Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

6

Đại Chí trong điện thoại di động: “Ai vậy? Ai đang nói chuyện thế???”

Tôi nhỏ giọng: “Anh ngoài cửa lén tôi ?”

Nhậm Bách Nhiên khoanh tay, tự tin nói: “Đúng tôi đi ngang qua .”

Đại Chí: “Chờ một chút? Giọng nói lại quen tai như vậy? Tiểu Ngâm, bên cạnh em là ai thế?”

Nhậm Bách Nhiên lập tức ngẩng mặt lên: “Tiểu Ngâm?”

Mọi người trong ty đều gọi tôi như vậy. Tôi sợ Đại Chí phát hiện ra đưa tay ra hiệu bảo Nhậm Bách Nhiên mau ra ngoài.

Đại Chí bên còn chưa thức được nguy hiểm: “Tiểu Ngâm, rốt cuộc là ai vậy? Giọng nói rất quen tai, giống như giọng Tổng đốc Nhậm như vậy? Nhưng anh biết, không thể nào là Tổng đốc Nhậm được, ha ha.”

“Chính là tôi, cậu đoán đúng rồi đấy, nhưng không có thưởng đâu.” Nhậm Bách Nhiên trực tiếp đứng lưng tôi, lạnh lùng nhìn Đại Chí trước màn hình.

Đại Chí bối rối.

Anh mơ hồ giống như lỗi mạng. Rồi ngay đó, anh bỏ rơi đồng đội của mình, cúp máy J.

11

Nhậm Bách Nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Thật trùng hợp, cậu ta tắt máy rồi, để tôi xem giúp cô một chút.”

Bây giờ có để nói chuyện ? Tôi đau khổ xoa trán: “Sếp à, như vậy đồng nghiệp hiểu lầm đấy, sếp có biết không!”

“Vậy lát nữa cô giải lại cậu ta là được rồi.”

có thể đơn giản như vậy được. Đang kỳ nghỉ Tết, sếp lại có mặt nhà của tôi…”

“Cô Đại Chí à?” Anh ta đột nhiên hỏi tôi.

“Không có! tôi là, tôi quý anh như một đồng nghiệp, thế thôi.”

“Vậy trong ty có người cô không?”

“Không có.”

“Vậy cô sợ cái ?”Anh ta bình tĩnh nói “Nếu là lời đồn, chắc chắn có một dừng lại.”

Nếu?

Trong lời nói của anh ta hình như có ẩn sâu xa?

Nhưng trước khi tôi cẩn thận suy nghĩ thêm về nó, Nhậm Bách Nhiên đã bắt đầu xem xét bản của tôi: “ đây, tôi có một đề xuất tốt hơn…”

Trời đất bao la, việc là quan trọng nhất. Tôi bèn bỏ những suy nghĩ khác sang một bên, nhanh ch.óng theo kịp phương án của anh ta.

Nhậm Bách Nhiên đã hướng dẫn tôi cẩn thận một hồi lâu. Không thể không nói, anh ta quả thật rất lợi hại, đã giúp tôi tiến bộ hơn rất nhiều.

Nói đến cuối, anh ta cầm lấy điện thoại di động: “Trước đây tôi có làm một bản , có thể gửi cô tham khảo một chút, cô rảnh rỗi tranh thủ xem thêm.”

“Vâng ạ, ơn Tổng đốc Nhậm.”

Tôi mở Wechat trên máy tính, tin nhắn của anh ta nằm trên cùng.

“Nhậm quỷ sứ?” Anh ta cau mày.

Tôi lập tức đổ mồ hôi lạnh. Xong đời tôi rồi, không có cách nào có thể giải được.

Tin nhắn âm thanh trước còn có thể đổ lỗi bạn thân của tôi, mọi lời là do cô nói, dù cũng không làm việc ty tôi, không sợ đắc tội anh ta.

Lần , chính tôi lại bắt quả tang.

Nhưng Nhậm Bách Nhiên không hề tức giận.

Anh ta nói: “ đầu tiên tôi đến nhà cô, tôi đã hỏi có cô sợ tôi hay không? cô còn trả lời không có. Nhưng tôi tưởng cô nói thế thôi.”

