Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ngòi bút của tôi khựng lại. Mẹ ngẩng lên nhìn tôi: “Con tự quyết định đi.”

Tôi mỉm cười: “Cứ để chỗ ngồi bình thường cho bốn nhà , Tạ, Bùi, là được.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Chứ sao nữa?” Tôi đậy nắp bút, “Con không thể vì họ mà mở riêng một bàn ‘kỷ niệm tuổi thơ’ được.”

Quản lý cúi đầu nhịn cười, mẹ tôi cũng bị tôi chọc cho cong môi. Nhưng sau nụ cười, bà bỗng hỏi: “Hôm qua ở Cửu Trọng không vui sao?”

Tôi không phủ nhận. “Không phải không vui.” Tôi đi đến trước sổ sát đất, nhìn con đường rợp bóng cây ngoài hội quán, “Mà là hơi thất vọng.”

Mẹ hai giây rồi nói: “Nếu chỉ là bạn bè, thì không cần lấy thái của họ ra làm khó chính mình.”

“Con .” Tôi rõ, nhưng là một chuyện, còn khi thực sự nhìn thấy sự thay đổi đó đổ ập xuống mình lại là chuyện khác.

đường về thành phố giữa trưa, tôi nhận được điện thoại của Bùi . Có lẽ hiếm khi cậu ta ngập ngừng như vậy, sau khi kết nối, cậu ta hai giây rồi mở :

“Tối qua chạy nhanh thế làm gì?”

“Không chạy, để đợi cậu gọi cho Nguyễn Nhuyễn ly ‘Thanh Sắc’ thứ hai à?”

Bùi tặc lưỡi ở đầu dây bên kia: “Sao cậu vẫn nhớ chuyện đó vậy.”

“Vì trước đây nó là món tôi gọi.”

Tôi nói bình thản, cậu ta ngược lại . Một sau, cậu ta thấp giọng: “Thanh Thanh, bọn tôi không có ý đó. Chỉ là dạo này Nguyễn Nhuyễn thực sự rất yếu đuối, cậu lại mồm mép không nể nang ai, tôi sợ hai người đụng .”

“Bùi , cậu quên mất một tiền đề rồi đúng không?”

“Tiền đề gì?”

“Tôi phải quan tâm thì ‘đụng cô ấy.” Tôi nhìn bóng cây lướt nhanh qua sổ xe, thản nhiên nói, “Nhưng tại sao tôi phải quan tâm?”

Đầu dây bên kia lại . Tôi không đợi cậu ta tìm ra câu trả mà cúp máy luôn. khoảnh khắc đó, ảnh phản chiếu xe hiện ra khuôn mặt tôi. Tôi nhìn khuôn mặt đó vài giây, rồi bất nghiêng đầu, dùng lòng bàn ấn mạnh vào đuôi mắt. Tài xế phía trước nhìn thẳng, như không nghe thấy gì.

Chiều , tôi đến khu phố cổ lấy một bộ trà đặt làm riêng. Đó là quà gặp mặt cho bố của Cố Linh, men xanh trắng, một bộ chén cực mỏng, phải đợi ròng rã ba tháng ra lò. Hứa Trừng đi cùng tôi, đường vẫn lẩm bẩm bảng quy trình:

“Sếp Cố, phía vị hôn phu của cô đã xác nhận rồi, đến đó có thể cắt giảm một nửa phiên dịch đi kèm, tiếng Trung của anh ấy đã rất trôi chảy rồi.”

Tôi cúi đầu trả tin nhắn, tùy miệng “ừ” một tiếng. Hứa Trừng hạ thấp giọng, đầy vẻ hóng hớt: “Anh Cố có phải bí mật luyện tập không vậy? Câu ‘Cháu hai bác, cháu rất nhớ Thanh Thanh’ cuộc họp video lần trước nói tự nhiên quá, tôi nghi anh ấy lén lút học sách phiên âm mất.”

Tôi không nhịn được cười: “Chắc là vậy rồi.”

Vừa xuống xe, tiếng chuông gió trước tiệm vang lên. Tôi ngẩng đầu, thấy Tạ . Có lẽ cậu ta vừa từ văn phòng luật ra, veston chỉnh tề, bên cạnh là Nguyễn Nhuyễn. Cô ấy cầm một chiếc túi giấy đơn giản, như vừa từ hiệu sách bên cạnh ra, khi thấy tôi thì rõ ràng sững lại.

