Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
xúc của tôi khá , hứng làm việc ập đến thì điện thoại di động rung .
Tôi mở ra, là tin nhắn âm thanh.
“Chính là tên sếp mới xấu tính, ích kỷ, m.á.u , tàn nhẫn, vô nhân đạo nhưng có đẹp trai của cậu phải không?”
Tôi nhếch môi cười thì bỗng nhiên thấy có một trận gió thổi tới.
Tôi chậm rãi nâng mắt . Nhậm Bách Nhiên đứng dựa vào khung cửa, mắt nhìn thẳng vào tôi, vẻ mặt vô .
09
Tình cảnh lại một lần trở khó xử.
Tôi có loại giác…… mình có nhảy xuống sông Hoàng Hà không rửa hết tội.
Tốt, thật tốt. Bạn thân “tốt nhất” của tôi, đồng đội “thần thánh” của tôi. Tôi không xác định được Nhậm Bách Nhiên nghe được bao nhiêu .
Tôi dè dặt hỏi: “Anh tới đây làm gì?”
“Gọi cô ra ăn cơm trưa.”
“Ồ. Tổng giám đốc Nhậm thật lợi hại, anh cứ ra trước đi, tôi sẽ ra ngay.”
Nhưng anh ta vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Tống Ngâm, tôi muốn hỏi cô này.”
“Đừng hỏi mà.”
Nhậm Bách Nhiên “Ồ” một tiếng: “Máu , tàn nhẫn, vô nhân đạo ?”
Tôi:…
“Được , tôi thấy cô là một kẻ hèn nhát không muốn so đo với cô .”
Thật ? Anh ta tốt thế ?
“Nhưng cô phải giải thích rõ ràng,” anh ta chuyển đề tài, “Đẹp trai một là có ý gì?”
??? Sự chú ý của anh ta dường như vào vào không đúng chỗ lắm.
“Ánh mắt của cô không chuẩn lắm.” Gọng kính đổi màu, nửa sáng nửa tối, Nhậm Bách Nhiên chỉ chỉ vào mình: “Hy vọng cô nhìn rõ, tôi không chỉ có một đẹp trai.”
“Vâng đúng đúng đúng, Tổng giám đốc Nhậm siêu cấp đẹp trai.”
Anh ta miễn cưỡng hài lòng: “Đi ăn cơm thôi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chúng tôi trải qua mấy tiếp theo yên bình.
Để hiểu rõ bản kế hoạch, tôi làm việc rất chăm chỉ. Dù là nghỉ nhưng tôi vẫn làm thêm giờ và thức khuya muộn bình thường.
Nhậm Bách Nhiên thật sự không hướng dẫn gì tôi, mỗi chỉ chuyên tâm vào công việc làm bếp của anh ta.
Có một buổi tối, tôi làm việc đến mười hai giờ mới đi . Nhưng mới nằm xuống, bụng liền sôi ùng ục. Đói quá không được, tôi đành nhắn tin Nhậm Bách Nhiên.
Tôi: [Sếp à, anh chưa?]
Nhậm : [Chưa, nói đi.]
Tôi: [Tôi bấm ngón tay tính toán, có chẳng lành sắp xẩy ra, đến giờ này …]
Nhậm : [Đừng nói , đi ăn đi.]
Tôi: [Nhưng bây giờ mà tôi ăn, sẽ béo lắm.]
Nhậm : [Không , chỉ cô ăn đủ nhanh, lượng calo sẽ không đuổi kịp cô đâu.]
Thật hợp lý! Không hổ là sếp!
Nhưng tôi nghĩ lại, mình ăn cái gì đây? nhà vốn không có đồ ăn vặt.
Vì thế, tôi lại đi tìm Nhậm Bách Nhiên.
Tôi: [Sếp à, có đồ ăn đêm không?]
Nhậm : [Tôi giường .]
Tôi: [Tôi muốn ăn mì Dương Xuân anh nấu.]
Nhậm : [Tôi chuẩn bị .]
Tôi: [Thật sự món đó ăn rất ngon, mỡ lợn là linh hồn, từng sợi mì đều thơm ngát.]
Nhậm : [Tôi chuẩn bị .]
Tôi: [Càng nghĩ đến nó tôi càng thấy đói, thật đấy.]
Nhậm Bách Nhiên: [Im miệng.]
Ôi, xem ra tối tôi và món mì Dương Xuân vô duyên với nhau .
Nhưng không lâu sau, tôi nghe thấy có tiếng lạch cạch bếp. Tôi chạy vội ra ngoài: “Tổng giám đốc Nhậm! Chào buổi tối! Có thể gặp nhau vào lúc này, đúng là duyên phận!
Nhậm Bách Nhiên không nể mặt tôi, hừ một tiếng.
“Anh vào bếp làm gì ?” tôi cười tủm tỉm hỏi.
“Cô nói thử xem?” Anh ta xắn tay áo , ngọn đèn sợi đốt chiếu cánh tay anh ta thành một màu trắng .
Một miếng mỡ lợn được lấy ra.
“Mì Dương Xuân của cô, nhiều hành hay ít hành?”
10
Bởi vì mỗi tôi đều cắm vào hoàn thiện bản kế hoạch không thường xuyên theo dõi thông tin trên nhóm cộng đồng, vì thế mọi việc nhà đều do Nhậm Bách Nhiên đảm nhiệm, còn đặc biệt phụ trách “cướp” thức ăn. hay anh ta là bếp, biết rõ tôi mua món gì để chuẩn bị đồ ăn.
Hôm , lúc tôi điên cuồng viết PPT, Nhậm Bách Nhiên hưng phấn thò vào: “Tống Ngâm.”
“Vâng!” Anh ta gọi tên tôi, sống lưng tôi lập tức cứng đờ theo phản xạ.
“Hôm tôi tranh được đùi gà và thịt ba chỉ.”
“Wow! Thật tuyệt vời! Tổng giám đốc Nhậm, anh thật là may mắn! Tôi ngưỡng mộ anh quá!”
“Ừ, không khó lắm.”Anh ta ra vẻ khiêm tốn một , nói: “ , hai tôi suy nghĩ một .”
“ gì ?”
“Nhìn thấy cô nỗ lực cố gắng như , tôi cân nhắc sẽ cô một vài chỉ dẫn.”
Tôi: “À, không đâu. Hôm tôi hẹn với Đại . Phương án anh ấy làm được bên A đ.á.n.h giá rất cao, tôi muốn nhờ anh ấy hướng dẫn tôi một .”
Đại là một đồng nghiệp nam công ty tôi, lớn tôi vài tuổi và có kinh nghiệm làm việc phong phú.
Nhưng Nhậm Bách Nhiên nghe tôi nói , sắc mặt liền trầm xuống.
“ cô đi tìm cậu ta đi.”
“Sầm”, anh ta đóng cửa lại.
Tôi có không hiểu lắm, tại anh ta nghe nói tôi tìm Đại nhờ giúp đỡ lại tức giận như ? tiên, loại trừ khả năng do ghen tuông. Chắc hẳn là do thấy tôi sự hỗ trợ, anh ta lại là lãnh đạo thấy tôi như là rất lười biếng.
Tôi suy nghĩ đến việc giải thích lại anh ta thì điện thoại của Đại gọi tới. Tôi liền bắt máy nói với Đại về công việc.
Đột nhiên, người đóng sầm cửa lại quay lại.
“Tống Ngâm, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, cô có tìm kiếm hỗ trợ đi thì cuối cùng vẫn không qua được đâu.”
Tôi:…