Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hứa Chu Hòa đứng từ xa tôi, khẽ mở to mắt, đặt phịch túi đồ lớn xuống đất, dang rộng hai tay.
Tôi lao vào lòng anh, anh ôm tôi xoay mấy vòng.
Tôi lắc đầu cọ cọ vào má anh.
Khi chân chạm đất, anh gom đồ sang một tay, tay còn lại nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.
Chúng tôi không thêm nào, cần một cái, trong lòng đã hiểu rõ.
Đây là chúng tôi, tình yêu không cần thành .
Trên đường , tôi liền báo tin tốt .
Cậu ta gửi một biểu tượng hạt đậu lau mồ hôi.
[Tôi càng nghĩ càng thấy cạn , đội trưởng Hứa đích thân với tôi là anh ấy sợ phụ nữ, lại còn theo đuổi.]
Tôi bật , quay sang Hứa Chu Hòa.
Điều thu hút ánh mắt anh.
Anh liếc thấy đoạn chat, liền cầm điện thoại tôi gửi một tin nhắn thoại: “Tôi sợ phụ nữ, nhưng không sợ tiên nữ. theo đuổi không có nghĩa là tôi không thể chủ động theo đuổi.”
[Hứa Chu Hòa, anh đúng là một bài một vở luôn đó!!]
“Còn nữa, thật bọn tôi… đã từng từ hồi cấp ba .”
[Hả??? Anh còn quay lại ăn cỏ cũ nữa à?!]
Hứa Chu Hòa , mở camera quay một đoạn video ôm vai tôi đi gửi .
Một phút sau.
: [CÚT!!!!!!!]
Tôi nhịn không được, đau cả bụng.
Nhưng nể tình từng giúp tôi, tôi vẫn giữ hứa, làm cậu ta một bản CV, giới thiệu mấy chị em đang yêu đương gần đây.
Sau khi Hứa Chu Hòa, cuộc sống của chúng tôi đơn giản và bình lặng.
Công việc của anh rất bận, mỗi tuần chúng tôi được một lần, thậm chí có lúc còn không được.
Nhưng tôi hiểu và luôn tự hào nghề nghiệp của anh.
Trái lại, Hạ Chi Hàm đúng là một tên trộm nhỏ, chẳng cùng tôi chút nào, không dọn đi, còn tiện tay “cuỗm” luôn idol của tôi.
Nhà trống trải hẳn, may mà Hứa Chu Hòa đi đi cũng để lại không ít dấu vết – mấy món đồ lặt vặt, áo khoác các kiểu, lúc rảnh thấy cũng thấy ấm áp.
ngày không được Hứa Chu Hòa, tôi biết kiếm thêm tiền, đếm ngày chờ được anh.
Tết , cuối cùng anh cũng có một kỳ nghỉ dài hơn một chút.
Anh hỏi tôi đi chơi đâu, tôi nghĩ một lúc, đề nghị đi leo núi Linh Sơn nổi tiếng.
Nghe Linh Sơn giúp giữ lại , trừ bỏ nghiệt , cần cùng người mình yêu lên đó một chuyến là có thể biết hai người có là hay không.
Hứa Chu Hòa tôi mê tín, âm thầm đặt vé máy bay.
Tôi hỏi ngược lại anh: “Nếu chúng ta không , chia tay thì sao?”
Hứa Chu Hòa chẳng không giận mà còn : “Nếu chúng ta không , vậy các cặp đôi khác biết làm sao?”
Tôi gật đầu lia lịa: “Có .”
Trải qua bao lần gỡ, tôi nghi ngờ rằng ông Tơ đã dùng dây tơ hồng buộc chúng tôi thật c.h.ặ.t.
giãy cũng không giãy được, cứ thế yêu thương quấn quýt cả đời.
Trước khi Linh Sơn, tôi không ngờ đường đây lại gập ghềnh đi vậy.
May mà phía sau còn có Hứa Chu Hòa, lúc cần thiết còn có thể đỡ lấy… m.ô.n.g tôi.
Thể lực của tôi kém xa anh, đi một đoạn lại dừng lại.
Anh cũng không thúc giục, mỗi lần dừng đều chuyện với tôi, nhắc tôi uống nước.
Sau năm tiếng leo núi liên tục, cuối cùng chúng tôi cũng lên đỉnh, và đúng như mong , thấy ngôi miếu Linh Sơn sừng sững nơi đây.
Giống như cặp đôi khác, chúng tôi thắp hương bái Phật, cầu .
Tôi và Hứa Chu Hòa quỳ trên bồ đoàn, chắp tay, mỗi người tự ước nguyện, tôi lắc được một .
Là thượng thượng ký: “Hoa tốt, trăng tròn, người trường thọ.”
Tôi tìm người trong chùa để giải :
“ là một trong cuối cùng trong điện, là tuần hoàn lặp lại, đại cát đại lợi. Hoa nở rộ, trăng viên mãn, người sống lâu – ba điều đều là nguyện vọng cao nhất của đời người.”
“Hoa nở đẹp, trăng tròn không khuyết, con người mong sống trăm năm . Ba điều đều đủ, niềm vui của đời người cũng đây là cùng. Người rút được , phương diện hôn nhân, ắt là lương song mỹ, trăm năm đoàn tụ.”
Tôi mãn nguyện nắm tay Hứa Chu Hòa bước khỏi cánh cửa son đồ sộ. Gió núi ập ôm trọn lấy tôi.
Xa xa là núi non trùng điệp cao v.út, sương mỏng dâng lên, chúng tôi như đang đứng giữa tầng mây.
Tôi ngước Hứa Chu Hòa, gió thổi rối tóc anh, cũng làm rối cả dây lòng tôi.
Gió núi dừng, yêu thương cũng dừng.
Tôi giơ ngón út , với anh.
Hứa Chu Hòa hiểu ý, khẽ một tiếng cũng đưa tay .
Tôi cùng anh móc tay, lập thề: “Chúng ta , cả một đời.”
Dù có chia xa trong chốc lát, thì cũng sẽ có hàng ngàn, hàng vạn lần trùng phùng.
Đầu ngón tay chạm khẽ.
Tôi tin rằng, ngay giây phút , có một sợi đỏ vô hình đang siết c.h.ặ.t chúng tôi lại với .
Vĩnh viễn không bao giờ gỡ được.