Tạ cũng không ngờ gặp tôi ở đây, ánh mắt khựng lại: “Cậu đến đây làm gì?”

Tôi bị cậu ta hỏi mà phát cười: “Sao, con phố này cậu mua rồi à?”

Ánh mắt cậu ta rơi vào hộp quà sau lưng tôi, rồi thấy bản danh sách Hứa Trừng, lông mày nhíu lại: “Dạo này cậu tổ chức ?”

“Liên quan gì đến cậu.”

Nguyễn Nhuyễn vội vàng nhỏ giọng lên tiếng: “Anh , cô Cố chắc chỉ là có công việc…”

“Đúng vậy.” Tôi nhìn cô ấy, “Tôi không đến mức đặc biệt quay về để cướp chỗ ngồi của cô.”

Mặt cô ấy trắng bệch, dường như lại bị tôi dọa sợ. Sắc mặt Tạ trầm xuống: “Cố Thanh Thanh.”

Tôi thực sự ghét cái giọng điệu này. Ngày xưa cậu ta gọi tên tôi, tôi có thể nghe ra sự bao che, dung túng, thậm chí là một chút bất lực buồn cười. Còn giờ mỗi lần cậu ta gọi như vậy, nghe cứ như phán chuẩn bị tuyên án.

“Tạ .” Tôi ngước mắt nhìn thẳng cậu ta, “Nếu cậu rảnh quá thì về văn phòng nhận thêm vài vụ án đi. Đừng hễ gặp tôi là lại đòi thực thi công lý.”

Đường môi cậu ta mím chặt, ánh mắt chuyển từ hộp quà sang ngón tôi. Hôm tôi đeo một chiếc nhẫn kim cương mảnh, là quà kỷ niệm năm ngoái Cố Linh tặng. Cậu ta nhìn hai giây, rồi bất cười lạnh một tiếng: “Cậu lại muốn làm gì nữa đây?”

“Câu ‘lại muốn làm gì’ này là ý gì?”

“Tổ chức , mua quà, đeo nhẫn.” Giọng cậu ta không cao, nhưng từng chữ đều nhấn rất nặng, “Cố Thanh Thanh, nếu cậu muốn chứng minh mình sống rất tốt thì thực ra không cần dùng cách này.”

Tôi ngẩn ra đúng hai giây phản ứng kịp cậu ta đang nói gì. Tôi cười vì quá tức. “Tạ , cậu bị bệnh à?”

Đáy mắt cậu ta hiện lên sự phiền muộn chắc nịch mà tôi vốn rất quen thuộc: “Tôi chỉ nhắc nhở cậu, Nguyễn Nhuyễn không giống cậu. Cô ấy không chịu nổi chiêu này của cậu đâu.”

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn cậu ta vài giây. Cậu ta thực sự nghĩ rằng tôi bày ra những chuyện này là để cạnh tranh Nguyễn Nhuyễn. Tôi đột nhiên thấy nực cười đến cực điểm.

“Cậu yên tâm đi.” Tôi giao hộp quà cho Hứa Trừng, giọng nhàn nhạt, “Kể cả sau này tôi có kết hôn, tôi cũng sẽ không gửi thiệp mời cho cậu.”

Nói xong câu đó, tôi quay người bỏ đi. Hứa Trừng ôm hộp quà đi sau, nhịn nửa ngày dám nhỏ giọng hỏi: “Sếp Cố… cậu ta có phải lầm gì rồi không?”

“Không phải lầm.” Tôi mở xe, ngồi vào , chạm vào dây an toàn nhưng cài hai lần không được, “Mà là từ đầu họ chỉ muốn tôi cách đó thôi.”

Hứa Trừng cúi đầu đặt hộp quà cho ổn định, không nói gì thêm.

Khi về đến nhà, trời đã gần tối. Tôi tắm rửa, thay một bộ đồ ngủ rộng rãi, vừa sấy tóc khô một nửa thì cuộc gọi video hiện lên. màn là Cố Linh. Cái tên tiếng Trung này là tôi đặt cho anh ấy, lấy họ tôi, Linh nghĩa là lắng nghe âm thanh, rất hợp tôi.

