Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Thật không?”
Đôi mắt anh sáng rực lên.
“Thật.”
“…”
Yết hầu anh khẽ động đậy, ánh mắt rơi xuống môi tôi.
“Anh có em không?”
Tôi kiễng chân, nhẹ lên môi anh một .
“Anh xem?”
Tống Trì sững người mất một giây, rồi lập tức phản ứng lại, mạnh mẽ lấy gáy tôi, kéo tôi vào một nụ sâu.
Mùi vị chanh xanh trong miệng anh ngọt đến phát ngấy.
7
Tôi và Tống Trì chính thức ở bên nhau.
Khi tin này lan ra khắp , ai nấy đều không tin.
Bởi trong mắt mọi người, Tống Trì là nam thần lạnh lùng, còn tôi chỉ là cô học sinh gương mẫu chỉ học hành.
Nhìn kiểu gì cũng thấy không hợp.
Nhưng chỉ có tôi mới , sau lưng cậu ấy dính người đến nào.
Ngay ngày hôm sau khi xác lập mối quan hệ, Tống Trì đổi ảnh đại diện WeChat avatar đôi với tôi.
ID cũng đổi “Trì của Nhuyễn Nhuyễn”.
Quê đến phát khóc.
Nhưng tôi không bảo anh đổi lại, vì sau khi đổi xong anh nhìn tôi bằng ánh mắt chờ được khen… đáng yêu đến không nỡ chối.
Tài khoản “ sư” kia, anh vốn định xóa.
Nhưng tôi ngăn lại.
“Giữ lại đi.”
Tôi .“Xem như kỷ niệm.”“Kỷ niệm gì cơ?”“Kỷ niệm một người từng diễn vai đa nhân cách theo đuổi crush.”
Tống Trì đỏ mặt, định giật điện thoại.“Xóa đi xóa đi!”“Đó là vết nhơ trong sự nghiệp yêu đương của anh!”
Tôi giơ cao điện thoại.“Không cho xóa!”
“Nếu sau này anh nạt em, em sẽ in toàn bộ tin nhắn đó ra, dán lên bảng thông báo của !”
Tống Trì lập tức ngoan như cún.“Không không !”
“Cho anh mượn mười lá gan cũng không nạt em đâu!”
Còn Tự “chính hiệu”, sau trận bóng rổ lần đó, thấy hai đứa tôi là né thẳng.
“Không chịu nổi.”
Gặp tụi tôi đang đút cho nhau ăn trong căng tin, anh ấy lập tức bưng khay cơm qua bàn bên cạnh ngồi.
“Ngập tràn mùi mắm tình yêu.”
Tống Trì hớn hở gắp cho tôi một miếng thịt kho tàu.
“Mùi ghen tị của cẩu độc thân đó thôi.”
Tự đẩy gọng kính, lạnh lùng phản công:
“Không ai đấy.”
“Nửa đêm điện thoại cười như đứa khùng.”
“Còn hỏi tôi ‘nếu bạn gái giận thì nên quỳ lên bàn phím hay quỳ lên sầu riêng thì tốt hơn’.”
Mặt Tống Trì lập tức tối sầm.
“Anh ăn cơm cũng không ngậm miệng được à!”
Tôi nhìn hai người họ khẩu chiến qua lại, cười đến nghiêng ngả.
Thanh xuân chắc là như đấy.
Vừa ồn ào cãi cọ, lại vừa chân thật đến lạ.
Học kỳ hai năm ba, Tống Trì đầu chuẩn thi cao học.
Tôi cũng đầu chạy thực tập.
tôi vẫn như cũ, mỗi ngày ăn cơm, học bài.
tài khoản “ sư” từng nhắn tin cho tôi mỗi ngày, lâu không còn xuất hiện .
Thay vào đó là tin nhắn sáng tối đều đặn của Tống Trì:
【Chào buổi sáng, bảo bối.】
【Ngủ ngon nhé, bảo bối.】
Nghe thì sến thật, nhưng tôi lại thấy ấm .
Thỉnh thoảng, tôi vẫn mở lại những đoạn chat cũ với “ sư”.
Xem lại những lời dò xét vụng về, những sự quan tâm đầy cẩn trọng ngày ấy.
vẫn thấy ấm áp.
