Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
23
Đợi Tạ Dực giải quyết xong công việc, anh nhớ ra chúng tôi đều chưa ăn cơm.
Cùng nhau ra ngoài tìm đồ ăn, tôi len lén nhét tay mình bàn tay anh bị anh nắm c.h.ặ.t .
Ăn cơm ở chợ đêm xong Tạ Dực bảo đi mua trà sữa , kết quả chỉ mua về một cốc.
Anh còn trước một ngụm.
“Sao anh không mua em?” tôi hỏi anh.
Anh liếc nhìn cốc trà nóng khoai môn trân châu trên tay: “Em chung một cốc anh là được .”
“Em thèm .”
Anh cuống lên, hét to: “Môi hôn , còn sợ dùng chung một ống hút anh sao?”
Người đường đi ngang che miệng một .
Tôi “đơ” luôn.
Cả mặt nóng bừng lửa đốt.
Tôi vội vàng kéo Tạ Dực sang một bên: “Em là thấy hôm nay đủ nóng nực , không muốn đồ nóng thôi.”
Anh nũng nịu: “Anh mặc kệ, anh không quan tâm, em phải chung một cốc anh.”
người đàn ông hay làm nũng này lại ngọt ngào c.h.ế.t người. Tôi ghé lại hút một thật lớn. Anh hài dắt tay tôi đi về.
Đi khu phố thương mại nhộn nhịp, đi những con hẻm vắng người, đi ánh đèn của muôn vàn mái nhà.
bấm mật trên cửa, tôi thấy động tác của Tạ Dực không giống tôi tưởng tượng.
Anh bấm “100” trước, dừng lại nửa giây, bấm tiếp “106”.
Hóa ra là chia tách vậy.
Trước khi cố gắng hiểu mật này, tôi luôn tưởng sáu chữ là một thể thống nhất, thực ra nên là hai con có ba chữ .
Chuyển đổi cơ ? hóa? Chẳng biết vì sao, này tư duy của tôi đặc biệt nhanh nhạy.
Gần ngay lập tức tôi đã liệt kê ra mọi khả năng trong đầu.
hóa ba chữ . ASCII. 100 là “d”, 106 là “j”. Là tên của tôi (Đới Cẩn – Dai Jin).
Chậc, đúng là có đủ “mềm nhưng miệng cứng”.
Rõ ràng là thích tôi c.h.ế.t đi được ngày nào giả bộ cao ngạo. Nhìn bóng lưng của Tạ Dực, tôi mắng vài câu.
Nếu để em tóm được anh mến em sớm, xem em có vồ anh không.
Giờ vồ chưa muộn.
Tôi tiến lên một bước phía sau ôm chầm eo anh. Tì mặt lên lưng anh. Anh định quay người lại, nhưng bị tôi dùng sức ôm c.h.ặ.t, không thể động đậy.
“Gì thế? Không trai hôn à?” Anh quay đầu lườm tôi vẻ bất mãn.
“Anh cứ để em ôm một lát đi .” Anh bỏ kháng cự, đứng im không động đậy.
Được một lâu, Tạ Dực u u u u lên tiếng: “Tay em làm gì đấy?”
24
Bàn tay lén lút sờ soạng cơ bụng của anh khựng lại. Tôi nịnh nọt trả lời: “Giúp ‘ông cụ’ nhà anh kiểm tra xem còn cơ bụng không ấy …”
“Thế giờ em kiểm tra xong chưa?”
Tông giọng anh cao lên, mang theo tiếng không rõ rệt. Tôi âm luồn tay gấu áo của anh trong: “Phải thực sự chạm kiểm tra kỹ được chứ.”
khoảnh khắc đầu ngón tay chạm cơ bắp của anh, anh đã tóm tay tôi.
Sau đó anh thở ra một thật mạnh.
“Đới Cẩn, em đúng là tìm c.h.ế.t .” Nói xong liền kéo tôi đi lên cầu thang.
Chuyện gì đã xảy ra thế này! Chuyện gì đã xảy ra thế này! không phải là chuyến xe đi trường mẫu giáo! Cơn mưa nhỏ rả rích dần biến thành bão tố, ngang ngược tàn phá mọi thứ trên thế gian.
Trong mưa, một đóa hoa không tên kỳ nở rộ, kiên cường chịu đựng sự tàn phá của gió mưa. Khiến người ta không kìm được muốn ngâm một bài Tỳ Bà Hành.
Dây to rào rào mưa gấp,
Dây nhỏ thì tiếng riêng.
Tiếng rào rào tiếng thì xen lẫn nhau,
Hạt lớn hạt nhỏ rơi trên mâm ngọc.
Tiếng chim oanh hót líu lo dưới hoa,
Tiếng suối chảy nức nở dưới băng.
Nước suối lạnh lẽo dây đàn ngưng lại,
Ngưng lại không thông tiếng tạm ngừng.
Sáng sớm vội vàng chạy trường lên lớp suýt nữa thì muộn. Lão Lý vô cùng không hài .
Trong tiết học liền điểm danh tôi luôn: “Đới Cẩn trông tâm trạng có vẻ rất tốt? vui thế? Những này đã hiểu hết chưa?”
Đều tại Tạ Dực, đều tại Tạ Dực cả. Làm tôi cứ luôn muốn ngây ngô. Có lẽ là cảm nhận được oán niệm của tôi, anh vừa tan làm đã chạy ngay trường tìm tôi.
Tôi ngồi ở phòng máy tập trung viết code, Tạ Dực hậm hực đi ngồi xuống bên cạnh.
“Sư muội ơi, có thể để ý trai của em một chút được không?”
này tôi thấy anh đã gửi tôi sáu tin nhắn và gọi hai cuộc điện thoại.
“Xin lỗi , sư muội thực sự rất bận, lần sau chúng ta hẹn thời gian liên lạc có được không?”
Tôi nắm tay anh lắc lắc, phát ra sóng điện nũng nịu.
“Em nói có lý,” Tạ Dực đăm chiêu, “Hay là hàng ngày em định kỳ phản hồi kết quả học tập anh đi? Thế nào? Đều không làm lỡ việc.”
Tôi nhớ lại trước thấy Tạ Dực giảng bài người khác bộ dạng hung thần ác sát đó, liền hít một lạnh. Đúng là bản sao của Lão Lý .
“Không cần không cần đâu,” tôi vội vàng xua tay, “Em sẽ xem điện thoại nhiều hơn , không dám làm phiền ‘ông cụ’ nhà anh đâu.”
Anh lạnh một tiếng, xoay máy tính của tôi lại kiểm tra dự án tôi làm gần .
Sau đó lập tôi một bảng kế hoạch tiến độ.
Bảo tôi phải căn cứ theo các mốc thời gian tương ứng báo cáo anh.
Tôi “đơ” toàn tập.
là giống trai kiểu gì thế này.
Ánh mắt Tạ Dực đầy áp lực, tôi chỉ có thể khép nép phục tùng.
Hu hu hu không còn cách nào khác, trai học bá là do mình tự chọn, có quỳ phải chăm chỉ học tập thôi.
Cảm giác bản thân đã bước giai đoạn thứ hai của kiếp “oan gia” .
(TOÀN VĂN HOÀN)