Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
**3.**
Chuyến tàu về thị trấn thì trời đã tối mịt.
Ba tôi bên ngoài rào chắn cửa ga, kiễng chân nhìn ngóng vào đám đông.
Chiếc áo bông màu xanh quân đội trên người ông đã mặc mấy năm rồi, tóc lại bạc thêm một vòng so với lần tôi gặp.
An An nhìn thấy ông đầu tiên. Con bé kéo chiếc vali nhỏ lao tới, bánh xe chạy trên đất kêu cọc cạch.
“Ông ngoại!”
Ba tôi xổm đón lấy con bé, đầu gối cộc nền xi măng.
Khi bế An An lên, chân ông hơi loạng choạng.
“Lại nặng thêm rồi.” Ông cười, nếp nhăn xô lại đầy mặt.
An An ôm cổ ông, ríu rít kể chuyện trên tàu.
Nào là nhìn thấy bò, đi một con sông rất rộng, dì cạnh cho một viên kẹo.
Ba tôi một tay bế An An, một tay định đón lấy vali của tôi, nhưng tôi không đưa.
Ông cứ để trống tay , bước đi song song bên cạnh tôi.
Khi đi ngang chợ đầu thị trấn, An An nằm nhoài trên vai ông ngoại, dán mắt vào sạp bán kẹo mạch nha tạo hình.
Ba tôi rút tờ hai chục ngàn : “Ông ngoại mua cho cháu hình con bướm nhé.”
An An lắc đầu. “Mẹ bảo không được tiêu tiền lung tung.”
Tôi biết con bé rất thèm, nhưng đứa trẻ này hiểu chuyện mức khiến người đau lòng.
Ba tôi dúi luôn tờ tiền cho người bán.
Về , mẹ tôi đang chờ ở cổng sân, trên tạp dề vẫn còn dính bột mì.
Từ dưới bếp bay mùi canh sườn hầm, thơm nức mũi cách một bức tường vẫn ngửi thấy.
Bà đón lấy chúng tôi, tiên vuốt ve má An An, cúi nhìn quần bông của con bé.
Ba lớp vá, chỗ đầu gối đã sờn bạc.
tay bà khựng lại trên ống quần rất lâu.
“Rửa tay rồi ăn cơm đã.” Bà quay lưng bước vào .
Trên ăn dọn sẵn bốn bát canh sườn, một đĩa rau xào, một đĩa trứng vịt muối.
Sườn hầm rất nhừ, đũa chạm vào là róc xương.
Bình thường An An ăn không nhiều, nhưng hôm nay đũa gắp gần như không ngừng.
“Ngon không cháu?” Mẹ tôi hỏi.
miệng An An vẫn đang ngậm xương, lúng búng đáp: “Bà ngoại hầm là ngon nhất trần đời.”
Mẹ tôi lại gắp thêm hai miếng vào bát con.
Ăn cơm xong, mẹ tôi ôm từ buồng một xấp vải, xổm ướm lên người An An.
“Để bà may cho cháu quần bông mới.”
An An cúi đầu nhìn miếng vá trên đầu gối.
“Mẹ cháu vá rồi, vẫn mặc được mà bà.”
Mẹ tôi không đáp, ôm xấp vải vào máy khâu.
Tối , An An ngủ say.
Mẹ tôi vào tém lại chăn, kéo tay con bé xem thử.
Hai tay mọc bốn nốt cước, nốt ở ngón trỏ là to nhất, vết nứt đã kết vảy đen đỏ.
Bà lặng bên giường rất lâu.
Lúc đi bà bên bếp lò, tôi cạnh nhặt rau, cả hai đều không lên tiếng.
Ánh lửa hắt lên góc mặt bà, nếp nhăn đã hằn sâu hơn lần .
“Bao lâu rồi An An được ăn sườn?” Bà cất .
Tôi mấp máy môi, không thốt nên lời, hình như lâu lắm rồi.
“Con không nhớ rõ nữa.”
Bà nhìn chằm chằm vào ngọn lửa.
“Từ nay đừng đi nữa.”
Tôi kịp đáp lời thì màn hình thoại sáng lên.
Trên hiện tên Cố .
Mẹ tôi liếc nhìn một .
Không hỏi gì thêm, bà dậy nhẹ nhàng khép cửa phòng An An lại.
