Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
nấy bóp cổ, tôi hoảng .
Tôi vung rìu, giật phăng chiếc khăn che đỏ trên Tô Noãn.
Dưới chiếc khăn là một khuôn mặt sưng vù, méo mó không còn hình dạng, quầng thâm quanh , và khóe miệng rách nát.
Cô run rẩy, ngơ ngác ngẩng .
Đôi từng trong veo giờ còn hãi và đục ngầu.
Cô tôi một lúc lâu, đồng tử mới từ từ lại tiêu điểm, lóe chút ánh sáng yếu ớt.
Tô Noãn chớp , không tin: “Vãn Vãn, cô .”
“Ừ.” Tôi đáp.
“ Vãn, lại là mày, hôm nay là ngày vui của , mày dám phá đám của ,” Vương què nhận ra tôi, đôi đỏ ầng định xông , người bên cạnh kéo lại.
Lúc tôi mới nhớ ra, người đàn ông chính là ông lão què mà vài trước tôi đã một chân đạp hỏng “của quý” của ông .
Người kéo hắn tôi đầy e dè:
“Đừng bộc phát, điên thật dám chém người.”
“Ê, Vãn, mày chẳng phải đã về thành sống khấm khá sao, Tô Noãn người làm gì mày đâu, hôm nay là ngày cưới của , mày đến đây gây chuyện làm gì.”
Tôi không thèm đáp, mặt không cảm xúc Tô Noãn: “Cô nói xem, phải ép cô không?”
Tô Noãn run bần bật, phản xạ gật .
nghĩ ra điều gì đó, cô lại vội vã lắc :
“Cô, cô đừng lo cho tôi. Cô mau về , nếu cha biết cô tìm tôi, chắc sẽ mắng cô mất.”
Cha đẻ tôi vốn không thích Tô Noãn.
lẽ do gen, cô chậm hơn trẻ khác một chút, tính tình nhu mì.
Những qua không biết bao nhiêu người cười nhạo sau lưng họ.
Nên họ luôn không cho tôi tiếp xúc quá nhiều với Tô Noãn.
“ mắng hay không, liên quan gì tôi.”
Tôi lạnh lùng rút điện thoại, bấm gọi một số.
Bên kia vang giọng trịnh trọng: “Tiểu thư?”
Tôi một loạt khuôn mặt trước mặt, chậm rãi nói:
“Đem cho tôi hai xe người đây.”
“Địa tôi đã gửi.”
“Phải khả năng đánh nhau.”
Tôi cởi áo khoác mình, quàng người Tô Noãn, che phủ bộ lễ phục rực rỡ đó.
kéo một cái ghế, ngồi giữa sảnh.
“Thôi, nói .”
Tôi quét qua từng gương mặt hoảng loạn.
“ đánh cô?”
“ ép cô cưới?”
“Nói không rõ được…”
Tôi quăng cái rìu xuống đất trước mặt.
“Tôi không ngại, vào tù thêm vài nữa được.” Cả sân im tờ.
Mọi người chần chừ, dường còn một người nào đó, không dám hé răng.
Thằng gấu trong làng, người trước vừa thấy tôi đã chạy, bỗng nhiên gan lớn, ngóc nói: “ biết đánh .”
Tôi liếc hắn.
“ không dám đụng người kia đâu, nếu mày muốn kể, cho hai nghìn, liều mạng nói cho.”
Tôi cười khinh bỉ,
“Cho mày hai vạn, nói .”
Hắn tôi đòi nửa chừng, nói vội lừa:
“Là mối tình của anh mày, hoa khôi Kì , nhà cô làm nghề đòi nợ thuê, cô .”
“Cô ghen vì Tô Noãn xinh hơn, học tốt hơn.”
Dù trước đó Tô Noãn vốn là một thiên kim gia, được hưởng nền giáo dục bậc nhất và khí chất khác biệt so với nơi .
Khi cô vượt Kì trong kỳ thi tiên, Kì đã ngay giữa trường mặt nói cô dựa vào ngủ với thầy để đổi đáp án.
Thầy tên còn thừa nhận, cho rằng Tô Noãn chủ động dụ dỗ.
Thế là Tô Noãn không còn cơ hội biện hộ, đuổi học ngay.
Nhưng Kì vẫn chưa buông tha,
cô tuyên bố Vương què đã nộp bảo kê, muốn thay hắn trả thù vì chuyện xưa tôi đạp hỏng “của quý” ông .
Bắt cô phải hoặc thay chồng, hoặc tìm người đập gãy chân cô .”
Tô Noãn tuy chậm nhưng không hẳn ngu, đã lén lại điện thoại định nhắn cho tôi.
Kết quả anh tôi và bố nuôi phát hiện, để lòng Kỳ , họ đánh cô tả tơi.
, dứt khoát bán cô cho Vương què.
Tôi nghe xong mọi chuyện mà mặt không đổi sắc, ngước khuôn mặt tái mét của Tô Noãn.
Cô níu tà áo tôi, giọng rất khẽ:
“Cô đừng can thiệp nữa, nhà Kỳ làm nghề đòi nợ đã mấy chục , thủ đoạn tàn nhẫn lắm, họ chẳng ngại vào tù đâu.”
“Tôi van cô, về nhà trước , tôi… tôi sẽ nghĩ cách chạy trốn.”
Tôi thở dài.
ngốc Tô Noãn, lẽ vẫn chưa biết nhà mà cô sống mười mấy là làm nghề gì.
Khi tôi dày công ba tháng bày trận khiến một thiếu gia hay chê tôi “không lọt ” kia phá sản ngay, bố ruột tôi không trách, mà còn mừng ra mặt.
Ông rất quý tôi — với những gia đình hào môn họ, lợi ích chằng chịt, tài sản xám càng nhiều thì càng cần người ra tay quyết liệt để nắm giữ.
Một công ty đòi nợ nhỏ bé trước nhà , chẳng đáng để họ bận tâm.
Tôi lại Tô Noãn và hỏi:
“Tôi không phải đã gửi cho cô một cái thẻ, mỗi tháng chuyển ba trăm nghìn sao? Nghĩa là sau khi bỏ học, cô không thể đến tìm tôi à?”
Tô Noãn ngẩn ra.
Lúc một bà phụ nữ trong đám khán giả bỗng trợn giọng:
“ Minh Vũ ơi, tôi cứ thắc mắc sao nhà cô bỗng giàu vậy, Minh Vũ giờ mua ô tô mua nhà ở thành phố, lại còn tán được Kỳ đại tiểu thư, hóa ra là Vãn giúp cô nhà cô đấy à? Sao cô cứ toàn cho trai dùng hết thế?”
nuôi chen vào, liếc người phụ nữ bằng ánh oán hận, quát nhỏ:
“Thì tôi giữ giùm, bé kia cần nhiều tiền làm gì, tất nhiên trước phải cho trai dùng đã.”
Cha nuôi phụ họa:
“Đúng thôi, gái sớm muộn phải gả , cho tiền chẳng phải thành của nhà khác sao.”
Tôi khẽ cười một tiếng.
Ngay khoảnh khắc sau, tôi vụt vung rìu đang cầm, bổ mạnh xuống nền đất trước mặt họ.
Hai người la , nhổm phắt ra.
“Cô định làm gì, giết người à?!”