Bởi vì khi đó, dù anh dùng thân phận của người khác, nhưng tình cảm mà anh dành cho tôi… là thật.
8
Năm tư đại học, Tống Trì quyết định đi du học.
Tới ngôi đứng đầu thế giới về thiết kế kiến trúc.
Ngày nhận được thư mời nhập học, anh cầm giấy báo trúng tuyển, đứng dưới ký túc xá chờ tôi.
Không hề có vẻ mặt hào hứng như tôi tưởng tượng.
Ngược lại, sắc mặt lại trầm lặng nặng nề.“Sao ?”
Tôi chạy tới, thấy khuôn mặt anh nhăn lại đầy lo lắng.“Thi không đỗ à?”“Thi đỗ rồi.”
Anh đưa tôi tờ giấy báo.“ thì tốt quá còn gì!”Tôi chầm lấy anh, kích động không thôi.
“Em mà, anh giỏi nhất!”
Tống Trì không gì, chỉ tôi thật chặt.
Chặt đến như muốn tôi tan vào xương tủy.
“Nhưng mà… phải đi hai năm.”
Giọng anh nghèn nghẹn.
“Hai năm không được gặp em, chắc anh phát điên mất.”
tôi cũng dâng lên một cảm giác chua xót.
Yêu xa—lại còn là yêu xa xuyên biên giới.
Đó là một thử thách cực lớn với bất kỳ cặp đôi nào.
Nhưng tôi không lộ điều đó.
Nếu tôi khóc, anh nhất định sẽ không đi .
“Hai năm trôi qua nhanh lắm.”
Tôi vỗ vỗ lưng anh, cố tỏ ra nhẹ nhàng.
“Hơn bây giờ công nghệ hiện đại như , tụi mình có video mỗi ngày mà.”
“Không giống đâu…”Anh dụi mặt vào hõm cổ tôi, giọng ấm ức.“Không sờ được.”
“Không được.”“Cũng không được.”Mặt tôi nóng bừng lên.“Đồ lưu manh.”
“Dù sao thì anh không đi .”Anh đầu nũng.“Anh học trong nước cũng được.”
“Trong nước cũng có nhiều tốt mà.”“Không được!”
Tôi đẩy anh ra, nghiêm túc nhìn vào mắt anh.“Đây là ước mơ của anh.”“Anh cố gắng suốt bao lâu nay.”
“Không vì em mà bỏ.”“Nhưng mà…”“Không nhưng nhị gì hết.”Tôi nâng mặt anh lên, trịnh trọng :“Tống Trì.”
“Nếu anh vì em mà bỏ giấc mơ, sau này anh nhất định sẽ hối hận.”
“Còn em… em cũng sẽ áy náy cả đời.”
“Em không muốn tình yêu của tụi mình…”“Biến xiềng xích trói buộc lẫn nhau.”
Tống Trì nhìn tôi, vành mắt dần đỏ lên.Một lúc lâu sau, anh khẽ thở dài.
Lại tôi thật chặt.“Lâm Nhuyễn.”“Sao em lại hiểu chuyện như chứ…”
“Hiểu chuyện đến khiến anh đau .”
Tôi khẽ mỉm cười.Nhưng nước mắt… vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Thật ra…Em cũng muốn một lần không hiểu chuyện mà.
Thật ra, em cũng muốn anh ở lại, ở bên cạnh em.
Hôm anh lên đường đi du học, em ra sân bay tiễn.
Tự cũng đến.Hiếm lắm mới thấy anh ấy không cà khịa.
Chỉ vỗ nhẹ vai Tống Trì, :“Cố mà sống tốt.”“Đừng mất mặt.”Tống Trì đấm anh ấy một cú:
“Nhớ chăm sóc Lâm Nhuyễn giúp tôi.”“Nếu cô ấy rụng một sợi tóc nào…”“Tôi quay về sẽ hỏi tội cậu đầu tiên đấy.”
Tự lật mắt trắng:“Cô ấy còn cứng cáp hơn cậu nhiều.”
Loa phát thanh đầu thông báo hành khách lên máy bay.
