Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

10

Sau khi ta rời đi, di mẫu tức đến đập vỡ chén trà.

“Miệng lưỡi sắc bén thật! Ta không ngờ Thẩm Nghi lại dạy ra được đứa con như vậy!”

Thôi ôm cánh bà ta khóc lóc:

“Nương, con tiện nhân đó coi thường con! Người nhất định phải trị nó thật nặng!”

“Còn chẳng phải tại con!” Di mẫu quát, “Mới vài câu đã bị người ta gài bẫy! Một chút bình tĩnh cũng không giữ được — ta sao lại sinh ra đứa thảo bao vô dụng như con!”

Thôi ôm trán đỏ ửng, khóc sụt sùi.

Một ngày khi ta khởi hành về Tang Châu, thư của mẫu thân cuối cùng cũng tới.

Ta đọc kỹ một lượt rồi sai người chuyển cho di mẫu.

Mẫu thân quả nhiên cực kỳ chiều ta.

Trong thư, từng câu từng chữ đều như ý ta mong — bà đích danh yêu cầu một hộ vệ tên A Kỳ theo ta về phủ họ Ngu ở Tang Châu ở rể.

Mẫu thân hiểu rõ tính di mẫu, còn lui.

Trong thư nhắc rằng những năm qua bà vẫn cẩn thận giữ lại toàn bộ thư từ hai . con bà không mang được rể về, bà sẽ cầm những bức thư đó lên tận Khai Phong phủ nói lý.

Ta thầm cảm thán.

Thủ đoạn của mẫu thân… quả nhiên vẫn quyết đoán như xưa.

Trong đống thư đó có bằng chứng rõ ràng thừa nhận hôn ước giữa ta và biểu ca. chuyện lợi quên nghĩa truyền ra ngoài, Quốc công phủ tuyệt đối không gánh nổi thể diện này.

Di mẫu đọc xong, sắc mặt tối sầm.

Cuối cùng bà chỉ có thể sai người đi gọi biểu ca, bảo huynh ấy đưa người tới viện của ta.

Dùng một hộ vệ nhỏ đổi tiền đồ cho đích tử Quốc công phủ — món lời này bà vẫn tính được.

ngờ người đi hồi vẫn chưa có tin.

Quản sự bên kia nói… không hề có người này.

Ta hơi nghi hoặc, định tự đi hỏi thì biểu ca đã tới .

Nhìn đám nhân tất bật dọn đồ, huynh ấy khẽ cau mày, vội nắm cổ ta:

“Biểu muội, muội đi sao?”

“Tại sao? Có phải vì nghe tin ta sắp thành thân muội mới giận dỗi bỏ đi không?”

Hôm qua thánh chỉ ban hôn giữa biểu ca và Gia Ninh công chúa đã truyền xuống. Đại hỷ như vậy, cả phủ mà không biết.

Ta hơi ngạc nhiên:

“Dĩ nhiên không phải vì chuyện đó.”

“Ta ở Quốc công phủ đã làm phiền biểu ca và di mẫu bấy . Hơn trong gửi thư nói mẫu thân rất nhớ ta, ta mới quyết định về Tang Châu.”

Biểu ca lắc đầu, siết chặt cổ ta không buông:

“Ta biết muội khẩu thị tâm .”

Giọng huynh đầy bất lực:

“Hôn sự này do đích thân Thái tử tiến cử, đã không thể thay đổi. Ương Ương, muội đợi ta thêm chút … đợi sau khi ta thành thân, ta sẽ nạp muội làm th//iếp, có được không?”

Ta lập tức chán ghét rút ra:

“Ta không thèm làm thiếp. Ta sắp đi rồi — huynh tặng tên hộ vệ của huynh cho ta có được không?”

Biểu ca ngẩn ra:

“Ta làm có hộ vệ nào?”

lúc này, nhân khiêng chiếc rương nạm vàng tới — bên trong đều là đồ biểu ca từng tặng ta.

Ta chỉ vào rương:

“Biểu ca tới thật lúc. Chiếc rương này, huynh mang về luôn đi.”

Không ngờ chỉ vừa nhìn chiếc rương, dù còn chưa mở, sắc mặt huynh đã khẽ biến.

“Ương Ương… muội đều biết hết rồi sao?”

Biết cái cơ?

Ta giữ vẻ bình tĩnh, mặc huynh kéo ta tới chỗ vắng người.

“Muội nghe ta nói. Năm xưa Thái tử đi tuần sát muối gặp thích khách, bất đắc dĩ phải ẩn thân trong chiếc rương này, theo xe ngựa của muội về .”

Ta chợt bừng tỉnh.

Hèn chi năm đó Quốc công phủ phái nhiều người tới Tang Châu đón ta như vậy — hóa ra là âm thầm hộ tống Thái tử.

“Chuyện này ngay cả mẫu thân cũng không biết.”

Ta gật đầu.

Dù chuyện đã qua, nhưng nghĩ đến việc suốt dọc có một người lạ ẩn nấp bên cạnh… ta vẫn sống lưng lạnh toát.

“Sau đó thì sao?”

