Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

7

Tiếng vòi hoa sen ngừng lại. Nhưng qua cánh , tôi không thấy một chút động tĩnh nào bên trong .

Những cảnh tượng m..áu me kia hiện lên trong đầu tôi, ánh mắt tôi chưa thích ứng được bóng tối, liền cảm thấy xung quanh lạnh lẽo.

Tôi điên cuồng gõ , gần như sắp khóc: “Nhậm Bách Nhiên, làm ơn nói gì đó đi! Tôi quá!”

Nhậm Bách Nhiên mở : “ cái gì??”

Anh ta dừng một chút, giọng nói dịu xuống: “Cô khóc ?”

“Hôm nay tôi xem mấy phim kinh dị.”

“Đừng , tôi sẽ đi bật lại cầu d.a.o .”

“Tôi đi cùng anh!” Tôi vươn tay kéo anh ta lại.

Nhậm Bách Nhiên nắm lấy tay tôi dẫn tôi đi về phía khách.

Cầu d.a.o không có phản ứng, ngoài sổ trời tối đen như mực, toàn khu cư đều mất .

Quả nhiên, quản trong nhóm nói đang có sự cố sẽ sửa gấp, lúc nào có khắc phục xong chưa chắc được.

Nhậm Bách Nhiên nói: “Để đề , chúng ta cần tắt đèn pin trên thoại đi, nó sẽ rất tốn pin.”

Tôi tắt nó đi, trong nháy mắt, trong không có một chút ánh sáng nào.

Tôi càng hoảng : “Trời tối quá.”

“Không đâu, tôi ở đây.”

Nhậm Bách Nhiên bước tới gần tôi, tôi mơ hồ ngửi thấy mùi dầu gội đầu. được giọng nói của anh ta, tôi cảm thấy an tâm nhiều.

“Anh có ở bên cạnh tôi không?” Tôi nhỏ giọng cầu xin: “Tôi thật sự rất .”

“Được.” Nhậm Bách Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Tôi sẽ không rời đi.”

Chúng tôi ngồi rất gần nhau trên sô pha, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau. Anh ta nói tôi rất nhiều chuyện, từ chuyện thời đại học của anh ta chuyện khi vừa mới tốt nghiệp.

Sự chú của tôi nhanh ch.óng anh ta thu hút. Thì ra không phải ngay từ đầu anh ta mạnh mẽ như vậy, cả chặng đường anh ta đều luyện tập chăm chỉ, vất vả chúng tôi rất nhiều.

Sau khi chia sẻ về kinh nghiệm cá nhân của mình, Nhậm Bách Nhiên liền kể tôi về những phim anh ta xem, những thành phố anh ta đi qua.

Sự phụ thuộc khiến ta nghiện, tôi vô tình sát vào gần anh ta . Anh ta hơi nghiêng , gần như muốn ôm tôi vào lòng.

Ngay khi tôi mê mẩn, thì có thoại gọi tới.

Đèn nháy sáng rực rỡ.

Tôi khẽ híp mắt, một n.g.ự.c cường tráng hiện lên trước mắt tôi.

Nhậm Bách Nhiên không mặc áo.

13

Chính xác mà nói, anh ta từ đi ra rất vội vàng, chỉ mặc quần dài khoác một cái áo, nhưng chưa cài cúc. nên cả n.g.ự.c cứ thế mà lộ ra trước mắt tôi.

nữa khi đèn vừa sáng, có vẻ đôi tay chúng tôi đang nắm c.h.ặ.t nhau có gì đó không đúng.

Tôi vội rút tay ra, mặt nóng bừng: “Được rồi, anh có trở về tiếp tục rửa.”

Nhậm Bách Nhiên nhướng mày, nhìn lòng bàn tay đột nhiên trống rỗng: “Cái đồ vô lương tâm, dùng xong liền cứ vậy vứt đi.”

“Tôi đây không phải là anh cảm lạnh ?”

“Hệ thống sưởi nhà cô chạy khỏe thế, tôi không thấy lạnh đâu.” Anh ta trở về , uể oải vẫy tay tôi: “Vậy tôi đi đây, đừng . Có cứ gọi tôi nhé.”

“Vâng… Cám ơn anh.”

