Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi về nhà, ngồi yên chờ. Đến tối, cái trang kia im re hai ngày cuối cùng cũng có thông báo: [Từ nay về sau, em cũng có tổ ấm nhỏ của riêng mình rồi!]
Không phải ảnh sống ảo cầu kỳ như trước, mà là nguyên cuốn sổ đỏ nhìn giản dị nhưng cay mắt.
Bình luận lại bùng nổ.
Vẫn còn người vô chửi, nhưng bắt đầu có mấy đứa ngưỡng mộ Hứa Nhân. Còn có người trơ trẽn chui vô xin “bí kíp”.
Tôi nhìn mà cười khinh bỉ. Biết rõ là tiểu tam mà còn xin chỉ cách, đúng là không sợ quả báo.
Tất nhiên tôi không dại gì để lại bình luận. Tôi chẳng muốn dính tới mớ hỗn độn của Hứa Nhân với Chu Việt.
Việc hợp tác với phó tổng giám đốc Lưu thì lại cực kỳ thuận lợi. Từ bàn phương án tới chốt lợi nhuận, chưa đầy nửa tháng là xong.
Một ngày trước khi ký hợp đồng, tôi làm hẳn một bàn ăn đầy ắp, còn nhấn mạnh Chu Việt phải về nhà ăn cơm.
Chu Việt thì nhăn nhó:
“Phiền phức thế? Với lại bao nhiêu năm nay em nấu vẫn chỉ mấy món đó, ăn hoài phát ngán.”
Anh ta vừa cắm mặt vào điện thoại vừa gõ lách cách, khóe miệng còn cong cong.
Từ lúc bám được phó tổng Lưu, thái độ của anh ta với tôi thay đổi thấy rõ, càng ngày càng thiếu kiên nhẫn. Tôi nói thêm một câu cũng đủ khiến anh ta nổi quạu.
Tôi giả vờ không hay biết, còn lôi bà Vương ra làm lá chắn:
“Bà Vương biết ngày mai là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta. Em muốn nấu vài món, rồi đăng hình lên cho bà ấy thấy vợ chồng mình tình cảm, tạo hình tượng tốt. Ban đầu bà ấy cũng vì nghĩ anh là người đàn ông tốt mới chịu giới thiệu công việc.”
Chu Việt lầm bầm khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý. Hợp đồng chưa ký thì anh ta chưa dám trở mặt hẳn.
Ban ngày, Chu Việt cứ quấn lấy Hứa Nhân, dính nhau như vợ chồng thật sự.
Tối đến, anh ta về nhà, còn diễn tròn vai, cầm hoa về tặng tôi. Nhưng tôi thừa biết đó là bó hoa Hứa Nhân chê xấu, không thèm lấy.
Chụp xong vài tấm hình “gia đình hạnh phúc” thì Chu Việt chẳng thèm động đũa, lấy cớ mệt rồi đi tắm, đi ngủ.
Tôi đăng ảnh lên mạng xã hội, kèm tấm bình minh trên biển mây. Caption thì ngọt lịm: kỷ niệm 5 năm ngày cưới cùng Chu Việt. Tôi còn kể biển mây núi Phượng Quan là nơi hai đứa từng định tình, giờ thời gian trôi nhanh, nhưng tình cảm vẫn nguyên vẹn.
Bình luận rần rần chúc phúc. Hứa Nhân cũng bấm like.
Tôi cười nhếch môi, rồi tiện tay nhắn WeChat cho cô ta:
“Tiểu Hứa, giúp tôi hỏi tổng giám đốc Hứa gần đây có rảnh không. Anh ấy nói muốn ra nước ngoài, nhưng trước đó tôi muốn ghé núi Phượng Quan một chút.”
Cô ta trả lời đã nhận được.
Tôi mở phần mềm giám sát, quả nhiên Hứa Nhân lồng lộn đòi hỏi Chu Việt.
Với kiểu thích so đo, thích làm quá và tranh giành từng chút như cô ta, chuyện này không yên được.
Quả nhiên Chu Việt bị làm phiền tới phát điên, cuối cùng phải đồng ý đưa Hứa Nhân đi núi Phượng Quan trước.
Ngày ký hợp đồng thì trời mưa như trút. Thành phố A đang vào mùa mưa, mà hôm đó ẩm ướt đến khó chịu.
Tôi nhớ lúc mới chuyển đến, khí hậu này khiến tôi khó chịu vô cùng. Khi đó Chu Việt còn ôm tôi, hứa hẹn: vì anh mà em xa nhà ngàn dặm, không quen ai, sau này anh nhất định yêu em trọn đời. Nếu phụ bạc thì trời tru đất diệt, chết không toàn thây.
Tôi nghĩ lại mà ngẩn người. Điện thoại rung lên kéo tôi trở về thực tại.
Hứa Nhân vừa đăng ảnh mới, chụp trong xe của Chu Việt, khung cảnh ngoài cửa sổ cho thấy hai người đang trên đường lên núi Phượng Quan.
Cô ta còn viết caption: [Bà vợ già vẫn còn bị lừa, bây giờ tôi sẽ cùng bạn trai đi đến nơi tình yêu của họ từng định. Thứ gì cô ta thích, tôi đều muốn cướp. Tôi biết có người đang sốt ruột nhìn mà không làm gì được, ai bảo số tôi sướng. Căn hộ cao cấp, xe sang, đó lại là cả đời của ai?]
Dự báo thời tiết nói tối nay mưa sẽ tạnh.
Chu Việt và Hứa Nhân dự định sẽ ở lại khách sạn trên núi, sáng mai dậy sớm ngắm bình minh.