Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

25.

Ảnh cũ của Thôi Đình Quân gây chấn động cả đám bạn học cũ.

Vô số người bình luận tiết lộ quá khứ của anh, Weibo sập mấy lần.

Cuối cùng không tránh khỏi có người nhắc đến tôi.

#Đừng đoán nữa, mối tình đầu của Thôi Đình Quân chính là Giang Mịch#

Ảnh cũ của tôi cũng bị lôi ra.

Trong ảnh tôi béo tròn như quả bóng.

Với hiện tại không thể gọi là giống nhau, chỉ có thể nói là liên quan gì.

Nhưng sau khi đã trải màn “thay hình đổi dạng” béo – gầy của Thôi Đình Quân, dân mạng rõ ràng cũng còn mấy hứng thú với ảnh cũ của tôi.

Thế là có người dùng AI chỉnh ảnh tôi cho gầy đi.

Rồi, đến tám giờ sáng, hashtag #jiangmi chính là Giang Mịch lặng lẽ leo lên hạng ba hot search.

Đừng hỏi vì sao không lên được hạng nhất.

Bởi vì dân mạng nói, “người xúc phạm liệt sĩ phải chết”, ai cũng không cứu được.

26.

Nhiệm vụ ngày sau thì rất đơn giản.

Dùng quỹ hẹn hò thắng được trước, nay tổ chức một buổi hẹn lãng mạn.

Tôi và Thôi Đình Quân có 1.000 tệ.

Anh ấy cười nói: “Vẫn muốn cưỡi mô tô lên đỉnh núi ngắm gió không?”

Tôi gật đầu.

Muốn chứ, được cùng anh ấy đi, sẽ không còn tiếc nuối nữa.

Nhưng tôi không ngờ Thôi Đình Quân thực rất giỏi.

Anh ấy hợp tác với Trương Quân và Phương , mua rất nhiều hoa hồng, bóng bay, đèn trang trí, nhờ họ giúp, biến đỉnh núi thành một khung cảnh mộng mơ.

Ban ngày chúng tôi ở trong huyện chơi như những người bình thường.

Khi đêm xuống, anh ấy chở tôi lên núi, trong biển hoa hồng và bóng bay, anh ấy quỳ một gối:

“Giang Mịch, lần trời đã , tôi có thể mơ chưa?”

Cứu tôi với!

Tôi thấy người đang mơ không phải là Thôi Đình Quân, mà là tôi.

27.

đó hot search lại nổ tung.

Từ tôi được xác nhận chính là mối tình đầu của Thôi Đình Quân, đến nay Thôi Đình Quân tự ra mặt xác nhận, tên tôi cứ thế treo trên bảng hot search không xuống.

Dân mạng không còn chửi tôi “mù ” nữa.

Họ bắt đầu truy hỏi tận gốc tại sao hồi đó tôi lại từ chối Thôi Đình Quân.

Rồi:

#GiangMịch Công Chúa Bỏ Trốn Chính Hiệu#

Tốt lắm, họ moi ra luôn thân phận tiểu thư nhà giàu của tôi, còn moi ra chuyện nhà tôi phá sản.

#Ông nội Giang Mịch là đại sư thư pháp Giang Hạc tiên sinh#

Họ lần con dấu tôi dùng trong chương trình để viết chữ, lần ra ông nội tôi.

Thậm chí có người còn moi ra bức thư pháp trước đó được người mua với giá cao, kêu lên người khách trong tiệm thư họa hốt được món hời.

Gió dư luận đổi chiều rất nhanh.

Chỉ trong vài ngày, độ nổi tiếng của tôi tăng vọt, có thêm rất nhiều fan tự nhiên.

So với tôi, Hà Phi Nhi – người có lượt xem cao nhất mới phát sóng – lại bắt đầu xuống dốc.

Hashtag “xúc phạm liệt sĩ” vẫn chưa biến mất.

Ngày thứ hai dùng quỹ hẹn hò để hẹn hò, chắc cô ta đã bị quản lý cảnh cáo, nên thu lại khá nhiều, nhưng vẫn còn gây phản đến mức người đường cũng không chịu nổi.

