Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Triệu Xuyên giẫm vai ta mà bờ, còn ta dần chìm xuống, giữa kinh hô của cung .

Đến được kéo , ta sốt cao không lui suốt nhiều ngày, cuối biến thành dáng vẻ ngốc nghếch như hiện tại.

đó, Thái tử phi – nay đã là Hoàng hậu – là khuê mật thân ta.

Vì áy náy, bà lập tức để Triệu Xuyên ta đính hôn.

ấy hắn cũng đồng ý, còn : “Tiểu Đường muội muội cứu ta, ta sẽ chăm sóc nàng cả đời.”

Vậy , không hắn chưa đối xử tốt ta.

Chỉ là, năm tháng, hắn phát hiện thế gian còn có biết bao cô nương tốt đẹp.

Nhiều đến mức khiến người hoa mắt.

Còn Tiểu Đường, từ đầu óc hỏng rồi, chẳng học được gì, so họ kém quá xa.

Hương Chi tỷ tỷ phủ Thừa tướng vừa đẹp vừa dịu dàng, đa tài đa nghệ, Triệu Xuyên thường nhắc đến.

Lan tỷ tỷ phủ Lễ bộ Thượng thư, dung mạo hiền lương, hiểu lễ nghĩa, hắn cũng rất ngưỡng mộ.

Chỉ riêng Tiểu Đường, hắn chẳng thích, chỉ là “nghiệt duyên”.

Tiểu Đường không trách hắn.

, tổ dạy, ý chỉ hoàng gia không thể trái, Tiểu Đường rồi cũng gả cho hắn thôi.

Đợi lần đi Tái Bắc , thổi khô trong đầu, chờ Tiểu Đường ta trở , Triệu Xuyên có lẽ sẽ không ghét ta nữa.

Sẽ đối xử Tiểu Đường tốt hơn.

Xe ngựa chở hy vọng, chậm rãi tiến phía trước.

Đến dịch trạm, dừng giữa đường, có thể xuống mua ít đồ ăn.

Bên cạnh dịch trạm dừng một đội xe chở lương, chất đầy thóc cỏ, binh sĩ áp tải cũng nghỉ chân.

Ta chưa ra ngoài một mình, nay lấy hết can đảm mua hai cái nướng.

Vừa định cắn một miếng, chợt nghe phía xa truyền đến ồn ào.

Gia đinh phủ Trung Dũng hầu sốt ruột, giơ họa tượng khắp nơi dò hỏi:

“Có ai vị cô nương chưa? Nếu cung cấp manh mối, hầu phủ sẽ trọng thưởng!”

Hỏng rồi!

Người phụ vừa trò chuyện ta xe, nhìn kỹ rồi nhíu mày suy tư: “Người trong tranh , hình như có chút quen mắt…”

“Nếu bà đã qua, xin giúp tìm được tiểu thư, lão phu nhà ta nguyện tặng ngàn lượng bạc tạ ơn!”

Làm bây giờ, một bị bắt , Tiểu Đường sau sẽ không còn cơ hội để trở nữa.

Ta vội nhét vào bọc, mắt lưng tròng, hoảng hốt tìm chỗ trốn.

Trong lúc cuống cuồng, ánh mắt bất chợt dừng đống xe chở lương chất cao.

Phụ kia nghĩ ngợi một lúc, bỗng vỗ trán kêu : “Ta nhớ ra rồi! Cô nương đi ta, ngồi xe chung đó, vừa rồi còn trò chuyện nữa!”

“Nàng ở… ơ, người đâu?”

Bà ta giơ tay chỉ phía hàng nướng.

Nhưng tìm mãi, vẫn chẳng bóng dáng người trong tranh.

3

“Lương thảo lần vận đến quân doanh Tái Bắc, chậm trễ ai dám gánh trách nhiệm?”

Binh sĩ nóng lòng đường, khó mở lời, gia đinh chỉ biết nhìn đoàn xe lương thảo đông đúc, đành bất lực bỏ qua.

Ta trốn giữa đống thóc, ôm chặt bọc vải, nghe rõ mồn một.

ra là xe chở lương đến Tái Bắc.

Thật khéo, Tiểu Đường ta cũng muốn đến Tái Bắc đây.

Giờ Tiểu Đường có ăn, có lê giải khát, vừa hay có thể nấp mãi xe, đoàn đi Tái Bắc.

Chỉ là hơi có lỗi tổ .

Dù để thư, chắc chắn tổ vẫn lo lắng, mới phái người đi tìm.

Chờ Tiểu Đường trở rồi quay , nhất định sẽ quỳ xuống tạ tội tổ !

Binh sĩ vội hành quân, tốc độ nhanh hơn xe khách nhiều.

Trong ba ngày, ta ngoan ngoãn trốn trong xe lương, chẳng đi đâu.

Đói gặm , khát cắn lê, buồn ngủ lấy bao thóc làm gối.

Cứ thế lặng lẽ đoàn đến tận Tái Bắc.

ngủ say, đồ vật đầu bỗng bị dỡ ra.

Ánh sáng đột ngột rọi vào khiến ta mở choàng mắt, dụi mắt rồi tò mò thò đầu ra.

Đúng lúc chạm ánh mắt hốt hoảng của hỏa đầu quân khuân vác.

“Ma a!!!”

Một hét kinh hãi, lập tức có người rút kiếm chĩa vào ta quát: “Không được động đậy!”

Cơn buồn ngủ tan biến, ta ôm chặt bọc vải, run rẩy chẳng dám cử động.

Ngay cả cọng rơm mắc trong tóc cũng chẳng dám gỡ.

ta ngoan ngoãn, hỏa đầu quân mới bớt giác, ngạc nhiên : “ có cô nương lẫn trong lương thảo? Ngồi yên đây, lát nữa vương gia chúng ta sẽ tới hỏi ngươi.”

Ta gật đầu lia lịa, tuy khẩn trương, nhưng cơn gió vù vù lướt qua tai khiến ta len lén ngó ra ngoài.

ra đây chính là Tái Bắc.

Gió lớn, cát cũng lớn, mịt mù trời đất, đến cả mặt trời cũng chẳng rõ.

Ở nơi , mất bao lâu mới thổi khô hết trong đầu nhỉ?

……

Sau một hồi giằng co, cuối có người vững bước tiến đến, trong tay còn cầm một phong thư.

động, ta nhìn qua, một gương mặt vừa lạ vừa quen.

Người ấy cao lớn hơn Tiểu Đường nhiều, vai rộng, thân khoác giáp đen ôm sát vóc người thon gọn, chẳng hề nặng nề, ngược toát ra khí thế oai hùng.

Chỉ là gương mặt kia…

Ta chớp mắt mấy lần, xác nhận bản thân không nhìn lầm.

Rồi “òa” một khóc òa , vội nhào tới ôm chặt lấy eo người ấy, không chịu buông.

mắt thấm cả áo giáp trước n.g.ự.c hắn.

“Thái tử ca ca! chàng ở Tái Bắc, chẳng lẽ Tiểu Đường ?”

“Chàng muốn Tiểu Đường thổi khô trong đầu, Tiểu Đường mới đến Tái Bắc, nghe gió Tái Bắc lớn lắm, chắc chắn sẽ thổi Tiểu Đường thành .”

“Tiểu Đường đã mười sáu rồi, có thể thành thân rồi, đợi Tiểu Đường , chàng có bằng lòng cưới Tiểu Đường không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương