Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi gạt tàn thuốc, tiếp tục nói:
“Cuối cùng, tôi chỉ có thể rút ra một kết luận.”
“Đêm , anh cố ý.”
“Anh cố tình phản bội tôi ngay trước mặt tôi, anh tận hưởng cái khoái cảm ấy.”
“Cái là 15 năm yêu thương, qua chỉ là một cách để anh chứng minh với Thâm rằng đứng trên đỉnh kim tự tháp.”
“Còn tôi, chỉ là cái thang giúp anh leo . Từ đầu đến cuối, tôi – Lâm Ân – chưa được anh yêu thật lòng.”
Tất mọi người xung quanh đều ngưỡng mộ tôi, nói rằng tôi có một người chồng tốt.
Nhưng chỉ có tôi biết, tôi đang cố một người vợ tốt sao?
Cố Hoài An khẽ hé môi, ngay tàn thuốc rơi xuống tay, anh ta buồn gạt đi.
Một lúc lâu , anh ta cúi đầu, nghiến răng nói:
“Anh chỉ là…”
“Anh chỉ là phút chốc hồ đồ…”
Phần còn lại, đến anh ta không nói nổi lời.
Tôi dựa người ra , thở dài:
“Cố Hoài An, anh thật sự muốn tôi nói trắng ra hết sao?”
“Đến giờ này rồi mà anh còn không hiểu được lòng à?”
Ngón tay Cố Hoài An khẽ run, môi mấp máy, nhưng mãi vẫn không nói nổi câu.
Tôi cười nhạt, điện cho người kia đầu dây:
“Cố Hoài An đang ở chỗ tôi, có vài lời, tốt nhất cô tự nói với anh ta đi.”
“Dù sao… yêu nhau một thời, không sao?”
Đầu dây kia, giọng nữ trẻo vang :
“Anh Hoài An, lâu rồi không gặp.”
Ngay , giọng phụ nữ vang dồn dập:
“Anh Hoài An, lâu rồi không gặp.”
“Anh Hoài An, lâu rồi không gặp.”
Càng lúc, giọng phụ nữ càng nhiều hơn, vang vọng như thủy triều.
Toàn thân Cố Hoài An cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Cuối cùng, anh ta tiếng:
“Tắt máy đi. Đừng để họ nói nữa.”
8
Việc gây ra, không dám nghe.
Tôi quan tâm anh ta nói gì, rút hết một bao thuốc, đến lúc kia im bặt.
Cố Hoài An quỳ rạp xuống chân tôi, đầu cúi gằm:
“Xin lỗi… xin lỗi…”
“Là tôi bị ma quỷ ám tâm trí, tôi sai rồi, tôi hồ đồ rồi!”
Cái là “một phút hồ đồ” của anh ta, là nuôi sống một KTV rộng gần vạn mét vuông.
Mỗi cô gái , đều có quan hệ với anh ta.
với mỗi người phụ nữ, anh ta đều nói một câu:
“Anh yêu em, Ân Ân.”
rồi, mọi cô gái cạnh anh ta, đều có cùng một cái tên — Ân Ân.
tôi, qua chỉ là một “Ân Ân” số .
Suốt đêm hôm , anh ta tự tát không ngừng, đến ngất đi mới chịu dừng lại.
Tôi giao anh ta cho thư ký, rồi lái xe đến công ty.
Anh ta hỏng rồi.
Nhưng công ty thì vẫn quản lý, hai đứa con tôi vẫn một tương lai tươi sáng.
ngày , lại xuất hiện.
Cô ta thay hình đổi dạng, đeo vàng dát bạc, ngồi vào vị trí quản lý dự án, đường hoàng tham gia cuộc họp .
Ánh mắt cô ta lướt quanh phòng họp, rồi dừng lại nơi tôi:
“ ơn thay người có năng lực hơn là Cố Hoài An đến đàm phán với công ty tôi, nếu không tôi sẽ chấm dứt .”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta một cái:
“ , cô tưởng là tôi với cô à?”
Tôi quay người rời khỏi văn phòng, thư ký đã giơ tay chặn cô ta lại, không chút nể mặt:
“Xin lỗi, công ty tôi không với người có nhân cách tồi tệ. ơn về nói lại với sếp các người, từ giờ ở Thâm sẽ không còn ai dám với anh ta nữa.”
Nhưng lại không tin điều .
tôi về lại chỗ ngồi, cô ta đẩy cửa xông vào văn phòng tôi:
“Cô giấu Cố Hoài An ở đâu rồi?! Tôi muốn gặp anh ấy!”
“Tiểu Cốc nhớ lắm! Cô bảo anh ấy ra đây!”
Tôi liếc cô ta một cái, chuẩn bị điện thoại nội bộ đuổi người.
Thì Cố Hoài An đẩy cửa bước vào:
“Em tìm anh, thì đi theo anh ra ngoài.”
“Đừng phiền Ân Ân việc.”
lập tức bước theo anh ta, không hề nhận ra rằng mắt anh ta đã không còn một tia sáng.
Nhiều chuyện, bọn họ tự kết thúc.
Chiều hôm , xong việc, tôi chuẩn bị đi đón hai đứa trẻ.
Điện thoại từ vệ sĩ đến:
“Cố Hoài An cố ép Tự Cốc ra sân bay. Trên đường, bọn họ cãi nhau, xe đâm vào dải cây xanh, lật bốc cháy.”
“ người, cháy tro tại chỗ.”
Không bất ngờ. Tôi lặng lẽ cúp máy.
ngày , tôi tổ chức cho Cố Hoài An một tang lễ thật thể diện.
Thậm chí, tôi còn khắc tên hai đứa nhỏ bia mộ của anh ta.
Tiễn xong hết khách viếng, tôi vuốt ve tấm ảnh đen trắng của anh ta, nhẹ giọng nói:
“Hai đứa nhỏ, tôi sẽ nuôi dạy nên người.”
“Còn anh, hãy yên nghỉ đi.”
Rất nhiều , ta không quá bận tâm đến những đau đớn đã trải qua.
Chỉ , kết cục là tốt đẹp.
Tôi nhìn lần cuối người đàn ông mà tôi đã yêu đến cạn lòng.
Rồi xoay người, nắm lấy tay Tiểu Thì Tiểu Doanh, bước đi:
“Về nhà thôi, ông bà nội với ông bà ngoại đang chờ ta.”
Bóng chiều kéo dài bóng mẹ con, rồi dần nuốt trọn bóng tối.
Sạch sẽ, bình yên, không còn vướng bận.
là cái kết tôi mong muốn.
Hết