9

“Trong khi ấy hổ lang rình rập khắp nơi, ngài ấy không thể lập tức trở về Cung, vẫn luôn lưu lại Thôi phủ dưỡng thương.”

Biểu ca thấp giọng:

“Bây giờ ngài ấy đã bình an hồi cung, ta cũng xem như có chút công hoàng gia. Sau này thành thân Gia Ninh xong, qua nửa năm một năm ta sẽ nạp muội làm th//iếp, chắc hẳn bọn họ cũng không nói được …”

Nghe đến hai chữ “dưỡng thương”, trong lòng ta bỗng dâng lên một dự cảm cực kỳ không ổn…

Ta run rẩy hỏi:

“Ngài ấy… ở đâu dưỡng thương?”

“Trong trắc điện phía của ta có xây một mật môn…”

Oành!

Chỉ một câu nói ấy, đầu óc ta như bị sét đánh ngang tai, ong ong hỗn loạn.

Vậy người trong mật thất…

Là Thái tử?!

Những ngày qua…

Người bị ta ức hiếp, dày vò — lại chính là đương kim trữ quân?!

Hai chân ta mềm nhũn, suýt ngất xỉu.

“Biểu muội? Muội sao vậy?”

“Không… không có …” Ta mếu máo, “Ta… ta phải nhanh ch//óng lên rồi, mẫu thân gọi ta về ăn cơm…”

Ta gần như bò lăn bò càng chui lên xe ngựa, thúc phu xe quất roi rời .

Chỉ mong đi càng xa càng tốt.

Xa đến mức những ngày qua có thể coi như một giấc mộng hoang .

Xe ngựa xóc nảy.

Ta ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.

Trong cơn mê man, ta mơ A Kỳ khoác mãng bào thêu chỉ vàng, dẫn theo Hắc Giáp Vệ vây kín xe ngựa của ta.

Ngài ấy tuyên bố ta phạm đại bất kính — áp giải ta hồi xử trảm…

Ta giật mình tỉnh dậy.

Rồi…

Ngã phịch xuống — đùi của đó.

Cảm giác cơ bắp rắn chắc dưới người, cùng hơi nóng hừng hực truyền lên — chân thật đến đáng sợ.

Ta run cầm cập ngẩng đầu.

Đập vào là đôi thâm trầm như sao lạnh.

Cả người ta lập tức cứng đờ.

“Chẳng phải nói đưa ta về ở rể sao?”

Giọng hắn trầm thấp.

“Tiểu thư sao lại tự mình bỏ chạy thế này?”

Môi ta run lên, sợ đến mức không nói nổi lời nào.

Một cảm giác ấm nóng khác quấn lấy.

Hắn chậm rãi gặm lên môi ta.

“Lúc là lừa ta sao?”

“Hay là… đã có người mới rồi?”

Ta liều mạng lắc đầu.

Trong đã phủ một tầng lệ mỏng.

Ánh hắn lập tức tối sầm.

Nhìn bộ dạng đáng thương của ta, hắn nói — có thể miễn ch//ết.

Nhưng chết có thể miễn…

sống khó tha.

Thế là xe ngựa quay đầu.

Trên hồi , ta bị bắt “chuộc ” suốt dọc

Quan lộ thỉnh thoảng xóc mạnh.

Mỗi lần bánh xe nghiến qua gờ đá, sống lưng ta lại run lên từng cơn, gần như kiệt sức.

Trên mãng bào thêu kim tuyến bị ta cắn ra từng vết ướt.

A Kỳ cúi đầu hôn lên tóc ta, thì thầm:

“Ngoan… chịu thêm chút .”

Hắn nói chuộc phải có thành ý.

Nhưng màn đêm quá sâu.

Sâu đến đáng sợ.

khi hoàn toàn lịm đi, ta vẫn còn hối hận…

được làm lại…

Tín nữ nguyện ăn chay niệm Phật, tu tâm dưỡng tính, từ nay tránh xa nam sắc…

Phiên ngoại

1

Sau khi Thôi Thế An thành thân Gia Ninh công chúa, cả người huynh ấy trở lạnh nhạt hẳn.

Không biết huynh nghĩ .

Chỉ thường huynh đứng một mình viện bỏ trống trong Thôi phủ, ánh thất thần.

Quốc công phu nhân không khỏi thúc giục.

Đã làm phò mã thì phải sớm sinh huyết mạch hoàng thất — Thôi gia mới có cơ hội tiến thêm một bước.

Bà không cam lòng bị đứa em thấp kém kia vượt mặt!

Rõ ràng đã gả cho thương nhân…

Vậy mà con nó lại gặp vận may chó ngáp phải ruồi, lọt vào Thái tử!

Trong chỉ dụ phong viết rõ ràng:

Nào là cứu giá lúc nguy nan…

Nào là có công trong chuyến tuần muối…

!

Chẳng qua là dùng hồ ly thuật mê hoặc Thái tử thôi!

Một đứa con buôn thấp hèn…

Cũng xứng làm Thái tử ?

