa của Tổ quốc’ nữa không?!”
Nói xong, tôi trừng mắt nhìn hiệu đang toát mồ hôi, định mở miệng can ngăn:
“Có giỏi thì đuổi học tôi đi! Đuổi học sinh thủ khoa đầu vào mà trường đặc cách nhận vào đi!”
“Nơi này không giữ tôi được, thì sẽ có nơi khác giữ!”
Mặt ông ta tái mét, lập tức im bặt.
Hồi đó còn mấy trường cấp thị trấn cạnh ngỏ ý miễn học phí mời tôi nhập học.
Tôi vì không muốn rời xa bà nên mới không nhận .
Nếu để mất tôi, cũng có nghĩa là bỏ lỡ một cơ hội có sinh viên đại học từ nông thôn, chuyện này hiệu không dám gánh nổi.
nói tôi khí thế, còn Lý Tiểu Minh thì sắc mặt lúc khó coi.
Cuối hắn tức đến mất khống chế, gào lên:
“Con đ chết tiệt! muốn chết à?”
Hắn ném mạnh quả rổ trong về phía tôi.
Tôi là đứa nào cũng cắm đầu vào học, còn yếu hơn mấy đứa con gái khác trong làng.
Chạy vài bước thôi cũng thở không ra hơi, lực thì yếu ớt đến đáng thương.
Còn Lý Tiểu Minh, học lưu ban hai , lớn hơn tôi đến bốn , cao hơn tôi hai cái đầu, nhìn như lưu manh thực thụ.
ra, chân tôi đang run như cầy sấy, chỉ là… tôi không để lộ ra mặt.
Tôi chỉ biết quả ấy bay như một quả bom, xé gió lao thẳng tới đầu tôi.
Tôi theo phản xạ nhắm mắt chặt.
Nhưng… cơn đau mà tôi chờ đợi lại không ập đến.
Mắt tối sầm lại, ánh sáng bị che khuất.
Tôi mở mắt ra, nhìn một người cao gầy như cây dương trắng, đang chắn mặt tôi.
Tôi sửng sốt nhìn người ấy, khẽ khàng gọi:
“Trương Vũ…”
7
Trương Vũ thay tôi lãnh trọn cú ném , bị đưa thẳng đến phòng y tế của trường.
đầu sưng lên một cục to nắm đấm.
Tôi nhìn thiếu niên mặt – gương mặt trắng trẻo, đường nét thanh tú, giọng nói nhẹ nhàng an ủi tôi:
“Không sao đâu, Chu Kiển, không đau tí nào, đừng lo cho tớ.”
cậu ấy vừa dứt, khóe mắt tôi lại đỏ lên.
Từ khi tôi từ chối tỏ tình của Trương Vũ, chúng tôi không còn nói chuyện với nhau nữa.
Không ngờ lần tái ngộ lại trong một hoàn cảnh tệ đến thế này.
Trương Vũ là đứa trẻ được bế về làng khi chưa đầy một tuổi.
đó trong làng chết đuối hàng chục bé gái, chẳng ai sinh được con trai.
Bà từng kể, không chỉ khó sinh con trai mà muốn xin một đứa về nuôi cũng cực khó.
Nhà họ Trương xưa làm ăn buôn bán, là hộ đầu tiên trong làng kiếm được cả chục vạn tệ, lúc nào cũng mong có con trai để nối dõi tông đường.
Nhưng bác Trương không sinh được, cuối phải cắn răng móc ra gần hết tiền dành dụm cả đời, vào một sáng sớm mới bế được cậu bé này về.
Tôi quen Trương Vũ đã hơn mười .
Cậu ấy là người bạn trai duy nhất của tôi trong làng.
Cậu luôn thích đi theo tôi từng bước, dù bị người khác gọi là cái đuôi cũng chỉ cười hì hì nhìn tôi, chưa bao phản bác.
Hồi tiểu học, tôi đọc bài văn, nói rằng ước mơ của tôi là thi đậu vào Đại học Thanh Hoa.
Cả lớp đều bật cười, vì mấy ai rời được khỏi cái làng này, mà từ tới cũng chưa từng có nữ sinh nào đậu đại học.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Trương Vũ đã lớn tiếng cãi lại:
“Nói bậy! Chu Kiển nhất định sẽ đậu! Tớ tin bạn ấy!”
Từ nhỏ đến lớn, tôi rất ghét những gã đàn ông ăn không ngồi rồi trong làng.
Miễn là con trai thì tôi đều khó thân, trừ Trương Vũ.
Cũng chính vì có mười mấy nhau như thế…
Mà dần dần… tôi đã thích cậu ấy.
Nhưng tôi phải học.
Phải đậu đại học.
Phải vào Thanh Hoa.
Chỉ có như vậy tôi mới thoát khỏi cuộc sống hiện tại.
Gánh nặng trên vai nặng đến thế, làm sao tôi dám bày tỏ tình ?
tôi im lặng, khóe môi Trương Vũ khẽ trầm xuống, trong mắt lấp lánh nét xao động.
Cậu mím môi, nói khẽ:
“Bạn về đi, tớ không sao đâu, đừng để chậm việc học của bạn.”
“Những tớ nói là , bạn đừng nghĩ nhiều.” – Trương Vũ vội vàng nói thêm –
“Tớ biết học hành rất quan trọng với bạn, tớ sẽ không ảnh hưởng đến bạn đâu, yên tâm.”
Giọng nói mang theo nỗi hụt hẫng khiến mũi tôi cay xè.
Tôi nhìn vào đôi mắt ươn ướt của cậu ấy, trong lòng dâng lên một cơn xúc động mãnh liệt.
“Tớ không về. Tớ lại chăm sóc cậu.”
Cậu ngẩn ra:
“Nhưng cậu còn phải thi đại học… tớ không vội, mà… tớ từng nói, tớ sẽ đợi cậu.”
Cái đêm Trương Vũ tỏ tình, cậu ấy đã nói sẽ đợi tôi cho đến khi tôi có dừng lại.
Đã rồi, cậu ấy vẫn chưa từng quên đã nói.
Ngoài bà , chưa từng có ai đối với tôi kiên nhẫn như vậy.
Mắt tôi ươn ướt, cuối không kìm nén thứ tình đã chôn giấu bấy lâu nữa – nó trào dâng từ sâu thẳm đáy lòng.
“Đợi tớ thi xong đại học… chúng ta sẽ nhau!”
Trương Vũ lặng lẽ nhìn tôi.
Cậu khẽ đưa , dùng đầu ngón móc lấy ngón út của tôi, thử thăm dò.
Mãi một lúc mới nặng nề gật đầu.
Khoảnh khắc đó, tôi có giác như một tia sáng rực rỡ mới mẻ vừa chiếu vào đời .
Giống như ánh sáng xưa của bà …
…luôn luôn soi rọi tôi.
8
Từ hôm bị ném hôm đó, cạnh tôi bắt đầu có thêm một người.
Tuy chưa chính thức nhau, nhưng trong lòng tôi… Trương Vũ đã chiếm một phần không nhỏ.
Cậu nói muốn học tốt, không để bị tôi bỏ lại quá xa.
Vì muốn Trương Vũ có thi vào đại học thành phố với tôi, tôi bắt đầu chép thêm một bản ghi chú mỗi cho cậu ấy, dành một tiếng giảng bài, giúp cậu học từ vựng.
Nhưng rồi…
Thành tích của tôi dần tụt dốc.
Từ hạng nhất kỳ thi thử đầu tiên, rơi xuống hạng 23 trong kỳ thi hàng tháng, rồi lại tụt tiếp xuống hạng 58…
Đỉnh cao thì chỉ có một vị trí.
Nhưng tụt dốc… không có giới hạn.
Trương Vũ an ủi tôi:
“Có nhiều người thi đại học còn cao hơn điểm thi thử hai, chục điểm. Cậu chỉ là tạm thời thất bại thôi, đừng để trong lòng.”
Tôi cũng cố tự nhủ phải thư giãn một chút.
Cho đến khi cô chủ nhiệm tìm tôi nói chuyện.
Tôi mới hiểu, thành tích của tôi không chỉ là vài con số tuột khỏi bảng xếp hạng.
Lần thi thử thứ , điểm của tôi rớt thẳng từ mức đỗ đại học trọng điểm xuống chỉ vừa chạm vạch đỗ nguyện vọng một.
Nhìn ánh mắt nghiêm khắc của giáo viên, tôi biết rõ… đang một xa dần giấc mơ Thanh Hoa.
Trương Vũ vẫn tiếp tục an ủi tôi:
“Không sao cả. Dù cậu không thi đỗ, tớ cũng sẽ luôn ủng hộ cậu.
lắm này tớ đi làm kiếm tiền nuôi cậu cũng được mà.”
Nghe đến đây, tôi chẳng ngọt ngào gì hết – ngược lại, trong lòng dấy lên sự khó chịu.
Tôi quay đầu nhìn gương mặt phản chiếu mờ mịt trong tấm kính cửa sổ – xanh xao và rệu rã,
lặng lẽ nghiêng người né tránh cái chạm thân mật mà Trương Vũ định đưa tới.
“Tối nay tớ không dạy cậu nữa, mệt rồi. Tớ về phòng nghỉ đây.”
Trương Vũ ngẩn ra.
Một lúc mới miễn cưỡng đáp lại:
“Ừ… cũng được.”
Tôi như chạy trốn khỏi cạnh cậu.
Tôi không rõ từ bao …
Trương Vũ bắt đầu khiến tôi nghẹt thở.
Xuống đến tầng một, tôi phát hiện quên mất cuốn sách để lại lớp Trương Vũ.
Do dự một chút, tôi quay lại lấy.
Khi tới gần cửa lớp, tôi bất chợt nghe giọng Trương Vũ, rõ ràng vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Cậu đang gác chân lên bàn, nghênh ngang gọi điện máy di động mini.
“Chu Kiển lớn xinh ra, giống cô ta. con nhà đó nhìn là biết loại quyến rũ, không lạ khi dụ được mấy gã thành phố.”
“Chỉ tiếc là chán lắm, cứng đơ như khúc gỗ, hôn một cái cũng không cho.”
“ kiếp, đợi thi đại học xong, kiểu gì tao cũng phải sướng một trận!”
…
Tôi đứng chết lặng cửa.
Toàn thân lạnh buốt.
Không phải vì gió… Mà vì lòng người.