“Mẹ đi đắp lại chăn cho An An, gió thổi lạnh lắm.”
**4.**
Tôi nhấc máy nghe.
“Trường của An An báo cho anh rồi.” Cố nén sự giận dữ, “Em thực sự cho An An thôi học sao? Rốt cuộc em làm gì?”
“Em để An An được yên ổn học hành.”
“Ở trường điểm phố không gọi là yên ổn học hành à? Ngôi trường …”
“Không học nổi.”
Đầu dây bên kia khựng lại một giây.
“Tháng lương anh sẽ…”
“Lương của anh.” Tôi dựa lưng vào khung cửa, nhìn cây hoa mộc tê tối om ngoài sân. “Hai mươi tư triệu. Mỗi tháng đóng tiền thay tám triệu, trường mẫu giáo của năm triệu.
Tiền bảo hiểm y tế của An An hạn đóng, một triệu ba, em nhắc anh ba lần, anh quay ngoắt đi mua bộ xếp hình Lego ba triệu cho .
Cộng thêm tiền canxi, quần áo, tiền khám bệnh, tháng anh chuyển cho bao nhiêu, anh tự tính ?”
Anh nín lặng.
“Để em tính giúp anh, tiền thuê của chúng gần sáu triệu, nước một triệu, học phí của An An, tiền ăn của hai người. Anh vừa nhận lương tháng xong lại đi mượn gần bốn triệu đưa cho thay bình nóng lạnh. Thùng gạo mình sớm đã cạn đáy, toàn là gạo mẹ em gửi từ quê lên.”
“Trần Minh đi rồi, vợ con cậu ấy anh không thể bỏ mặc…”
“An An mới là con của anh.”
“Anh không lo cho An An bao giờ?!”
Gió ngoài sân lùa cây hoa mộc, lá kêu xào xạc.
Chắc anh nhận mình đang gắt lên, nên hạ .
“Một mình nuôi con không dễ dàng gì, anh không thể nhắm mắt làm ngơ… đợt này…”
“Tám năm rồi, Cố .”
Anh lại không lên tiếng.
“Lần sinh nhật của An An,” tôi , “anh đặt bánh kem Black Swan cho . chắp tay ước, thổi nến, cắt làm tám miếng, anh, , , mẹ của , mỗi người ăn hai miếng.
Ăn không hết anh mới gói phần thừa mang về, cắt một góc bánh vụn cho An An. Anh lần sẽ bù cho con bé một , con bé đã đợi ba năm rồi.”
“Chẳng phải anh đã bảo…”
“An An viết một đoạn văn, anh nghe không.”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi rành rọt đọc từng chữ:
“Con một bánh kem của riêng con. Trên viết An An sinh nhật vui vẻ. Con bé thích màu hồng vị dâu tây, không thích vị sô-cô-la.
Nhưng con bé một lời oán trách, bởi vì lần nào ba mua cũng là vị sô-cô-la. Vì em trai thích.”
Gió tạnh.
Ngoài sân tĩnh mịch mức nghe rõ cả tiếng côn trùng rỉ rả.
Hơi thở của Cố ống nghe trở nên nặng nề.
Chắc anh gì , rồi lại nuốt ngược vào .
Tôi siết chặt thoại.
“Em ly…”
Lời dứt.
Bên kia thoại đột nhiên vang lên một .
trẻ con non nớt, mang theo tiếng nũng nịu vòi vĩnh của đứa trẻ vừa ngái ngủ.
“Ba ơi, ba bế con!”
Ngay là của một người phụ nữ.
Không vội không vàng, tự nhiên như một câu cửa miệng đã cả ngàn lần.
“ đừng quậy, để ba gọi thoại đã.”
Cố luống cuống bịt ống nghe, một tràng sột soạt vang lên.
Nhưng đã muộn rồi.
Phía tôi vang lên tiếng dép lê cọ xát sàn.
An An tỉnh giấc từ lúc nào, ôm con hổ nhồi bông bà ngoại vừa khâu, đi chân trần ở bậc cửa.
Con bé nghiêng đầu, đôi mắt vẫn mở hết.
“Mẹ ơi,” con bé dụi dụi mắt, “ thoại là em trai đang gọi ba kìa mẹ.”
Nó ngáp một .
“Hôm nay ba lại ngủ ở em trai hả mẹ?”