#Thương cho Trương Hạo#

#Cho bạn 5 triệu, hãy rời xa thiếu của chúng tôi#

Lượng fan của cô ta bốc hơi 6 triệu chỉ sau một đêm.

Mỗi lần thấy tôi, Hà Phi Nhi tỏ ra cười như không cười.

Tình trạng kéo dài một tuần thì một hot search mới lại khiến chương trình nổ tung:

#Giang Mịch bán thân trả nợ nợ?#

28.

Bức ảnh được chụp trong một nhà hàng, tôi váy trắng, ngồi giữa vài người đàn ông.

Một người trong số đó còn khoác vai tôi.

Tôi cười, trước mặt là ly rượu trắng.

Bài đăng trên Weibo còn kèm giấy nợ của ba tôi.

Cuối cùng là ảnh phóng to của một người đàn ông trong đám đó, còn được đánh dấu tên rõ ràng, chỉ ra rằng ông ta là “ nợ”.

Trương Quân đến chửi thề: “Đầu óc toàn phân, chuyện gì cũng bịa ra được.”

Phương thì bận dỗ dành cô ấy: “Đừng , giận hại phổi, ảnh hưởng đến hơi khi hát đấy.”

Thôi Đình Quân không nói nào, chỉ im lặng tôi.

Thấy anh ấy định nói gì đó, Phương liền dỗ Trương Quân ra ngoài.

“Ba mẹ em…” Thôi Đình Quân khó khăn mở : “Năm lớp 12 mất sao?”

“Năm đó đã xảy ra chuyện gì?”

“Ngay trong ngày đại học xong.” Tôi nhắm lại, giọng đắng nghét, những ký ức đau đớn lập trào về:

“Để mừng em xong đại học, ba đưa em và mẹ đi biển nghỉ dưỡng, trên đường rẽ thì bị xe tải vượt quá tốc độ tông vào…”

đó, ba còn mua tặng tôi chiếc điện thoại mới làm quà.

Tôi vừa lắp SIM vào, trước khi cả nhà ra khỏi nhà còn chụp mấy tấm ảnh chung.

Rồi kể từ đó, tôi trở thành trẻ mồ côi.

29.

Ba mẹ mất đột ngột, mà trước đó lại luôn bảo bọc tôi quá tốt.

Tuổi thiếu niên ngây thơ không hiểu đời, công ty ba mẹ để lại bị họ hàng tranh nhau nuốt sạch, chỉ còn lại căn nhà là tài sản cố định.

Nhưng thế vẫn chưa đủ, họ không chỉ lấy công ty mà còn không muốn chịu trách nhiệm gì cả.

Rất nhiều khoản nợ của công ty bị chuyển thành nợ cá nhân của ba mẹ tôi.

Tiền tiết kiệm, nhà cửa, xe cộ của ba mẹ không giữ được, đem đi trả nợ cũng không đủ.

nợ cầm giấy nợ viết tay của ba tôi đến nhà đòi, không chỉ đuổi tôi ra ngoài mà còn bắt tôi trong vòng hai năm phải trả vài triệu còn lại.

Hai năm sau đó, tôi bán trang sức, túi xách ba mẹ mua, mỗi ngày làm ba công việc.

Còn phải tranh thủ thời gian viết thư pháp để bán.

Đó là thời kỳ đen nhất trong đời tôi.

Vì trả nợ, tôi không thể tiếp tục đi học, đến khi trả mới tham kỳ liên thông đại học.

Tại sao không học đại học chính quy?

Vì trước tiên phải nghĩ cách sống sót.

Tấm ảnh kia chắc được chụp vào năm đầu tiên sau khi ba mẹ tôi đời.

Người đàn ông trung niên cầm giấy nợ đó đúng là đã bắt tôi bán thân trả nợ, thậm chí còn giở trò trong bữa ăn.

Nhưng cuối cùng bữa đó kết thúc bằng việc tôi hắt rượu vào mặt ông ta.

Thôi Đình Quân đưa tay ôm tôi vào lòng: “Đừng lo.”

“Đã có anh .” Anh nhẹ giọng nói: “A Mịch, là anh quay về quá muộn.”

