Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

21

Tạ Dực không có biểu cảm gì, có lẽ là do tôi nhìn không rõ. Nhưng tôi thấy yết hầu của anh khẽ chuyển động một cái.

“Ừm, tôi thích cô.”

Rõ ràng, nhưng lại là giọng u trầm. Như một lời nguyền tình ái điều khiển từng thớ thịt trên da mặt tôi. Niềm vui sướng giấu kín trong lòng tôi tức khắc mất đi sự trói buộc, bùng dữ dội. Nhưng đi kèm với là sự tủi thân ngập trời.

Giọng tôi run rẩy, hỏi anh: “ tại anh không chịu ở em?”

Anh không trả lời nữa. 

Sự im lặng c.h.ế.t ch.óc mỗi giây trôi qua lại làm lòng tôi lạnh thêm một phần. 

Sau sự bùng mãnh liệt chỉ lại tàn tro bi thương. 

Trong bóng tối, đường nét bóng dáng anh đều trở nên nhạt nhòa.

Không. 

Là tầm nhìn của tôi mờ đi. 

khi trở nên t.h.ả.m hại hơn, tôi quẳng lại một câu “Em đi đây” chạy trối c.h.ế.t. 

Khoảng cách vài bước chân đến cửa phòng mà xa . Xa đến mức tôi chẳng thể kìm nén nổi vài giọt nước

Không lần này lại phải mất bao lâu mới nguôi ngoai được đây.

“Tôi không phải không chịu.” Giọng của Tạ Dực vang lên sau lưng. 

Tôi sững lại tại chỗ, không phải làm

Tiếng bước chân của anh dần tiến lại gần. 

Anh lặp lại một lần nữa: “Tôi không phải không chịu ở cô.” 

Anh đi đến mặt tôi, lưng tựa cửa, chặn đường của tôi: “Không cho đi.” 

Đầu óc tôi trống rỗng, không thể hiểu nổi ý định của anh, cũng không thể hiểu nổi diễn biến hiện tại là như nào.

“Đới Cẩn,” Tạ Dực hạ thấp giọng, “Xin lỗi, là tôi luôn trốn tránh.”

“Cô nhớ Tết Dương lịch lần không? Hôm … vốn dĩ tôi định đồng ý với cô .”

Anh đến cái lần Tết Dương lịch đầu tiên tôi tỏ tình ấy. 

Hôm tuyết rơi nhẹ, tôi dò la được chỉ có mình Tạ Dực ở lại phòng máy viết code, bèn xách máy tính qua tìm anh. 

Ngồi cạnh anh hỏi vài tập xong, tôi cười hỏi anh: “Đàn anh ơi, em có thể thường xuyên tìm anh hỏi được không?” 

Anh được. 

Tôi lại hỏi: “Đàn anh ơi, em có thể thường xuyên tìm anh mà không phải hỏi được không?” 

Anh không gì. 

Tôi tiếp tục hỏi: “Hỏi là thật, tìm anh cũng là thật, thích anh là thật, làm bạn gái anh cũng là thật, anh có đồng ý không?” 

Anh đơ mặt , trả lời là không. 

Từ mở hành trình đơn phương dài đằng đẵng của tôi.

bàn của Tạ Dực nắm lấy bàn tôi, lòng bàn thô ráp mơn trớn đầu ngón tôi. 

Anh khẽ thở dài: “Lúc tôi thấy cô trang điểm rất , đeo đồng hồ và dây chuyền tinh xảo đắt tiền, điểm tích lũy của cô đứng đầu cả chuyên ngành, sắp được thọ (tuyển thẳng cao học), cả người cô tràn đầy sự tự tin, giống như tỏa sáng vậy. Tôi của lúc , thực sự không có đủ tự tin đứng cạnh cô.”

“Tôi luôn cảm thấy, phải đợi đến khi tôi đủ xuất sắc xứng đáng với cô, mới là sự khởi đầu thực sự của chúng ta. Nếu không, trong cô tôi chỉ là một thú tiêu khiển.”

“Tôi không trở thành thú tiêu khiển của cô, Đới Cẩn, tôi hy vọng mình có thể trở thành chỗ dựa của cô.”

Nước tôi rơi lã chã, không phải ứng phó

Những gì anh cũng không sai. 

con tim rực mở đầu một cuộc tình nồng không khó, khó chính là sự kiềm chế. 

