Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
**7.**
Sáng mùng Một tuyết rơi một lớp mỏng.
An An dậy sớm hơn tất thảy mọi người, nhoài người ra bệ cửa sổ ra ngoài.
Ngoài sân trắng xóa một mảng, trên cành hoa mộc tê treo lủng lẳng dải băng nhỏ lấp lánh.
Con bé mặc chiếc áo bông mới mẹ tôi thức đêm may vội, ngồi xổm giữa sân vón tuyết.
Đôi bàn tay nhỏ xíu lạnh cóng đỏ ửng, nhưng vẫn không nỡ vào nhà, nằng nặc đòi đắp một người tuyết cho ông ngoại xem.
Hương vị Tết ở làng quê đậm đà.
Hàng xóm láng giềng đều biết tôi đưa An An , người bánh quẩy, người đậu phộng rang sang cho.
Thím Vương hàng xóm vừa bước vào cửa thấy An An, xoa đầu con bé: “ này gầy đi rồi, ăn nhiều vào nhé.”
thím Vương ra , đứng nán lại ở cổng sân nói với mẹ tôi một .
Bà ấy đảo ngó vào trong nhà hai cái, rồi hạ giọng hỏi:
“Sao chị với cháu ngoại thế này? Cố Thành đâu? Cái Tết nhất này, làm gì cái đạo lý ném vợ con ở nhà bố mẹ vợ không màng như thế?”
Nụ cười trên mặt mẹ tôi sượng lại, tay chà xát mạnh vào tạp dề: “Công ty nó bận, không dứt ra được.”
Thím Vương trĩu môi: “Bận mấy cũng lo cho gia đình chứ, chị cẩn thận mà để vào đấy.”
Tôi ngồi nhen lửa trước bếp lò, nghe ấy mà lòng như bị nhét một nắm bông ướt sũng.
Mùng Hai, tôi gửi cho Cố Thành một tin nhắn.
“Ăn Tết xong tôi sẽ lấy giấy đăng ký kết hôn. Mùng Tám cục Dân làm việc rồi.”
Tin nhắn gửi đi, mãi khi màn hình điện thoại tự động tắt phụt, anh ta cũng chẳng nhắn lại.
Trước kia tin nhắn tôi gửi anh ta luôn trả trong tích tắc, kể cả đang họp.
Chiều mùng Ba, An An đang ở sân sau giúp ba tôi cho ăn, tôi dọn dẹp bát đĩa trong nhà .
Mẹ tôi từ khoảng sân trước bước vào, sắc mặt khó coi.
“ một người đàn bà dắt theo một , nói là tìm con.”
Tôi buông bát xuống, vén rèm cửa bước ra.
Một chiếc taxi đậu sẵn trước cổng sân.
Hà Dao đứng nép bên cánh cửa, mặc một chiếc áo phao đen, tóc buộc vội kiểu đuôi ngựa thấp.
Bên cạnh cô ta là Tiểu Vũ, người quấn áo bông dày sụ, tay nắm chặt một cây kẹo mút.
An An từ sân sau chạy ra, vừa thấy Tiểu Vũ, khuôn mặt bừng sáng.
“ trai!” Con bé lao tới nắm tay Tiểu Vũ, “ cũng nhà ông ngoại chơi à?”
Tiểu Vũ bị kéo loạng choạng, cũng hùa theo cười hì hì.
Ba tôi từ sân sau đuổi tới, liếc tôi, rồi lại liếc người phụ nữ ngoài cổng, đôi lông mày nhíu chặt thành một cục.
Ông không nói gì, dắt hai đi chỗ khác.
“An An, dắt ra sân sau xem đi, ông ngoại bắt con cho hai chơi.”
Hai chạy khuất, tiếng cười khanh khách vọng bức tường sân.
Trong nhà còn lại hai chúng tôi.
Mẹ tôi rót một trà ra, đặt trước mặt Hà Dao, không nói một nào rồi lui ra ngoài.
Tiếng khép cửa khẽ.
Hà Dao ôm trà bằng cả hai tay, ngón cái miết miết lại quanh miệng .
“Chị dâu,” cô ta ngước lên, vành hơi đỏ, “ , giấu giếm quá lâu rồi.”
Tôi ngồi đối diện, cái vẻ oan ức của cô ta, trong lòng thấy buồn nôn.
“Cô tự nói, hay là để tôi hỏi.”
Cô ta đặt xuống, ngón tay xoắn xít vào nhau.
“Chị hỏi đi.”
“Tiểu Vũ là con của ai?”
Cửa sổ nhà đóng không chặt, gió bấc luồn khe cửa rít vào, trà trên bàn bốc hơi nghi ngút.
Hà Dao đăm đăm vào trà, khẽ bật cười tự giễu:
“ cứ tưởng chị đoán ra từ lâu rồi chứ.”
**8.**
Giọng điệu Hà Dao khi kể này thản nhiên.
