Dắt hai đứa con ra phố dạo chơi, tôi nhìn trúng một chiếc túi giá 5.000 tệ.
Vừa định cầm lên thử, con trai tôi đã giơ tay cản lại, giọng lạnh tanh như thể đang dạy dỗ người dưng:
“Mẹ đừng tiêu xài hoang phí nữa. Mẹ tự nhìn lại mình đi, cả ngày ăn không ngồi rồi ở nhà, còn muốn mua cái túi đắt như thế? Mẹ có biết ba kiếm tiền vất vả thế nào không?”
Tôi chưa kịp phản ứng, con gái đã nhào tới nắm lấy tay tôi, giọng nói dịu dàng mà kiên định:
“Mẹ à, nếu mẹ thích thì cứ mua đi. Mỗi ngày mẹ làm việc nhà cực khổ như vậy, cũng nên thưởng cho mình một chút mà.”
Nói xong, con bé còn nhẹ nhàng thổi lên tay tôi – như thể xoa dịu một vết thương mà người lớn chẳng ai thèm để ý.
Tôi nhìn con trai, không đáp lại câu nào, chỉ yên lặng đi thẳng đến quầy thu ngân, quẹt thẻ mua chiếc túi.
Trên đường về, tôi ngồi trong xe, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi hiện rõ con số bảy chữ số trong tài khoản ngân hàng.
Số tiền đó là khoản nhuận bút tôi tích lũy được sau khi tốt nghiệp.
Năm đó vì yêu thích viết truyện nên tôi viết không ít, từng chút từng chút bán bản quyền, tiền về lúc nào không hay.
Tôi không giỏi quản lý tài chính, chỉ đơn giản chia đôi: một nửa gửi tiết kiệm định kỳ, một nửa để chi tiêu.
Sau này quen biết Tống Trí Viễn, tôi cũng chưa từng kể với anh ta chuyện đó.
Gần đây sắp đến kỳ đáo hạn, tôi còn định nói với anh ta một tiếng, muốn đổi một căn nhà rộng hơn, mua thêm một chiếc xe, sống tốt hơn một chút.
Nhưng tôi không ngờ, thằng con trai do chính tôi chăm bẵm từng bữa từng giấc… lại có thể thốt ra những lời như thế.
Nó mới mười tuổi.
Những câu nói đó, không thể nào là do nó tự nghĩ ra.
Chắc chắn là học từ chồng tôi và mẹ chồng.
Xem ra, số tiền đó, tôi tạm thời sẽ không lấy ra nữa.