Kiềm chế là yêu nhau một cách trưởng thành hơn. 

Tạ Dực tựa cửa, tiếp tục : “Gần đây tôi luôn suy nghĩ, có phải mình đã hơi ‘ chú trọng tiểu tiết mà quên mất đại cục’ không. Rõ ràng là vì yêu cô, nhưng lại cứ cô phải thất vọng. Nếu vì vậy mà mất đi cô, thì mọi thứ của tôi đều chẳng ý nghĩa gì nữa.” 

Anh nhếch môi cười gượng một cái, “Đới Cẩn, cuộc đời không có cô, tôi chẳng dám nghĩ tới.”

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng anh: “Tạ Dực, ôm em đi.”

22

Anh ngẩn một thoáng, kéo tôi vòng qua eo anh. Ôm c.h.ặ.t tôi lòng. Anh thì thầm tai tôi: “Có phải tôi đã làm sai không?” 

Tôi dùng nâng mặt anh lên, nhìn đôi đầy ưu sầu của anh: “ thì cho anh một cơ hội đáp lại em lần nữa đấy.”

“Đàn anh ơi, em cũng khá lợi hại đấy, có thể cùng anh nương tựa lẫn nhau mà.” 

Tạ Dực khẽ mỉm cười, ôm tôi c.h.ặ.t hơn một chút: “Sư muội, chào em, anh là bạn trai của em, anh yêu em đến mức mất trí . Anh sẽ bám lấy em hàng ngày, em đừng có chê anh phiền đấy nhé.” 

Ánh anh rực , nhìn tôi đầy tình tứ, làm tôi choáng váng cả người. 

Mặt tôi tiến sát lại gần anh thêm vài phân: “Có thể cưỡng anh không?”

“Không được,” anh lắc đầu, “chuyện này nên anh làm mới đúng.” 

xong liền giữ c.h.ặ.t sau gáy tôi và xuống.

Tôi nhìn gương mặt anh phóng đại, nhìn anh nhắm lại, nhìn hàng lông mi của anh hơi run rẩy. 

Trời đất ơi! 

Tôi lại

được Tạ Dực ôm và anh ấy! 

Môi anh ấy thật mềm, động tác thật dịu dàng, tôi vui đi mất. 

Thật cười đi. 

Không được không được, lúc này không được cười. 

Nhịn cười khó

“Phụt… ha ha ha”. 

Tôi vẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng. 

Tạ Dực nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.

“Xin lỗi, em vui … không nhịn được.” 

Tôi lí nhí, không dám nhìn thẳng ánh trách móc của anh.

Thật là mất mặt đi mà! 

Lần đầu tiên Tạ Dực mà lại bị đứt quãng vì cười. Tôi lén nhìn anh một cái: “Có thể làm lại lần nữa được không?” 

Anh “hừ” một cái, không động đậy.

Thôi kệ đi. Tôi bưng lấy mặt anh, nhắm thẳng môi mà tới. Đổi lại là sự đáp trả mãnh liệt như bão táp của anh. 

Chiến trường chuyển từ cạnh cửa sang đến tận sofa. 

Chiến sự vô cùng ác liệt. 

Người mất lý trí không chỉ có mình anh. 

Khổ nỗi cái điện thoại của Tạ Dực lại vang lên phá đám. 

Không nghe một lần mà gọi lần thứ

Tôi đẩy anh , anh nghe điện thoại

Là đồng nghiệp công ty gọi đến, anh xem hộ vấn đề. 

Tạ Dực vừa lầm bầm c.h.ử.i vừa đi bật đèn, ngồi xuống máy tính. 

Dáng đi của anh thật trai, tư ngồi cũng trai nốt. 

Sếp Cua của tôi trai đến

Nhìn nào cũng thấy

Chân của Tạ Dực không phải chân, mà là nước xuân dòng sông Seine. 

Lưng của Tạ Dực không phải lưng, mà là đóa hồng của xứ Bulgaria. 

Làm tôi mê mệt mất

Đến cái biểu cảm nhỏ nhịn không kiên nhẫn khi bị phá đám cũng thật là đáng yêu. 

Thật một cái đi.

Tôi nhào tới “chụt” một cái lên má anh. 

Đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của anh ngay lập tức giãn , anh mỉm cười xoa xoa tóc tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.