Cô ta không rào trước đón sau, câu đầu tiên cất lên thừa nhận,
Tiểu Vũ là con của Cố Thành.
Mọi xảy ra vào khoảng một năm rưỡi trước Trần Minh bị tai nạn.
Khi đó Hà Dao và Trần Minh cãi nhau kịch liệt, Trần Minh tâm trạng tồi tệ, cứ uống vào là bắt đầu động tay động chân.
một lần quậy phá ầm ĩ quá, hàng xóm báo cảnh sát, Cố Thành can ngăn, cưỡng ép lôi Trần Minh đang say khướt đi.
Sau khi lo liệu chỗ ngủ cho Trần Minh xong, Cố Thành không yên tâm, lại vòng gõ cửa nhà Hà Dao, bảo là sợ cô ta nghĩ quẩn.
sau đó diễn ra như thế nào ai cũng rõ.
Hà Dao thai, Trần Minh nào cũng ngâm mình trong hũ , đầu óc chưa bao giờ tỉnh táo.
Anh ta cứ tưởng là con mình, còn tỏ vẻ vui mừng.
Nhưng trong lòng Cố Thành lại sáng tỏ như ban , là anh ta không dám nhận, mà cũng không dứt tình.
Tiểu Vũ ra đời, Cố Thành nói dối tôi là đi công tác tỉnh ngoài không kịp, thực chất anh ta túc trực trước cửa phòng sinh của Hà Dao cả một đêm thức trắng.
Trần Minh uống say mèm ngủ gục ở nhà, tỉnh lao tới bệnh viện con trai oe oe chào đời rồi.
Sau này vô tình Trần Minh lục được tờ phiếu xét nghiệm nhóm máu của Tiểu Vũ, anh ta phát hiện nhóm máu không khớp.
hôm đó anh ta không cãi vã cũng chẳng làm ầm ĩ, ngồi phệt xuống sàn phòng khách uống giải sầu trắng đêm.
Sáng hôm sau trời vừa rạng sáng, anh ta theo nồng nặc mùi lái xe ra khỏi cửa, và không bao giờ quay nữa.
Buổi chiều cảnh sát gọi điện báo, người bỏ mạng trong vụ tai nạn xe hơi.
“Cho nên tám năm ,” tôi cất giọng, “ Cố Thành nói việc giúp đỡ anh chăm sóc vợ góa con côi, tất thảy đều là lừa dối tôi. Anh ta đó là hổ thẹn với lương tâm, anh ta đang đem gia đình của tôi, đem cuộc đời của tôi ra để chuộc lại tội lỗi của mình.”
Hà Dao không tiếp , vành tuy đỏ, nhưng trong ánh chẳng vương chút áy náy nào.
“Chị dâu, hôm nay đây không để xin lỗi chị. xin lỗi không đổi lại được mạng của Trần Minh, cũng không đổi lại được tám năm uất ức chị gánh chịu.”
“Anh ấy nói chị ly hôn. suy nghĩ lâu. Nếu hai người thực sự ly hôn, toàn bộ tiền lương của Cố Thành đưa hết cho chị, sau này Tiểu Vũ sống thế nào?”
Cô ta ngập ngừng một lát.
“An An là con anh ấy, Tiểu Vũ cũng là máu mủ của anh ấy. An An đi tất cả rồi, Tiểu Vũ chút bảo đảm cuộc sống này cũng không .”
Cô ta ngẩng đầu chòng chọc vào tôi, “Chị kiện anh ấy tội trùng hôn cũng được, chia tài sản cũng xong, nhưng khoản tiền cấp dưỡng của Tiểu Vũ một đồng cũng không thể thiếu, nó cũng là một .”
Tôi cô ta.
Người đàn bà này từ bước cánh cửa giờ, chăm chăm tính toán sổ sách với tôi.
Cô ta không cần danh phận, cũng chẳng thèm đóng kịch đáng thương, cô ta túi tiền của Cố Thành thể tiếp tục cung phụng cho hai mẹ con cô ta.
Cô ta cố ý chọn đúng mùng Ba, vạch trần này ngay trước mặt ba mẹ tôi, là để chặt đứt đường lui của tôi, để tôi biết cả đời này Cố Thành cũng không thể vứt bỏ mẹ con họ.
Tôi không nói thêm nửa với cô ta, đẩy cửa đi thẳng ra sân sau.
An An đang ngồi xổm cạnh chuồng , tay cầm lá rau bắp cải cho trống ăn.
Tiểu Vũ sợ mổ tay, ném tọt lá rau đi, trốn tịt ra sau lưng An An.
An An bật cười, kéo Tiểu Vũ lại: “ trai đừng sợ, nhà ông ngoại ngoan lắm, chúng không cắn người đâu.”
An An cẩn thận phủi cọng cỏ dính trên tay áo cho Tiểu Vũ.
Tôi hai này, trong lòng như nhát dao đưa đưa lại cắt cứa ruột gan.