Ngay cả Ngu gia bé tẹo kia cũng theo nước lên thuyền — không những thành hoàng thương mà còn được phong tước!

“Con cũng thật là — gần quan được ban lộc, sao không biết tiến cử muội muội cho Thái tử! nhi làm Thái tử thì đâu đến lượt con tiện nhân đó…”

“Đủ rồi! Thưa mẫu thân!”

Thôi Thế An càng thêm phiền chán, ngày ngày mượn rượu giải sầu.

Sự lạnh nhạt kéo dài nhiều tháng khiến Gia Ninh công chúa cũng nguội lòng.

Nhưng sau đó nàng nghĩ thông.

Cũng chẳng còn tự hành bản thân .

Không bao sau, trong phòng nàng xuất hiện một nam sủng ôn nhu như ngọc, dung mạo còn có vài phần giống Thôi Thế An.

Quốc công phu nhân tức đến nghiến răng.

Sai người đi thanh điều tra thân thế, mới biết hai người sớm đã tư thông.

Con trai bà…

Vốn dĩ chưa từng là lựa chọn duy nhất.

Ngặt nỗi công chúa hoàng thất không thể hưu bỏ.

Dù bị cắm sừng…

Cũng chỉ đành ngậm bồ hòn nuốt xuống.

2

Trong tẩm điện Cung cũng có một mật thất.

Kỳ Duệ là đồ biến thái.

Hắn bày trí nơi đó gần như y hệt căn phòng ở Thôi phủ.

Mỗi khi rảnh rỗi lại kéo ta vào chơi trò “đứng đứng ngồi ngồi”.

Ừm.

Người trong Cung thường xuyên không bóng dáng Thái tử và Thái tử .

thuộc hỏi tới, thái giám quản sự đều đáp:

— Hai vị cùng đọc sách đánh cờ.

Hồi mới bắt ta về, Kỳ Duệ vốn định phong ta làm Lương đệ.

Ta chạy khóc lóc om sòm, nói mình tuyệt đối không làm th//iếp, bắt hắn thả ta về.

Hắn nhíu mày suy nghĩ rất .

Rồi bỗng nhiên như thông suốt.

Sau khi biết chuyện cũ giữa mẫu thân và di mẫu ta, hắn nói — vốn dĩ chúng ta là người một , có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.

Thế là…

Công lao của biểu huynh biến thành công lao của ta.

Thân phận của Thôi — biến thành thân phận của ta.

Thôi đáng thương bị ép tụt xuống hàng thứ ba trong .

Còn nhị cô nương — nghĩa nữ Quốc công phủ — cứ thế hoàng gả vào Cung ngay mặt mẹ nuôi.

Hoàng hậu đau đầu vô cùng.

Từ khi biết đôi tiểu tổ tông này dám chơi trò trộm long tráo phụng, bà tức đến suýt nghẹt thở.

Vì thế bà cũng chẳng mấy khi cho ta sắc mặt tốt.

Kỳ Duệ nói bà:

“Phụ hoàng vốn đã dè chừng ngoại thích từ . không làm vậy, sao khiến người buông lỏng cảnh giác?”

Năm đó tuần muối bị ám sát, hắn cầu cứu thành nhưng không đáp.

Sát thủ lại kéo đến liên miên.

lúc ấy binh quyền ngoại cũng bị tước.

Có ngu đến mấy cũng hiểu là chuyện .

Vì vậy sau này khi Hoàng đế biết hắn quyết cưới con thương gia, tuy có quở trách vài câu, nhưng lòng nghi kỵ đã tan quá nửa.

Ba năm sau, Hoàng đế băng hà.

Kỳ Duệ thuận lợi đăng cơ.

Thái hậu từng tuyển tú cho hắn.

Nhưng lúc ta mang thai, bà đành nuốt lời.

Cuối năm đó, ta sinh đích trưởng công chúa — đặt tên Chiêu Dương.

Thái hậu thở phào, tự nuôi trong cung, định chờ tròn một tuổi sẽ mở tuyển tú.

ngờ sang năm sau…

Ta lại mang thai.

Mà còn là thai đôi.

Kỳ Duệ nắm ta nói bà:

“Trẫm bận triều chính, Hoàng hậu lại mảnh mai. Hai đứa nhỏ này… đành phải nhờ Mẫu hậu vất vả rồi.”

Thái hậu thở dài một tiếng.

Cuối cùng cũng đành gật đầu.

Ba năm sau.

Ba đứa nhỏ chạy khắp cung Từ Ninh.

Thái hậu xách vạt áo đuổi theo đút cơm đến thở không ra hơi.

lúc ấy, Đế — Hậu du ngoạn Giang Nam trở về.

Hai người dính nhau như hình bóng.

Hoàng hậu xoa bụng, nũng nịu gọi:

“Mẫu hậu ~”

Thái hậu lập tức hiểu.

“Quả báo” của bà… lại tới rồi.

“Hai phu thê các con buổi tối không thể làm chuyện khác sao?! Đọc sách hay đánh cờ cũng được mà!”

Trời ơi…

Cái thân già này của ta ~

Hết

Tùy chỉnh
Danh sách chương