

Ngày đầu tiên tôi về nước, Chu Kế Bạch – người bạn thanh mai trúc mã thích tôi mười mấy năm – đã nói với tôi câu đầu tiên ngay tại lối ra dành cho khách VIP ở sân bay:
“Thanh Thanh, Nguyễn Nhuyễn nhát gan lắm, cậu đừng làm cô ấy sợ.”
Bước chân tôi khựng lại hai giây, suýt chút nữa tôi đã nghi ngờ việc mình ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ khiến tai bị ù, nghe nhầm tiếng Trung thành tiếng khác.
Năm năm không gặp.
Không một câu “chào mừng cậu trở về”, không một câu “đi đường có mệt không”.
Cậu ta đứng trước mặt tôi, vẫn dáng vẻ ấy: áo sơ mi trắng xắn tay áo, gương mặt lạnh lùng hờ hững, nhưng mở miệng ra lại là để “dọn đường” cho một cô gái khác.
Tôi tháo kính râm, ngước mắt nhìn cậu ta: “Chu Kế Bạch, giờ gặp tôi, cậu thấy cần phải tiêm thuốc phòng ngừa trước cho người ta à?”
Hàng lông mày của cậu ta khẽ nhướng lên, dường như chính cậu ta cũng thấy câu mở đầu này không được lịch sự cho lắm. Nhưng cậu ta vẫn thấp giọng nói: “Tôi không có ý đó.”
“Vậy ý cậu là gì?”
Chu Kế Bạch đón lấy vali từ tay tôi, không nhìn tôi: “Dạo này trạng thái của Nguyễn Nhuyễn không tốt, nghe nói cậu về, cả đêm qua cô ấy không ngủ được. Tính cô ấy nhạy cảm, cậu nói năng đừng nặng lời quá.”
Tôi cười. Thực sự đã cười.