“Anh sẽ không để em phải một nữa.”

30.

Dân mạng chửi bới ầm trời.

Chuyện khó nghe gì cũng có người nói ra.

Có người còn bảo, trước mắng tôi là ăn ké độ hot là còn nể mặt tôi, người ta như Trần Thuật Bách thì mang vốn vào tổ chương trình, còn tôi thì dựa vào cởi để được tham , lại còn hỏi tôi có phải có nhiều “cha nuôi” không.

Chị Tống ngay lập đăng thông báo đính chính, nghiêm khắc chỉ trích người tung tin đồn, tuyên bố sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý.

Nhưng phần dân mạng vẫn không tin.

Cũng có vài người tỏ ra thông với hoàn cảnh của tôi, nói nếu là họ thì cũng không còn cách nào khác ngoài thỏa hiệp.

Tôi chỉ biết nói ơn.

Chị Tống không cho tôi lên tiếng.

Nửa đêm, tôi không nhịn được đăng một bài Weibo: “Mẹ tôi còn sống từng nói, làm người phải có khí phách, đầu gối mà mềm quá, nhận cha lung tung thì bà sẽ đánh tôi.”

Không ngoài dự đoán, tôi lại tiếp tục bị chửi.

Lần tôi thèm nhịn ai cả.

Dù gì cũng không phải tổ chương trình trả tiền cho tôi.

Bất kể tài khoản nhỏ nào đến, tôi đáp trả: “Dựa vào cởi để vào chương trình á? Trước tôi làm tạp vụ ở nhà hát , cởi của mày tôi chỉ mất ba giây, muốn thử không?”

“Không có cha nuôi, nhưng xử mày thì được. Một đấm nổ đầu mày, đừng có khóc như mèo ướt.”

dân mạng khuyên tôi ăn nói cẩn thận hơn, tôi thẳng thừng: “Chó hoang thấy người thì sủa bậy, tôi chỉ đang dạy nó biết phép tắc.”

Cuối cùng, tôi bị chị Tống cưỡng chế đăng xuất tài khoản để kết thúc cuộc khẩu chiến .

31.

#Giang Mịch phát điên rồi#

Lại một hashtag nữa leo lên hot search.

Toàn là ảnh chụp màn hình trận khẩu chiến trên Weibo của tôi.

Tôi thì chưa điên, nhưng chị Tống đến phát điên, không cho tôi đụng vào điện thoại nữa.

tôi đỏ hoe: “Đó là món quà duy nhất ba tôi để lại, chị không thể lấy đi.”

“Đưa điện thoại lại cho cô ấy đi, tôi sẽ trông chừng.” – Thôi Đình Quân vừa dỗ tôi, vừa dỗ chị Tống – “Còn chuyện chương trình thì đừng lo, sẽ không để Giang Mịch bị ngừng phát sóng đâu.”

Phòng livestream toàn là người chửi tôi, nhưng lại đẩy phòng tôi lên top 1 về lượng người xem.

Tổ chương trình vẫn đang đứng xem tình hình.

Chị Tống vẫn lo lắng.

Thôi Đình Quân đành bất đắc dĩ nói: “Chương trình ‘100 ngày rung động’, tôi là nhà đầu tư nhất.”

Chị Tống nghe xong thì mặt tươi như hoa.

Đợi chị ấy đi rồi, tôi mới nhớ ra hỏi Thôi Đình Quân: “Là anh bảo tổ chương trình mời tôi à?”

“Có vấn đề gì không?” – Thôi Đình Quân tủi thân nói – “Tốt nghiệp cấp ba là em biến mất, anh tìm em mãi, đến khi em tốt nghiệp đại học mới lần ra được. Khó khăn lắm mới tìm được, gọi điện nhắn tin thì em không bỏ anh ra khỏi danh sách đen, anh chỉ còn cách tự xoay sở.”

Vấn đề à? Không có vấn đề gì.

Nhưng phụ nữ mà thừa nhận sai được à? Không.

Thế là tôi vẫn hùng hồn nói: “Vậy sao anh không trực tiếp đến tìm tôi?”

“Anh có tìm mà.” – Nói đến anh càng tủi thân hơn – “Mùa đông năm ngoái, em vừa ký hợp đồng với công ty, anh đến khu huấn luyện của em.

Em còn nói chuyện với anh mà.”

Tôi nhớ gì cả.

Nhưng điều đó không ngăn tôi tiếp tục mạnh miệng: “Thấy chưa, anh đến tìm tôi thì tôi sẽ nói chuyện với anh.”

Thôi Đình Quân tôi với vẻ khó nói thành : “Em nói với anh: làm ơn tránh ra, đừng chắn lối đi.”

Tôi: ………

32.

Hot search treo suốt hai ngày.

Tôi cũng bị chửi suốt hai ngày.

Hai ngày nay, Hà Phi Nhi vô cùng đắc ý.

Vì tôi mà chú ý của công chúng bị chuyển hướng, người mắng chửi Hà Phi Nhi cũng ít đi nhiều.

Nhưng tôi thì không rảnh rỗi, vừa ghi hình chương trình vừa liên hệ với khách sạn năm đó để tìm bằng chứng.

Thôi Đình Quân cũng rất để tâm, đội quan hệ công chúng của anh ấy đích thân ra tay.

Chiều ngày thứ ba, chị Tống đã công bố đoạn video tôi ở khách sạn đó.

Từ tôi bước vào cho đến khi hắt rượu vào mặt nợ, video lập làm bùng nổ Weibo.

#Giang Mịch đối đầu thẳng mặt với nợ

#Giang Mịch thực đã trả nợ cho cha mẹ

#Giang Mịch, cho tôi mượn cái miệng của chị với

#Điểm đại học của Giang Mịch hóa ra là đứng nhất toàn thành phố

Nhiều từ khóa hot đến mức tôi không xem được.

Đặc biệt là tin điểm đại học.

Năm đó tôi đứng nhất toàn thành phố trong kỳ đại học.

Điểm được dán bảng trước cổng trường gần cả tháng, hoàn toàn không thể làm giả.

Hashtag khiến những người từng chế nhạo bằng cấp tự học của tôi phải câm nín.

Vì khoản nợ của đình nên tôi không thể học đại học, thật là điều đáng tiếc.

Sau scandal bán thân, tôi lại một lần nữa nổi lên nhờ trận khẩu chiến và thành tích đại học.

Một thời gian ngắn mà dân mạng biết nên thương tôi hay thương những người bị tôi “vả” đến tơi tả.

Cùng đó.

Đoạn hội thoại giữa Hà Phi Nhi và người tung tin cũng bị phanh phui – một người dựng chuyện bôi nhọ, một người chi tiền thực hiện – rõ ràng như ban ngày.

Tôi đăng Weibo nhắn thẳng Hà Phi Nhi: “Chị em à, đừng làm diễn viên nữa, chuyển nghề làm biên kịch đi, bút , chị viết nhé.”

Hà Phi Nhi giả vờ như chim cút, không dám đáp lại.

Đáng tiếc là dân mạng không còn tin cô ta nữa, người hủy dõi thì hủy, người quay xe thì quay xe.

Trong số đó, fan nhất của cô ta đã tiết lộ quá trình làm “cún con liếm chân” suốt ba năm:

Anh ta từng là trưởng nhóm fanclub, không chỉ duy trì cộng đồng fan mà còn lo chuyện thanh minh cho tin đồn tình ái của cô ta – mà mười phần thì đến tám chín phần là thật.

Nhớ lại những tin đồn cũ của Hà Phi Nhi, nào là chảnh chọe, đi trễ, còn có chuyện bám đại , chen chân vào hôn nhân người khác, thậm chí trong các buổi tiệc kín còn chơi trò nhiều người để lấy lòng các ông

dân mạng được một phen “ăn dưa” no nê.

Thêm vào đó là áp lực từ Thôi Đình Quân.

Tổ chương trình liền “lễ phép” (và không do dự) đá Hà Phi Nhi khỏi show.

Hà Phi Nhi bị phong sát toàn mạng.

33.

《100 ngày rung động》 đã thay nữ khách mời mới.

