Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chap 5

Kiếp trước nàng ta luôn thích mang đồ ăn đến ta. Mỗi lần ta ăn xong, đêm đến nhất định khí phản phệ dữ dội hơn.

đến lần thứ ba mươi, Huyền Phong đẩy cửa bước , Minh Nguyệt đang mài mực ta, hài lòng gật đầu: “Xem hai sư muội các đã hòa giải rồi, vậy mới .”

nhìn ta: “ đến đâu rồi?”

“Bẩm sư huynh, thiếu bảy mươi lượt.” Ta không ngẩng đầu.

“Minh Nguyệt, muội về trước đi, để sư muội tập trung kinh.” Huyền Phong phất tay.

Minh Nguyệt ngoan ngoãn vâng lời, trước đi lo lắng nhìn ta một cái: “Sư nhớ uống thuốc.”

Sau nàng ta đi, Huyền Phong cầm cuộn kinh ta , lông mày dần dần nhíu lại: “A Thanh, sao chữ của muội lại mang theo sát khí nặng nề như vậy? Thanh Tâm Chú uổng công rồi sao?”

Ta đầu tục kinh, không nhìn nữa.

Huyền Phong đứng một lúc, cuối cùng không nói gì thêm, quay người rời đi.

Sau đi, ta bưng bát thuốc đó đi đến bên cửa sổ. Không chút do dự đổ bụi hoa bên ngoài cửa sổ.

Khoảnh nước thuốc thấm đất, trong bụi hoa đột nhiên truyền đến một tiếng côn trùng kêu khẽ. Ngay sau đó, mấy côn trùng lật bụng c.h.ế.t đi.

Ta nhìn những côn trùng đã chết, đáy mắt lạnh lẽo.

Lại đến ngày sinh thần của ta. Sư phụ tâm trạng khá tốt, như kiếp trước thanh Âm Trầm Mộc Chủy Thủ. Đây là bảo người cất giữ nhiều năm, nghe nói tác dụng chế cực mạnh đối với các âm tà.

“A Thanh, khí linh, cần dùng tâm huyết khai quang nhận .”

Khoảnh sư phụ đưa chủy thủ tới, ta liếc Huyền Phong và Huyền Trần đứng dưới hành lang.

Huyền Phong rũ mắt, Huyền Trần thì lén lút liếc nhìn sắc mặt sư phụ. Lòng ta chấn động, hai tay nhận, chợt nhớ đến lời sư phụ từng nói về âm nhận , kẻ cưỡng đoạt phản phệ gấp bội.

Khoảnh đầu ngón tay mũi d.a.o đ.â.m thủng, chủy thủ phát một tiếng rung động cực khẽ, đã nhận . Ngẩng mắt lên, vừa vặn bắt gặp Minh Nguyệt đứng ở góc. Ánh mắt nàng ta gắt gao khóa chặt chủy thủ trong tay ta, trong mắt cuộn trào tham lam không hề che giấu.

Nhận ánh mắt của ta, nàng ta lập tức đổi sang vẻ mặt rụt rè, khẽ bước tới gần: “Sư , chủy thủ này đẹp quá, thể muội xem một chút được không?”

Ta cười lắc đầu: “Không được đâu!”

Sắc mặt Minh Nguyệt cứng đờ, sư phụ khẽ cau mày: “A Thanh, chỉ là một thanh chủy thủ thôi, Minh Nguyệt xem một chút thì sao đâu?”

Huyền Phong lên tiếng: “Sư muội tò mò là lẽ thường, A Thanh hà tất keo kiệt như vậy?”

Huyền Trần lập tức phụ họa: “Đúng vậy, sư phụ từng nói yêu đồng môn.”

“Thanh chủy thủ này vừa nhận , sát khí vẫn .” Ta viện dẫn đạo lý sư phụ thường nói: “Minh Nguyệt tuổi nhỏ, dương khí chưa đủ, tùy tiện xúc e rằng xung .”