Phía anh ấy vẫn là ban ngày, sau lưng là một bức tường kính sát đất, ánh sáng chiếu lên mái tóc vàng, sống mũi và xương lông mày, đường nét sâu như được chạm khắc. Người đàn ông hôm mặc chiếc sơ mi xám, cổ áo hơi mở, thấy tôi bắt máy, anh nói một câu tiếng Trung trước: “ buổi tối, Thanh Thanh.”

Âm cuối hơi ngượng nghịu, nhưng lại rất êm tai. Chút bực bội lòng tôi gần như tan biến lập tức.

buổi tối, bảo bối.”

“Hôm có mệt không?”

“Cũng bình thường.” Tôi tựa vào sofa, “Cuộc họp bên anh kết thúc rồi à?”

“Vừa xong.” Anh nói, “Anh cho người xem thực đơn em gửi, mẹ anh nói bà rất thích.”

Tôi gật đầu: “Vậy hoa em cứ chọn loại đơn giản.”

Cố Linh nhìn tôi, hỏi: “Hôm em không vui.”

Tôi hai giây. Anh luôn như vậy. Chỉ cần nhìn qua màn một cái là tôi có đang giả vờ như không có chuyện gì hay không.

“Có ai chọc em sao?” Anh hỏi tiếp.

Tôi cúi đầu nghịch góc gối ôm, khẽ nói: “Mấy người bạn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, đột nhiên đều cảm thấy em là kẻ hay bắt nạt người khác.”

Cố Linh không đáp lại . Một sau, anh dùng tiếng Trung chậm rãi hỏi tôi: “Vậy trước đây, họ có thực sự em không?”

Tôi ngẩn ra. Anh nói tiếp: “Nếu thực sự , họ sẽ không nghĩ về em như vậy đầu tiên.”

Tiếng Trung của anh vẫn còn chút gượng, ngữ pháp chưa tự nhiên như người bản xứ, nhưng tôi . Sống mũi tôi cay cay.

Cố Linh nhìn tôi, giọng trầm xuống: “Thanh Thanh, có muốn anh sang đó sớm hơn không?”

“Chẳng phải đã hẹn tháng sau sao?”

“Anh có thể thay đổi lịch trình.”

Tôi nhìn khuôn mặt vốn lạnh lùng nhưng lại luôn đối xử quá tốt mình màn , không nhịn được cười: “Anh Cố, anh làm vậy khiến em thấy anh không thể rời xa em được đấy.”

Anh khựng lại, sau đó trả rất nghiêm túc: “Không phải khiến em thấy.” “Mà là sự thật.”

Tôi bật cười thành tiếng, cả chút nghẹn lồng ngực cũng tan biến. Trước khi tắt máy, Cố Linh bỗng nói: “Đúng rồi.”

“Hửm?”

“Anh chuẩn bị cho em một món quà.” Anh nhìn tôi, đáy mắt hiện lên vẻ đắc ý dịu dàng hiếm thấy, “Gặp nhau sẽ đưa cho em.”

Tôi nhướng mày: “Bí mật thế.”

“Còn nữa.” Anh thấp giọng bổ sung, “Vị hôn thê, chúc ngủ ngon.”

Sau khi kết thúc video, tôi nhìn vào màn đen một . Rồi tôi mở lịch, ngày anh định đến Bắc Kinh, tôi lùi lên trước ba ngày. Không tại sao, tôi có cảm giác anh sẽ thực sự đến sớm.

### CHƯƠNG 3

Ngày thứ ba, tôi ở khách sạn thuộc tập đoàn Cố để tổng duyệt quy trình đón gió. Sảnh chính hội quán Bán Sơn vừa thay xong đèn, những chiếc đèn chùm pha lê sáng dần lên, khiến bức tường nền màu champagne trông như đang tỏa sáng.

Tôi đứng ở vị trí bàn chủ tọa nhìn một lượt, xác nhận cao của bệ hoa không che khuất tầm nhìn, rồi bảo người ta sửa lại một bản thẻ mừng bằng tiếng Trung ở lối vào.

“Dòng ‘ mừng ông Cố Linh và gia đình’ dời sang trái một chút.” Tôi nói bên thiết kế, “Câu tiếng Anh bên dưới đừng dùng chữ nghệ thuật, trông hời hợt quá.”

Bên thiết kế vội vàng ghi chép. Hứa Trừng ôm máy tính bảng đi tới:

“Sếp Cố, trợ lý của anh Cố vừa gửi danh sách cuối cùng, đoàn đi cùng tổng cộng chín người. Ngoài ra, phía truyền thông đã được thông báo, buổi này sẽ không công khai ảnh.”

“Được.”

“Còn một vấn đề nhỏ.” Hứa Trừng lật sang trang tiếp , nhịn cười nói, “Khách sạn làm một bản mẫu thẻ mừng tiếng Anh, nhưng họ viết sai một chữ cái họ của mẹ anh Cố, tôi đã bảo họ in lại rồi.”

Tôi đưa đón lấy thẻ mẫu, cạnh giấy hơi sắc, vô tình làm xước đầu ngón , một giọt máu nhỏ rỉ ra. Hứa Trừng “a” một tiếng, quay người đi tìm băng cá nhân. Tôi nhìn giọt máu đó hai giây, thấy mọi chuyện mấy ngày qua cũng giống như vậy, nhìn thì không có gì lớn, nhưng chạm vào lại đau âm ỉ.

“Còn nữa.” Hứa Trừng lật sang trang tiếp , nhịn cười, “ nước hiện đã có người đoán, có phải nhà họ Cố định tổ chức đính hôn cho cô không.”

Tôi không ngẩng đầu: “Họ đoán cũng không sai hoàn toàn.”

Hứa Trừng trợn tròn mắt. Tôi bị cô ấy chọc cười: “Đừng nói ra ngoài vội.”

Cô ấy gật đầu lia lịa, vừa định báo cáo tiếp thì ở sảnh chính vang lên tiếng bước chân. Tôi quay đầu, vừa vặn thấy Ngạn . Hôm cậu ta đến khách sạn tham gia diễn đàn công nghệ ở tầng , sau là hai trợ lý, áo vest vắt cánh , vẻ mặt vẫn ôn hòa thanh tú như mọi khi.

Chỉ là sự ôn hòa đó đối tôi giờ đây đã mang quá nhiều khoảng cách. Cậu ta thấy tôi, cũng dừng lại.

“Thanh Thanh.” Cậu ta bảo trợ lý lên lầu trước, còn mình bước về phía tôi, “Cậu làm gì ở đây vậy?”

Tôi suýt nữa thì bật cười. Hai ngày , câu tôi nghe nhiều nhất chính là “Cậu làm gì ở đây vậy”. Cứ như thể mỗi khi tôi xuất hiện ở một nơi nào đó, tôi nghiễm nhiên trở thành kẻ có ý đồ xấu.

“Làm việc.” Tôi trả ngắn gọn.

Ánh mắt Ngạn quét qua toàn trường, dừng lại ở bức tường nền chính giữa. Cậu ta rõ ràng đã thấy hai chữ “Cố Linh”, nhưng không hỏi .

gia đình?”

“Ừ.”

“Nhà có khách?”

Tôi nhìn cậu ta, nảy ra ý định trêu chọc: “Đúng vậy, rất quan trọng.”

Ánh mắt Ngạn khẽ dao động. Từ nhỏ cậu ta là người giỏi giấu cảm xúc nhất, cả khi tôi cố tình giấu cúp giải thưởng của cậu ta, sau khi tìm thấy cậu ta cũng chỉ cười gõ nhẹ vào trán tôi một cái, nói một câu “quậy đủ chưa”. Nhưng này, sự khựng lại ngắn ngủi đó không thoát khỏi mắt tôi.

“Cần giúp đỡ không?” Cậu ta hỏi.

“Không.” Tôi trả rất nhanh, “Cậu cứ bận việc của cậu đi.”

Ngạn một lát rồi nói: “Chuyện ở Cửu Trọng hôm kia…”

“Sao?” Tôi ngẩng đầu, “Cậu đến đây để giúp ai tái hiện lại hiện trường vụ án à?”

Cậu ta nhìn tôi, khẽ thở dài: “Thanh Thanh, giờ cậu nói chuyện như có gai vậy.”

“Các cậu coi tôi là kẻ xấu trước, rồi tôi còn phải phối hợp đóng vai thánh mẫu dịu dàng, điều à?” Tôi cong môi, “ Ngạn , năm năm không gặp, yêu cầu của cậu đối tôi vẫn cao thật đấy.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.