Tôi:…

đó tôi để một chút, cô trước mặt tôi thỉnh thoảng có chút cứng ngắc. Tống Ngâm, cô thật sự sợ tôi đến vậy ?”

Tôi c.ắ.n răng nói: “Đúng vậy, bởi vì anh thật sự nghiêm khắc tôi rất sợ anh trách mắng. Thời gian dài tạo thành thói quen, cần anh gọi tên đầy đủ của tôi lên, tôi liền có giác anh lại đang muốn trách mắng tôi, theo phản xạ lại bắt đầu hoảng sợ.”

Nhậm Bách Nhiên như có điều suy nghĩ. Trên mặt anh ta, nhìn không ra xúc .

Một lát , anh ta đứng dậy: “Mấy nay cô đã rất cố gắng, tôi đều nhìn được. cũng xây dựng rất tốt, về ty khen ngợi cô.”

Dừng lại một chút, anh ta còn nói thêm: “ tôi cố gắng gọi tên cô ít nhất có thể.”

Vậy gọi là ?

Giống như Mộ Dung Vân Hải gọi Sở Vũ Hàm là “Alo” ?

Cũng được, tôi cũng không quan tâm. Khi anh ta bước ra ngoài, tôi rất nhẹ nhõm

Dưới sự tra hỏi quyết liệt của Đại Chí, tôi đành giải nguyên nhân, hậu quả mọi việc.

Đại Chí cũng là người tương đối kín miệng tôi cũng không lo lắng lắm. Anh còn nói, Tổng đốc Nhậm chưa bao giờ tự mình cùng ai đó, tôi là ngoại lệ.

Mấy nay Nhậm Bách Nhiên dường như giành tôi khá nhiều ngoại lệ. Từ khi đóng cửa do phong tỏa, hàng đều là anh ta phụ trách nấu cơm. Bởi vì tôi bận hoàn thiện bản thường xuyên không giúp được .

Càng nghĩ càng xấu hổ, tôi nhanh ch.óng đặt laptop xuống, muốn vào bếp giúp một tay.

“Vừa đúng giờ.”

Mùi thơm tràn ngập căn phòng, Nhậm Bách Nhiên đang bưng món sườn xào chua ngọt yêu nhất của tôi ra bàn, nói tôi:

“Ăn cơm thôi, Tiếu Tiếu.”

12

Đối việc Nhậm Bách Nhiên thay đổi cách gọi, gọi tôi là Tiếu Tiếu, tôi có chút khiếp sợ. Nhưng đương sự lại rất bình tĩnh, anh ta còn gọi như vậy mới thuận miệng.

Tôi đành thỏa hiệp, sếp thuận miệng là tốt rồi. Nhậm Bách Nhiên cũng không phép tôi gọi anh ta là Tổng đốc Nhậm. Thương lượng nửa , tôi bèn quyết định gọi anh ta là anh Nhiên.

Có những gợi của anh ta, bản của tôi viết rất nhanh và hoàn thành nó một cách thuận lợi.

Kỳ nghỉ Tết cũng còn lại có một , cuối cùng tôi cũng có thể xem phim thỏa rồi. Tôi liền chọn vài bộ phim kinh dị được đ.á.n.h giá cao để xem.

Kết quả là……tôi dọa sợ.

Đêm đến, tôi bật đèn lên, nhưng nằm mãi không ngủ được.

Nhậm Bách Nhiên đang tắm. Tôi tiếng vòi hoa sen, định bụng lát nữa tới tìm anh ta nói chuyện một , nào buồn ngủ đi ngủ.

Nhưng mà, anh ta còn chưa tắm xong, trước mắt tôi đột nhiên tối sầm.

Mất điện ???

Đùa vậy???

Hiện tượng đột nhiên mất điện trong phim kinh dị thế mà lại xảy đến tôi?? Tôi cực kỳ sợ hãi, nhanh ch.óng bật đèn điện thoại di động lên rồi lần mò ra cửa.

“Nhậm Bách Nhiên, anh tắm xong chưa?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương