Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chỉ một ngày, Hầu phủ xảy hai vụ án mạng, ngay cả quan binh cũng đến phủ để điều tra.
điều ta không ngờ , kia lại nói Liên Tố Thu bệnh cũ tái phát, không liên quan đến Triển Oản.
cái c.h.ế.t của Hầu gia, chỉ do Liên Tố Thu mang xấu xa, mượn tay cháu gái hại c.h.ế.t Hầu gia.
Không biết dưới đất, hai con họ nghĩ .
Đến đây, mọi tạm thời kết thúc. Hầu phủ treo vải tang lên.
Người ta từng nghi ngờ vị phong quân tuổi đã cao phủ đã qua đời, chứ không hề nghi ngờ vị Hầu gia đang ở độ tuổi tráng niên.
Ta lấy cớ quá buồn ngất đi nhiều lần, không tham dự tang lễ của Thẩm Túc. Triển Oản gắng gượng chịu đựng nỗi , lo liệu xong xuôi tang sự cho phu quân.
Chẳng qua kinh nghiệm quản gia của nàng ta non nớt, gây không ít lố bịch, danh tiếng của Hầu phủ ở kinh thành càng ngày càng xuống dốc, không vẻ huy hoàng xưa.
Thẩm Quân chỉ một đêm mất đi hai người thân, trời đất sụp đổ.
Triển Oản không thời gian an ủi nó, nó bèn khóc lóc tìm đến chỗ ta.
Ta ôm nó , không ngừng thở dài: “Ôi, nghiệt duyên … con nàng ta, sao lại không dung thứ cho người khác đến vậy!”
Ta thở dài vài hơi, rồi hộc một ngụm máu.
Dù ta đã nhiều lần giục Lánh Xuân cũng không đi. Trước mặt Thẩm Quân, nó sắp xếp chỗ cho ta ổn thỏa, sau đưa Thẩm Quân ngoài, an ủi nó: “ phu nhân buồn quá độ, tiểu thiếu gia đừng làm phiền người nghỉ ngơi. Tiểu thiếu gia muốn biết , nô tỳ nhất định nói hết.”
Ta cũng không rõ Lánh Xuân đã nói Thẩm Quân. Chỉ biết từ ngày , Thẩm Quân luôn ở bên cạnh ta. Sau khi hỏi nó, ta mới biết Lánh Xuân đã nói cho nó nghe ta sắp chết.
Ta vỗ vỗ đầu Thẩm Quân, ôn tồn an ủi: “Quân nhi đừng buồn.”
Nó không thấy ta chết, vì trước , nó đi gặp cha nó trước.
Lỗi lầm của bản thân nó rất nhỏ, nó không nên – con của Thẩm Túc.
Dòng m.á.u dơ bẩn của gia đình chúng, ta không để lại trên đời .
Bởi vì ta đã biết rồi – con trai ta đã bị bọn chúng bóp c.h.ế.t ngay khi bị tráo đổi.
Chúng thậm chí không muốn để lại cho con trai ta một tia hy vọng sống, vậy ta tư cách nhân từ dù chỉ một chút cho con trai chúng?
Ta trả thù, không ngu ngốc đến mức “diệt cỏ không diệt tận gốc”.
Biết rằng không làm hại ta dù chỉ một chút, cũng không sức lực để điều tra rõ sự thật, ngay cả con trai cũng không gần gũi nàng ta, Triển Oản không biết nản hay đã chán nản cuộc sống, nàng ta suốt ngày ở phật đường, tránh mặt mọi người.
Cứ vậy qua nửa tháng, sức khỏe của ta ngày càng suy sụp. Lánh Xuân ở bên cạnh ta, vành đỏ hoe, đã lén lút khóc.
Ta cười nó: “Ta không phải cha con, cũng không phải con, ta c.h.ế.t đi thì con cũng chỉ mất một công việc. Cớ lại khóc thảm thiết vậy?”
Lánh Xuân lau nước , nói: “ phu nhân người tốt nhất con, ngoài con. Con cả gan coi người bà nội ruột của con!”
ta hơi nhòe đi, mỉm cười nói: “Lánh Xuân, cho thân nghe của con đi. Sống thật vô vị, ta muốn nghe một câu .”
Lánh Xuân lau nước , cứ thế rõ cuộc đời của nó.
xong, nó không dừng lại, tiếp tục phủ.
Khi nó một thường xuyên lảng vảng bên ngoài phủ, ta ngồi thẳng người dậy.
Lúc , Lánh Xuân không vẻ sướt mướt nữa, lại nói vẻ mặt kỳ lạ: “ già nhiều lần xin phủ để xem, người gác cổng hỏi ta tìm ai, ta lại không nói. Con liền bảo người gác cổng ngăn lại không cho . những ngày ta ngày nào cũng đến, đám người hầu coi ta một kẻ điên.”
Ta nói Lánh Xuân: “Đi chuẩn bị một bát sữa bông tiểu thiếu gia thích nhất, tiện thu dọn hành , bảo . Sau con đừng quay phủ nữa. chiếc hộp gỗ nhỏ tấm thẻ khỏi phủ, con hãy mang theo bên mình.”
Lánh Xuân nghe vậy, ngây người một lúc, vành lại đỏ hoe.
Ta giận dữ nói: “Không thời gian dỗ dành con, cút khỏi Hầu phủ hầu hạ già của con đi!”
Lánh Xuân quỳ thẳng xuống, dập đầu lạy ta một cái: “ phu nhân, Lánh Xuân không biết người đã trải qua những , những kẻ nhất định đáng c.h.ế.t vạn lần. Nếu kiếp sau, Lánh Xuân mong người thuận theo ý mình, sống một đời an yên.”
ta đỏ hoe, cố làm vẻ cứng rắn: “Mau đi đi, đừng làm lỡ thời gian của thân.”
Một bát sữa bông được đặt lên bàn. Chân ta ngày càng không tiện, vẫn tự mình di chuyển đến bàn, run rẩy tay thêm hai giọt chất lỏng không màu, không vị sữa bông.