Tống Trì quay lại nhìn tôi.Nước mắt lấp lánh trong đôi mắt anh.“Đợi anh nhé.”Anh .“Ừ.”
Tôi gật đầu.“Mỗi ngày phải video đó.”“Ừ.”
“Không được nhìn trai khác.”“Ừ.”“Anh yêu em.”“Em cũng yêu anh.”Anh tôi một cuối .
mạnh lên trán tôi.Rồi dứt khoát xoay người.
Sải bước đi về phía cửa kiểm tra an ninh.
Không hề ngoảnh lại.
Tôi …Anh không quay đầu.Bởi chỉ cần quay lại một lần thôi…Là sẽ chẳng rời đi được .
9
Những ngày sau khi Tống Trì đi rồi, không hề khó chịu như tôi tưởng.
Chắc là vì bận.Bận thực tập, bận viết luận văn, bận chuẩn bảo vệ tốt nghiệp.
Chỉ những đêm khuya, khi nhìn vào khung chat trống rỗng, mới thấy trống trải đến khó chịu.
tôi lệch múi giờ.Khi tôi thức dậy, anh mới đi ngủ.
Khi tôi đi ngủ, anh mới đầu ngày mới.
Vì có video, cả hai đứa đều phải tranh thủ từng chút thời gian.
Anh sẽ tranh thủ mười phút giữa giờ cho tôi.
Cho tôi xem ngôi ở bên đó.Xem những chú chim bồ câu bên đường.
Xem những bản vẽ thiết kế mà anh đang .Tôi thì tranh thủ giờ nghỉ trưa anh.
Cho anh xem mấy con mèo hoang ở tôi.Cho anh xem món ăn mới trong căng tin.
Cho anh xem mái tóc tôi gió thổi tung.Dù cách một màn hình.
Dù chẳng chạm vào nhau.Nhưng trái tim vẫn luôn hướng về nhau.
Có những lúc tín hiệu kém.Hình ảnh giật lag.
Chỉ nghe thấy vài âm thanh đứt quãng.“Nhuyễn Nhuyễn… nhớ… em…”“Em cũng… nhớ… anh…”Dù như .
tôi cũng không nỡ tắt máy.
Cho đến khi điện thoại nóng ran.Cho đến khi cạn sạch pin.
Tự thỉnh thoảng vẫn ghé qua xem tôi thế nào.Mang chút trái cây và đồ ăn vặt.
là Tống Trì đặt mua xa.“ tên đó…”
Tự đặt nguyên thùng cherry lên bàn.“Bên đó sống tằn tiện từng đồng.”
“Ấy mà mua đồ cho em thì lại hào phóng ghê.”Tôi nhìn thùng cherry, cảm giác chua xót dâng lên trong .
“Anh ấy… ở bên đó có thường xuyên chuyện với các anh không?”
“Cũng bình thường.” Tự đẩy kính mắt, đáp.“Chỉ là quá liều thôi.”
“Muốn hoàn sớm tín chỉ được về sớm.”“Cứ như muốn biến một ngày hai ngày mà xài.”
“Em khuyên cậu ta đi.”“Đừng học đến đổ bệnh.”Tôi gật đầu.
Buổi tối, lúc video, tôi nhìn thấy rõ quầng thâm dưới mắt Tống Trì.
Tim đau như bóp nghẹt.“Đừng cố quá.”“Cứ .”“Em không vội.”
Tống Trì cười, ánh mắt dịu dàng như gió xuân.
“Anh thì vội.”“Anh muốn sớm trở về bên em.”“Anh muốn cưới em sớm một chút.”
Mặt tôi đỏ bừng.“Ai thèm lấy anh chứ.”“Là em đấy.”Anh dí sát vào màn hình.
Cách ngàn vạn dặm, anh nhẹ lên ống kính.Tôi bật cười.Cười rồi lại khóc.Đồ ngốc.
Đúng là đại ngốc.Hai năm. dài thì dài.
ngắn cũng chẳng ngắn. tôi bỏ bao khoảnh khắc bên nhau.
Bỏ Valentine.Bỏ sinh nhật.Bỏ trận tuyết đầu mùa.
Nhưng điều quan trọng nhất là — tôi không bỏ tình yêu dành cho nhau.
10
Hai năm sau, Tống Trì hoàn tín chỉ sớm và trở về nước.
Hôm đó tôi đặc biệt xin nghỉ .
Trang điểm thật xinh, mặc chiếc váy hoa màu vàng nhạt mà anh thích nhất.Ra sân bay đón anh.
Khu vực đón khách đông nghẹt người.
Tôi phải nhón chân, tìm kiếm bóng hình quen thuộc trong dòng người tấp nập.Và rồi…Tôi nhìn thấy anh.
Anh gầy hơn trước, nhưng vóc dáng lại rắn rỏi hơn.
Chiếc áo thun trắng đơn giản, quần jeans, đẩy vali bước về phía tôi.
Mọi thứ xung quanh như ngừng lại.
Chỉ còn anh là đang chuyển động, sống động giữa thế giới tĩnh lặng ấy.
Anh bước tới trước mặt tôi.Buông hành lý xuống.Dang rộng hai tay.“Nhuyễn Nhuyễn.”“Anh về rồi đây.”
Tôi lao vào anh, siết chặt lấy eo anh.
Là mùi hương quen thuộc ấy.Là hơi ấm quen thuộc ấy.Cuối …
Không còn là màn hình lạnh lẽo.Không còn là tín hiệu mong manh.
Mà là Tống Trì bằng xương bằng thịt, của riêng tôi.“Chào mừng anh về.”
Tôi nghẹn ngào .Anh cúi xuống. nhẹ lên khóe mắt đang ướt của tôi.
“Đừng khóc .”“ giờ, ta sẽ không xa nhau .”
Sau khi về nước, Tống Trì vào ở một công ty kiến trúc danh tiếng.
Còn tôi ở lại phố, việc tại một tòa soạn tạp chí.
tôi thuê một căn hộ nhỏ.Nuôi một chú mèo.Đặt tên là “ Sư”.
kỷ niệm công lao trời biển của “người mai mối” năm xưa.
Cuối tuần, tôi sẽ cuộn mình trên ghế sofa xem phim.Mèo nằm ngoan trên đùi, khò khè ngủ.
Ánh nắng rọi vào nhà.Cuộc sống bình yên đến lạ.
Hôm ấy, khi đang dọn dẹp đồ cũ. tôi tìm thấy chiếc điện thoại cũ của Tống Trì.
Sạc pin, mở máy.Tài khoản WeChat phụ năm nào vẫn còn đăng nhập.
Mở lại khung chat giữa tôi và “ sư”.Tin nhắn cuối vẫn dừng lại ở hai năm trước:
【Tống Trì mới là người xứng đôi với em, đừng quên điều đó nhé.】
Tống Trì nhìn dòng tin ấy, cười ngốc như thuở ban đầu.“Lúc đó ngốc thật.”Anh .“Ừ.”
Tôi tựa đầu lên vai anh.“Nhưng mà ngốc đáng yêu.”Anh quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt đầy yêu thương.“Nhuyễn Nhuyễn.”“Ừ?”
“Thật ra lúc em thích ‘ sư’…”“Anh cứ tưởng trời sập rồi.”
“Tưởng mình tự tay bưng em dâng cho người khác.”“Tưởng mình tự chôn mình luôn rồi.”
Tôi bật cười.Đưa tay nhéo má anh một .“Đồ ngốc.”“Không phải là anh…”
“Thì em còn thích ai được .”“ Sư là anh.”“Tống Trì cũng là anh.”
“Người em thích…”“ đầu đến cuối đều là anh.”Đôi mắt Tống Trì hơi đỏ lên.
Anh nắm lấy tay tôi.Mười ngón đan chặt.“Cảm ơn em.”
“Cảm ơn em vì yêu một Tống Trì không hoàn hảo.”“Cảm ơn em vì chờ anh.”
rồi, anh quỳ một gối xuống. trong túi áo, rút ra một chiếc nhẫn.“Lâm Nhuyễn.”“ vợ anh nhé?”
Tôi run run đưa tay ra. anh đeo nhẫn vào ngón áp út.“Vâng.”
Mặt trời dần lặn.Bóng hai người in trên bức tường chồng lên nhau.
Quấn quýt một đời, không bao giờ rời xa .
— HẾT —