Tôi Không Cần Tha Thứ, Tôi Cần Thành Công

Tôi Không Cần Tha Thứ, Tôi Cần Thành Công

Hoàn thành
5 Chương
17

Giới thiệu truyện

Đêm trước kỳ thi đại học, em họ vì ghen tị mà lén bỏ thuốc ngủ vào ly nước của tôi.

Kết quả thi vừa công bố, tôi không đủ điểm vào nổi trường dân lập, chỉ có thể học cao đẳng. Trong khi đó, em họ thì “phát huy vượt trội”, thi đỗ hẳn vào trường 985, lập tức trở thành niềm tự hào của cả dòng họ.

Nhiều năm sau, trong buổi họp mặt gia đình, cậu tôi đi đâu cũng khoe khoang con trai mình giờ đang làm lập trình viên ở công ty lớn, lương tháng mấy vạn tệ.

Thấy tôi, cậu lại đổi giọng, ra dáng người lớn, vỗ vai dạy dỗ:

“Không phải cậu trách con, nhưng mà con vẫn nên chịu khó học thêm đi, học theo em con ấy. Người ta có chí thì mới thành công được.”

Tôi ngoài mặt cười nhẹ, gật đầu tỏ vẻ tiếp thu, bên trong thì chỉ muốn phì cười.

Tôi móc điện thoại ra, gọi thẳng cho phòng nhân sự:

“Danh sách thực tập sinh mới vào có người tên là Trần Kiệt đúng không?”

“Dạ có ạ.”

“Vậy thì đuổi việc cậu ta.”