Tôi và Thôi Đình Quân chính thức trở thành một cặp được công chúng công nhận, nhận được rất nhiều mời show và casting phim đến nỗi không đọc xuể.

Thôi Đình Quân đích thân giới thiệu, chọn giúp tôi một vai diễn phù hợp.

Ừm, trong phim đó anh ấy đóng vai nam phụ, diễn đối đầu với tôi, đợi khi ghi hình xong chương trình thì sẽ vào đoàn.

dân mạng nói: “Yêu đương công khai mà lại ngọt ngào thế , muốn khóc luôn đó.”

“Làm ơn kết hôn luôn tại chỗ đi!”

Tôi ôm chiếc điện thoại mới được Thôi Đình Quân tặng, cười ngốc nghếch. Yên tâm đi, nếu ảnh đế cầu hôn ba lần nữa, tôi sẽ không do dự mà gật đầu cưới luôn.

34.

Cuối cùng cũng đến ngày ghi hình tập cuối của 《100 ngày rung động》.

Sáng sớm thức dậy, các khách mời ăn uống xong liền bắt đầu những buổi hẹn hò cuối cùng của .

Sau 100 ngày chung sống, ngoài tôi và Thôi Đình Quân, các cặp khác cũng dần dần thành đôi.

Trương Tuệ và Phương – người cùng đam mê âm nhạc – đã đến với nhau.

Yêu Dao, sau hai tuần tìm hiểu, đã chọn chàng trai vui vẻ hài hước là Trương Hạo, hai người nắm tay thành đôi.

Trần Thuật Bách thì thành cặp với nữ khách mời An Kỳ – người đến sau.

Mọi người đi ra ngoài, tôi buồn chán trở về phòng.

Thôi Đình Quân nhận một show gấp, phải rời đi trong đêm, đến giờ vẫn chưa về.

Nằm đến tận trưa, Trương Tuệ và Yêu Dao gọi điện cho tôi.

Sắp quay xong rồi, mọi người tổ chức tiệc nướng vào buổi chiều, hỏi tôi có thể giúp chuẩn bị trước nguyên liệu trong tủ lạnh không.

Nằm mãi cũng chán, tôi liền dậy vào bếp làm việc.

“Con gái làm việc nhanh gọn quá, khoai tây cắt lát đẹp nghệ thuật luôn rồi đó。”

“Những người khác không phụ giúp, chỉ ăn mà lương tâm không cắn rứt gì luôn á。”

“Vừa từ livestream của Trương Tuệ , spoiler một nha, có bất ngờ đang đến đó。”

Dòng bình luận liên tục chạy trên livestream, tôi thì bận rộn nên có thời gian ngẩng đầu .

Từng món nguyên liệu được tôi chuẩn bị sẵn: món nào cần cắt thì cắt, cần ướp thì ướp, xong thì cũng đã hai giờ chiều.

Hai giờ rưỡi, mọi người trở về.

Mấy người khiêng nguyên liệu ra vườn biệt thự, giục tôi đi thay bộ thật xinh đẹp vì sau buổi nướng sẽ chụp ảnh kỷ niệm.

Khi tôi thay xong, phòng khách đã kéo rèm lại, có .

Tôi với tay bật đèn.

Cùng đèn chùm pha lê trong phòng sáng lên, trên tường cũng hiện lên một câu chữ:
“Chào Giang Mịch, rất vui được gặp em”

Bên dưới là một tấm meme mặt cười ngốc nghếch của Thôi Đình Quân.

Tôi bật cười thành tiếng.

Dưới đất còn có vài mũi tên nhỏ.

Khá thú vị.

Tôi lần mũi tên đi tới, rất nhanh đã thấy đoạn chiếu tiếp : “Tôi của những năm tháng thiếu niên, tự ti và nhút nhát, chính em là người giúp tôi tìm lại hy vọng”

Hình minh họa là một biểu rưng rưng nước của Thôi Đình Quân.

Rồi đoạn tiếp : “Thật vui vì thanh xuân có em”

Đoạn tiếp nữa: “Thật tiếc vì đã bỏ lỡ quá khứ của em”

Không biết từ nào, tôi đã đi đến đoạn chiếu cuối cùng: “Hãy đẩy cánh cửa ra!”