Sư phụ dường như lý, liền nói với Minh Nguyệt: “Sư nói đúng.”

Minh Nguyệt ngoan ngoãn đầu vâng dạ, trong mắt lại lóe lên một tia âm hiểm. Khoảnh theo, nàng ta thế mà lại đ.â.m chủy thủ của ta!

“Minh Nguyệt!” Sư phụ kinh hãi biến sắc, vội vàng tiến lên kiểm tra.

Lòng ta như thắt lại, lại không cảm cơn đau dữ dội như dự đoán, ngược lại là một trận buồn nôn lộn ruột ập đến, không kìm được mà người nôn khan.

Nơi tầm nhìn tập trung, Minh Nguyệt tuy đang ôm bàn tay trái đang chảy máu, cơ thể lại co quắp lại, bàn tay gắt gao ấn bụng, đau đớn rên rỉ.

Lời sư phụ nói vỡ òa trong đầu ta.

“Âm nhận , nếu cưỡng đoạt khí của người khác, phản phệ tất gấp bội!”

Ta đoán nàng ta muốn dùng cách tự làm mình để cưỡng ép xúc với chủy thủ.

7.

không ngờ lại kích hoạt bản năng hộ của khí, phản phệ đổ dồn lên chính nàng ta!

“Sư muội!”

Huyền Trần kinh hô muốn đỡ, sư phụ quát ngăn lại.

Ta nhìn nàng ta co quắp trên đất, tay ghì chặt bụng!

sư phụ xuống kiểm tra vết , Huyền Phong đột nhiên thì thầm tai ta: “Muội sớm đã biết như vậy?” Giọng không ôn hòa thường ngày, chỉ lại dò xét.

Ta quay đầu nhìn : “Đại sư huynh nếu thật sư muội, chi bằng khuyên nàng ta ít động ý nghĩ xấu xa.”

Yết hầu Huyền Phong cuộn lên, cuối cùng quay mặt đi.

Minh Nguyệt được cấp tốc đưa về phòng, sư phụ đích thân băng bó vết nàng ta.

Vết cắt ở lòng bàn tay nàng ta sâu đến tận xương, sư phụ vừa bôi thuốc vừa trách mắng: “ bé này, sao lại bất cẩn đến vậy!”

Minh Nguyệt yếu ớt nằm trên giường, các khớp ngón tay trên bàn tay đặt ở bụng trắng bệch, sư phụ chỉ rằng nàng ta đau quá, không hề tìm hiểu sâu hơn.

“A Thanh!” Sư phụ quay đầu nhìn ta, giọng điệu mệt mỏi: “ đi một chậu nước nóng, rồi đến kho một ít dược liệu an thần.”

“Vâng.” Ta cụp mắt, che đi ánh sáng lạnh lẽo trong mắt.

Minh Nguyệt tự mình gánh chịu ác quả, chính xác chứng minh phán đoán của ta.

Lời nguyền này không là đơn phương, nếu gây tổn bản thân nàng ta hoặc mà nàng ta cố gắng chiếm đoạt, nàng ta chịu đau đớn.

Vì nàng ta thể dùng khí hư hại để hãm hại ta, sao ta lại không thể gậy ông đập lưng ông?

Trong thời gian Minh Nguyệt dưỡng , nàng ta càng thêm bồn chồn lo lắng, ánh mắt nhìn ta thêm vài phần e ngại.

Buổi sáng sau khóa tu hôm đó, ta nàng ta một mình ngồi ở hậu sơn, đầu nghịch một chuỗi vòng tay gỗ đào cũ.

Đó không do đạo quán cấp phát, chắc hẳn là tài sản riêng của nàng ta.

Ta lặng lẽ nhặt một viên đá vỡ, ném chính xác chuỗi vòng tay. Những hạt đào rơi loảng xoảng, Minh Nguyệt đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt lần đầu tiên lộ hoảng sợ!

Giây theo, Minh Nguyệt đột nhiên ôm đầu kêu thảm thiết!

Tùy chỉnh
Danh sách chương