Nhậm Bách Nhiên nở nụ cười. Có là do trước kia rất ít khi nhìn thấy anh ta cười, nội tâm tôi giống như chạm nhẹ, khẽ lay động.

Sau khỉ hoàn thành kế hoạch, kỳ nghỉ lễ kết thúc. Tuy nhiên khu cư chúng tôi chưa được gỡ phong tỏa nên tôi Nhậm Bách Nhiên cùng xin nghỉ phép.

Đại Chí dựa theo ước định, giữ mồm giữ miệng. Nhưng tin tức về hai chúng tôi ở một chỗ vẫn truyền ra ngoài.

Vị trí chúng tôi chụp gửi khi xin nghỉ phép, ta chụp được màn hình gửi ra ngoài. Trên đó hiển thị rất rõ ràng, tôi Nhậm Bách Nhiên ở cùng một khu vực.

Đồng nghiệp có mối quan hệ thân thiết tôi, đều lặng lẽ nhắn tin hỏi thăm tôi nhưng tất nhiên là tôi phủ nhận rồi.

Nhưng mà, có chắc chắn sẽ nghi ngờ. Ví dụ như, trợ Dương của Nhậm Bách Nhiên.

Kế hoạch của tôi là do đích thân Nhậm Bách Nhiên gợi hoàn thiện, trình ký là một thủ tục, nộp chỗ anh ta sẽ lập tức được phê duyệt thông qua.

Thế nhưng, kế hoạch của trợ Dương lại trả trở về.

Dương ở trong nhóm dự án hỏi tôi: [Kế hoạch này là cô tự làm ?]

Tôi: [Tất nhiên.]

Trợ Dương : [ kế hoạch này cô làm trước đó có chênh lệch, khác biệt rất lớn. Tôi không tin chỉ qua một kỳ nghỉ mà cô có tiến nhanh như vậy được.]

??? của cô ấy là ?

Trợ Dương : [Trong kế hoạch của cô có rất nhiều tưởng tôi từng thấy qua, tôi muốn cô tôi một lời giải thích. Công ty rất bài trừ những chỉ biết chép tưởng của khác.]

Như cô ấy mong muốn, tôi giải thích mọi thứ rất cặn kẽ. Nhưng cô ấy không tin, nói sẽ cân nhắc đưa này ra thảo luận ở một nhóm công khai .

Tôi tức giận mức muốn ném thoại, lẩm bẩm.

[Cô bảo tôi nói, tôi nói thì cô lại không tin, vậy bắt tôi nói cái rắm à?]

Nhậm Bách Nhiên không ở trong nhóm nhỏ này, anh ta hoàn toàn không biết gì về chuyện này.

Lúc ăn cơm, anh ta thấy tôi rầu rĩ không vui nên hỏi xem xẩy ra chuyện gì. Tôi liền kể lại mọi chuyện anh ta biết.

Tôi vốn tưởng rằng, Dương là trợ của anh ta, anh ta sẽ cân nhắc tình hình mà khuyên tôi không nên so đo. Nhưng không ngờ, Nhậm Bách Nhiên xong, sắc mặt lại không tốt chút nào. Anh ta đứng dậy, nói là cần gọi một cuộc thoại.

Đợi một lát, cơm canh sắp nguội hết, tôi muốn khuyên anh ta ăn cơm trước rồi hãy xử tiếp công nhưng đi tới , lại thấy anh đang cố gắng đè thấp tiếng tranh cãi xuống.

“Phải, tôi đang ở nhà cô ấy. Đây là chuyện riêng tư của tôi, không liên quan gì cô. Kế hoạch là tôi dạy cô ấy viết, cô có kiến gì ? Dương , cô không có tư cách bất mãn. Tôi chính thức thông báo cô, Tống Ngâm là của tôi, không ai có động vào cô ấy!”

14

Sau đó, Nhậm Bách Nhiên tự mình tham gia nhóm dự án, lại tự mình phê duyệt kế hoạch của tôi. Sự đây là kết thúc.

Sau khi làm ở nhà một tuần, cuối cùng khu cư chúng tôi ở nhận được lệnh dỡ bỏ phong tỏa.

Đêm đầu tiên sau khi được tự do, tôi hưng phấn không ngủ được.

Tùy chỉnh
Danh sách chương