Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trong trưởng phòng xẹt một tia khó hiểu, nhưng anh không nói thêm gì nữa.
Ngày rời khỏi công ty, một mình tôi ra cửa hàng tiện lợi một chai coca, đứng uống cạn bên vệ .
Không có một ai tiễn biệt.
Bốn năm trời, đến một bữa cơm chia tay cũng không có.
Không sao cả.
Giờ tôi đã có nơi khác để đi rồi.
Ngày đầu tiên chính thức làm full-time, Chung Dữ đưa cho tôi một chiếc chìa khóa.
“Chìa dự phòng cửa tiệm. Sau này cô đến sớm thì tự mở cửa nhé.”
Tôi nhận lấy, lòng bàn tay nóng ran.
từng có ai đưa cho tôi một chiếc chìa khóa nào.
Chìa khóa phòng trọ là tôi tự đi đánh, thẻ từ công ty là do bên hành chính phát.
Nhưng chiếc chìa khóa này, là do Chung Dữ đích trao cho tôi.
Ý nghĩ đó vụt trong đầu rồi biến .
Tôi tự nhủ suy nghĩ linh tinh.
Vào làm rồi tôi mới phát hiện, cửa tiệm này ngấm ngầm gặp rất nhiều rắc rối.
Nhà cung cấp vải của Chung Dữ không chỉ tăng giá, mà còn đang bóp nghẹt anh ta.
Nhà cung cấp đó tên là lão Triệu, đứng sau ông ta là kênh thu của Tập Viễn Sơn.
Nói cách khác — đẻ của Chung Dữ đang siết chặt nguồn hàng của anh.
Có hôm xem sổ sách, tôi thấy một dòng ghi chú: Ba năm trước, Chung Dữ rút từ Tập Viễn Sơn một triệu tệ, sau đó không còn bất kỳ dòng tiền nào liên quan đến tập nữa.
Một triệu.
Anh ta cầm một triệu bước ra ngoài, mở một cửa tiệm rộng vỏn vẹn bốn mươi mét vuông, làm lại từ con số không.
Thiếu gia của Tập Viễn Sơn, ra ngoài làm ăn riêng ba năm nay, luôn bị ruột âm thầm chèn ép.
Chuyện này Chung Dữ bao giờ chủ động nhắc đến.
Tôi biết, nhưng cũng vờ như không biết.
Thế nhưng vấn đề về nguồn vải nhất phải được giải quyết.
Nếu cứ bị nhà cung cấp đó bóp nghẹt, mọi lợi nhuận sẽ bị ăn cụt .
Tôi bắt đầu lên mạng tìm kiếm các kênh cung cấp vải khác.
Phía Nam có vài chợ vải lớn, nhưng khách lẻ lấy số lượng ít thì giá không giảm được.
Tôi thử liên với một đơn vị tên là “Cẩm Tú Phường”.
Đầu dây bên kia mang họ Phương, giọng còn khá trẻ.
“Cô lấy một lần bao nhiêu?”
“Nếu xem mẫu ưng ý, lô đầu tiên tôi sẽ lấy thử năm đến tám cuộn.”
“Số lượng ít quá, không bõ công giao hàng đâu.”
“Tôi có thể ký hợp đồng dài hạn nửa năm với anh, mỗi tháng đảm bảo lượng hàng ổn .”
Ông chủ Phương ngẫm nghĩ một lúc.
“Được, cô kết bạn WeChat với tôi đi, tôi gửi cuốn mẫu vải mới nhất cho cô xem.”
Tôi ba ngày để lật xem cuốn mẫu dài hơn một trăm hai mươi trang, lọc ra mười bốn mẫu vải mục tiêu.
Sau đó lập một bảng so sánh, dạng giống y như cách làm hồ sơ dự án trước đây: Chất lượng, giá thành, phù hợp với dáng váy nào, mức độ thay thế được.
Chung Dữ xem xong, cầm bảng đánh giá đó nhìn suốt mười phút đồng hồ.
“Cô chắc chắn nhà cung cấp này uy tín chứ?”
“Giá rẻ hơn lão Triệu 20%, còn chất lượng thì tôi đã bảo anh ta gửi mẫu trước rồi, trong này sẽ tới nơi.”
“Cô liên từ khi nào?”
“ trước.”
Anh ta tờ giấy .
“Tại sao cô lại làm những việc này? Đây không phải là phạm vi công việc của cô.”
“Bởi vì nhìn dáng vẻ anh bị người ta bóp nghẹt, tôi thấy chướng .”
Câu nói vừa thốt ra, không gian bỗng chìm vào im lặng vài giây.
Chung Dữ cúi đầu lật giở cuốn mẫu vải trên tay.
“Nếu cô có hứng thú, tôi có thể dạy cô cách nhận biết các loại vải.”
Kể từ ngày đó, mỗi khi đóng cửa tiệm, anh ta đều dành nửa tiếng để dạy tôi.
Cotton, lanh, tơ tằm, satin, nhung, ren, organza, georgette, lụa dupioni…
Tôi sờ lên từng mảnh vải, ngón tay trượt từng thớ dệt khác nhau.
Giống hệt cảm giác hồi nhỏ cầm cọ vẽ lướt trên mặt giấy.
Có một gì đó đã quay lại.
Lễ cưới của Lâm Hoan Hoan chỉ còn năm ngày nữa.
Đột nhiên cô ấy kéo tôi vào một nhóm chat.
Tên nhóm: Ban Tổ Chức Hôn Lễ Hoan Hoan.
Trong nhóm có phía công ty sự kiện, tiệm hoa, khách sạn, MC, và cả bốn cô phù dâu của cô ấy.
Tôi bị Lâm Hoan Hoan tag tên.
“@Tô Niệm Niệm Cậu phụ trách bàn ký tên nhé, đúng bảy giờ sáng ngày cưới có mặt ở khách sạn, tớ để sẵn sổ ký tên với hòm tiền mừng ở quầy lễ tân rồi, cậu ra lấy nhé. Danh sách khách mời tớ gửi trong nhóm rồi, cậu đối chiếu xem có sót ai không.”
Lưu Tư Kỳ gửi một icon cười trộm vào nhóm.
Phương bồi thêm một câu: Vất vả cho cậu rồi.
Tôi không lên tiếng.
Sau đó Tôn Đình Đình nhắn: Hoan Hoan, bộ váy cưới của cậu cuối cùng chốt cái nào thế? Có phải bộ váy lụa satin cậu nói bữa trước không.
Lâm Hoan Hoan đáp: Chốt rồi chốt rồi! Tớ ở một tiệm may đo cao cấp khác, thử hai lần rồi, ưng ý cực kỳ!
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
Cuối cùng cô ấy không ở tiệm của Chung Dữ.
nhiên cô ấy sẽ không ở đó — vì tôi đang làm việc ở đó.
Nhưng hai mươi mốt bộ váy chúc rượu mà cô ấy thử, cả đều do tay Chung Dữ may.
Cô ấy mặc đồ của người ta để thử cả một buổi chiều, không lấy một bộ, rồi sang tiệm khác .
Chuyện này tôi không kể với Chung Dữ. Chẳng thiết.
Trước đám cưới ba ngày, lúc tôi đang ở tiệm sắp xếp lại mẫu vải thì có người bước vào.
Tiếng giày cao gót nện trên sàn nhà nghe rất chói tai.
Tôi ngẩng lên.
Là Lâm Hoan Hoan.
Cô ấy mặc một chiếc váy liền màu trắng sữa, tóc vừa làm kiểu xong.
“Niệm Niệm, tiệm cậu làm ở tuốt trong hẻm sâu thế này á? Tớ tìm mãi mới thấy.”
Cô ấy nhìn quanh một vòng.
“Nhỏ xíu thế này thôi à?”
Tôi mảnh vải trên tay .
“Có việc gì không?”
“Đến thăm cậu thôi. Cậu lúc nào cũng kêu bận, tớ cũng tò mò không biết cậu bận cái gì.”
Cô ấy bước đến trước tủ kính, tùy tiện lật giở vài bộ váy đang treo ở đó.
“Bộ này bao nhiêu?”
“Chín ngàn tám.”
“Đắt thế á? Nhìn chất vải cũng thường mà.”
Tôi không đáp lời.
Cô ấy lại đi một vòng, nhìn thấy bản thảo thiết kế dở dang của Chung Dữ trên bàn làm việc.
“Cái này ai vẽ thế?”
“Ông chủ.”
“Ông chủ cậu đâu?”
“Đi gặp khách rồi.”
Lâm Hoan Hoan dựa vào mép bàn, nhìn tôi.
“Niệm Niệm, cậu nói thật đi, cậu bỏ việc ở công ty quảng cáo đến đây làm thuê, rốt cuộc là vì cái gì? Lương một tháng được bao nhiêu?”
“Điều đó không quan trọng.”
“Sao lại không quan trọng? Trước đây ở công ty cậu cũng coi như là dân văn phòng đàng hoàng, giờ lại chạy đến cái tiệm bé tẹo này bán quần áo, cậu không thấy…”
Cô ấy khựng lại một , đổi từ khác.
“Cậu không thấy ấm ức cho bản à?”
Tôi nhìn thẳng vào cô ấy.
“Cậu thấy bốn năm tôi làm ở công ty quảng cáo không ấm ức sao?”
Cô ấy sững lại.
“Cậu làm sao thế? Tớ nói sai gì à?”
“Không. Cậu bao giờ thấy bản mình nói sai cái gì cả.”
“Tô Niệm Niệm, có phải cậu vẫn còn giận tớ chuyện phù dâu không? Tớ đã giải thích với cậu rồi mà, do không đủ suất…”
“Tôi biết, không đủ suất.”
Tôi hít sâu một hơi — không đúng, tôi chẳng việc gì phải hít sâu cả.
Tôi đứng thẳng người lên.
“Lâm Hoan Hoan, tôi hỏi cậu một câu.”
“Cậu nói đi.”
“Bốn cô phù dâu của cậu, có ai đi cùng cậu từ chín giờ sáng đến hai giờ chiều, thử ròng rã hai mươi mốt bộ quần áo không?”
Cô ấy không nói gì.
“Có ai lúc cậu cãi nhau với chồng sắp cưới, đã phải bắt taxi một tiếng đồng hồ chạy đến dưới nhà cậu không?”
Cô ấy vẫn im lặng.
“Có ai giúp cậu viết đống thư tình để theo đuổi chồng cậu không?”
“Đủ rồi .”
“Tôi còn nói xong. Có ai tặng lắc tay vào dịp sinh nhật mà giờ cậu vẫn đeo hằng ngày không?”
Cô ấy bất giác liếc nhìn cổ tay mình.
Chiếc lắc tay đó vẫn còn nằm trên tay.
“Nhưng trong danh sách phù dâu của cậu không có tôi. Trong ảnh chụp chung trên mạng cũng không có tôi. Lúc cậu tôi, tôi là người bạn tốt nhất, lúc không , tôi là nhân canh bàn ký tên.”
“Cậu…”
“Hôm nay cậu đến đây không phải để thăm tôi. Cậu đến để xác nhận xem tôi có còn nghe lời cậu hay không, có còn ngoan ngoãn đi trông bàn ký tên cho cậu hay không.”
Mặt Lâm Hoan Hoan đỏ bừng lên.
“Tô Niệm Niệm, cậu quá đáng vừa thôi. Tớ coi cậu là chị em, vậy mà cậu…”
“Cậu coi tôi là cái gì?”
Tôi bước đến trước mặt cô ấy, giọng không lớn, nhưng từng chữ đều rất rõ ràng.
“Cậu coi tôi là lốp dự phòng.”
“Mỗi lần cậu có xích mích với người khác, cậu lại tìm đến tôi. Trong dàn phù dâu của cậu, có bạn gái mới của người yêu cũ, có đồng nghiệp nói xấu cậu sau lưng, có bạn cùng phòng mượn tiền cậu không trả. Cậu không chọn tôi, không phải vì thiếu suất, mà vì cậu biết dù không chọn tôi, tôi cũng sẽ không mặt với cậu.”
“Bởi vì Tô Niệm Niệm không bao giờ biết mặt. Tô Niệm Niệm dễ dãi nhất. Tô Niệm Niệm gọi dạ bảo vâng.”
“Nhưng tôi mặt rồi .”
Lâm Hoan Hoan đứng đó, đôi môi run rẩy.
Rồi cô ấy bật cười, một nụ cười gượng gạo khi bị vạch trần.
“Được. Vậy bàn ký tên cậu cũng đến nữa.”
“Vốn dĩ tôi cũng không đến.”
Cô ấy quay ngoắt bước đi.
Tiếng giày cao gót xa dần trong con hẻm.
Chỉ còn một mình tôi đứng lại trong tiệm, tim đập thình thịch.
Tình bạn mười tám năm.
Từ hồi cấp hai cho đến tận giờ.
Khi nói xong những lời đó, tôi chẳng thấy dễ chịu nào.
Nhưng tôi biết, những lời đó lẽ ra phải được nói ra từ lâu rồi.
Lúc Chung Dữ về thì trời đã tối.
Anh nhìn lướt đôi đỏ hoe của tôi, chẳng hỏi han lời nào.
Anh lấy một chai nước từ tủ lạnh cạnh tay tôi.
Rồi ngồi bàn, tiếp tục may chiếc váy đang làm dở.
Im lặng mười phút.
Tôi mở lời: “Tôi nghỉ chơi với người bạn nhất của mình rồi.”
“Cô ấy không phải là bạn nhất của em.”
Tôi nhìn anh.
Anh không ngẩng đầu lên, mũi kim trên tay đâm xuyên tấm lụa satin.
“Người bạn tốt nhất sẽ không bao giờ làm em cảm thấy mình không đủ quan trọng.”
Câu nói đó giáng một đòn chí mạng vào tâm can tôi.
Bởi vì anh ấy đã nói đúng.
Ngày cưới của Lâm Hoan Hoan rơi vào Bảy.
Chung Dữ cho tôi nghỉ làm một ngày.
“Em không đến tiệm. Nếu muốn đi xem một lát cũng được.”
Tôi không đi.
Ngày hôm đó, tôi ở lì trong phòng trọ cả ngày, xem liền hai bộ phim, ăn một hộp mì tôm.
Tám giờ tối, bảng tin tràn ngập hình ảnh đám cưới của Lâm Hoan Hoan.
Phương , Chu Khiết, Lưu Tư Kỳ, Tôn Đình Đình, bốn cô phù dâu mặc váy màu hồng nhạt, cười rạng rỡ.
Có một video quay cảnh Lâm Hoan Hoan tung hoa cưới.
Tôn Đình Đình đã bắt được.
Dưới phần luận là hơn một trăm lời chúc phúc.
Tôi lướt xem từ đầu đến cuối, không một ai hỏi Tô Niệm Niệm đâu rồi.
Đến một người cũng không có.
Tôi tắt điện thoại, chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau đến tiệm, trước cửa một bó hoa.
Hoa baby với hoa cát cánh trắng.
Bên cạnh có kẹp một mảnh giấy.
—— Không có tiệm hoa kiểu đó. Nhưng tôi nghĩ hôm nay em nên nhận được một bó hoa.
Không ghi tên.
Nhưng nét chữ đó tôi biết.
Chữ của Chung Dữ rất đẹp, từng nét đều rất có lực, giống như từng kim mũi chỉ anh khâu trên áo.
Tôi cắm bó hoa vào chiếc thủy tinh trên quầy.
Lúc anh bước vào, chỉ liếc nhìn một cái, không nói gì.
Tôi cũng không nói gì cả.
Nhưng cả ngày hôm đó, làm gì tôi cũng thấy trong lòng ấm áp vô cùng.
Một tháng sau.
Việc hợp tác với Cẩm Tú Phường đã đi vào quỹ đạo, chi phí vải vóc giảm được 25%.
Công ty sự kiện của Chu Bân mỗi đều đặn giới thiệu ba đến bốn đơn.