Là cánh cửa dẫn từ phòng khách ra vườn, bên cạnh có một chiếc bàn, trên bàn là một bó hồng đỏ rực .

Tôi mỉm cười ôm lấy bó hoa.

Khoảnh khắc ấy, tôi tha thứ cho vắng mặt của Thôi Đình Quân vào ngày cuối cùng.

Không do dự, tôi đẩy cửa ra, ánh nắng rực rỡ tràn vào.

Trong khu vườn của biệt thự, Thôi Đình Quân vest chỉnh tề, bước ra từ giữa biển hoa tiến về phía tôi.

Xung quanh là vô số tấm ảnh chụp chung của chúng tôi, như thể anh chưa từng rời đi.

Thôi Đình Quân quỳ một gối xuống đất: “A Mịch, lấy anh nhé”

Chưa kịp để tôi gật đầu, chiếc nhẫn kim cương đã được đeo lên ngón tay tôi.

Nước trào ra, tôi vừa khóc vừa chiếc nhẫn: “Anh đáng ghét, em còn chưa đồng ý mà?”

Câu trả của tôi là một nụ hôn sâu từ Thôi Đình Quân.

Phải rất khó khăn chúng tôi mới tách ra được, anh áp trán vào trán tôi, khẽ cười nói nhỏ:

“Giờ thì đồng ý chưa?”

Tôi đã hoàn toàn chìm đắm trong dịu dàng của anh, chỉ nhớ đã nhẹ nhàng đáp lại một câu:

“Vâng”

Sau đồng ý của tôi, cả khu vườn vang lên tiếng vỗ tay rộn ràng.

Bạn bè và ê-kíp chương trình ùa ra từ sau những tán cây, mang hoa, pháo giấy, và nụ cười chúc phúc.

Giây phút ấy, tôi thấy mọi đau khổ, dằn vặt, oan ức, những năm tháng chật vật mưu sinh… đáng giá.

Tôi đã đi một tuổi trẻ đầy mất mát, từng nhiều lần tưởng như gục ngã. Nhưng cuối cùng, người tôi yêu thương vẫn ở , đứng trước mặt tôi, dùng tất cả dịu dàng để bù đắp.

Lễ cưới của chúng tôi được tổ chức ba tháng sau đó, bên bờ biển – nơi từng là nơi cuối cùng tôi chụp ảnh cùng bố mẹ.

Tôi váy trắng, tay ôm bó hoa hồng đỏ, từng bước đi trên con đường phủ đầy cánh hoa, tiến về phía Thôi Đình Quân – người đã chờ tôi gần mười năm cuộc đời.

Anh tôi bằng ánh ấm áp như mùa xuân, dịu dàng nói:

“Từ nay về sau, anh không cần tìm em nữa. Em chính là nhà của anh.”

Sau đám cưới, tôi không từ bỏ nghệ thuật. Tôi vừa tiếp tục nhận phim, vừa mở một lớp thư pháp nhỏ, truyền lại những điều ông tôi từng dạy.

Thôi Đình Quân vẫn là ảnh đế, nhưng mỗi lần kết thúc lịch trình, anh về sớm nấu cơm, giặt , chăm mèo – nói rằng muốn “trả nợ” khoảng thời gian tôi đã vất vả.

Một năm sau, tôi mang thai. Anh ôm bụng tôi, áp tai lên, thì thầm như đứa trẻ: “Em xem, thiên thần nhỏ đến rồi.”

Tôi cười chảy nước : “Là phúc báo vì năm xưa anh không bỏ rơi em.”

Chúng tôi vẫn sống trong căn biệt thự ngày ấy. Mỗi sáng, tôi dậy sớm mở cửa sổ, thấy khu vườn hoa rực rỡ anh vẫn chăm từng ngày.

Giữa muôn vàn hỗn loạn của cuộc đời, tôi từng nghĩ không còn gì cả. Nhưng cuối cùng, tôi có được tình yêu trọn vẹn, một đình nhỏ, và bình yên mà ai cũng ao ước.

Kết thúc.

Tùy chỉnh
Danh sách chương