Số báo mới của tạp chí Giai Nhân Đô Thị có bài của Thẩm Khả đã phát hành, chị ấy sử dụng hai bộ đồ mẫu của Chung Dữ, đi kèm với nguyên một trang gợi ý đồ — nội dung do tôi chắp bút, Thẩm Khả ghi tên tôi dưới bài viết.
Tô Niệm Niệm, Cố vấn đồ.
Ngày cuốn tạp chí gửi đến tiệm, Chung Dữ cầm lật xem rất lâu.
“Tên em in trên giấy chì trông đẹp .”
“Cảm ơn anh.”
“Sau này sẽ xuất hiện nhiều hơn nữa.”
Tôi không biết ý anh là tên tôi sẽ xuất hiện ở nhiều nơi hơn, hay là ý gì khác.
Nhưng tôi biết khoảnh khắc ấy, có gì đó trong lòng tôi đã nên rõ ràng.
Tôi thích nơi này.
Tôi thích làm công việc này.
Có thể… tôi cũng có một thích anh ấy.
Ý nghĩ đó vừa xẹt đã bị tôi đè ngay lập tức.
Bởi vì anh ấy là ông chủ. Bởi vì không phù hợp. Bởi vì lỡ như làm hỏng chuyện, tôi sẽ luôn cả công việc này.
Và hơn hết — tôi vừa mới học được cách không dựa dẫm vào người khác, tôi không muốn nhanh chóng sa vào một mối quan khác đến vậy.
Nhưng tối hôm đó về phòng, tôi vẫn đứng trước gương rất lâu.
Tôi đang mặc bộ đồ mẫu Chung Dữ may trước — anh tiện tay may, bảo để thử phom dáng, xong lại nói không hợp rồi vứt sang một bên.
Tôi lén lấy về mặc thử.
Chiếc váy sơ mi lụa tơ tằm màu xanh rêu, chiết eo ôm khít lấy vòng eo nhỏ nhất của tôi.
Tôi nhìn mình trong gương.
Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy mình mặc đồ lên lại đẹp đến vậy.
Không phải là “cũng được”, không phải là “tạm ổn”.
Mà là đẹp.
Biến cố xảy ra vào hai sau đó.
Sáng hôm ấy tôi đến mở cửa tiệm, phát hiện có một người đang ngồi trên bậc thềm đá trước cửa.
Người đàn ông ngoài năm mươi, mặc một chiếc măng tô len cashmere màu xám đậm, giày da đánh bóng lộn không một hạt bụi.
Thấy tôi, ông ta đứng dậy.
“Cô là Tô Niệm Niệm?”
Tôi bất giác lùi lại một bước.
“Ông là ai?”
“ của Chung Dữ. Chung Chính Sơ.”
Chủ tịch Tập Viễn Sơn.
Cách ông ta nhìn tôi khiến tôi không thoải mái nào — đó không phải là cách nhìn người, mà là cách nhìn một món đồ vật.
“Tôi nghe nói cô đang làm việc ở tiệm của con trai tôi.”
“Đúng vậy.”
“Bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai mươi sáu.”
“Tốt nghiệp trường nào?”
“Đại học thường.”
Ông ta gật đầu, như vừa xác nhận được điều gì đó.
“Cô có biết tại sao Chung Dữ lại rời khỏi Viễn Sơn không?”
“Không biết.”
“Bởi vì ba năm trước nó nhất quyết đòi làm thiết kế độc lập, cãi nhau với tôi một trận, ôm một triệu tệ rồi bỏ đi. Cô biết một triệu tệ thì làm được cái gì không? Trong ngành may mặc, ném ngần ấy tiền còn chẳng nổi lên được bọt nước.”
Tôi đứng im tại chỗ.
“Ba năm nay, nó chẳng kiếm được đồng lãi nào. Tiền thuê nhà thì nộp không ít.”
“Ông nói sai rồi. Tháng trước doanh thu của chúng tôi vừa vượt mốc một trăm hai mươi ngàn tệ (khoảng 420 triệu VNĐ).”
Ông ta liếc tôi một cái.
“Một trăm hai mươi ngàn? Doanh thu một ngày của Viễn Sơn đã là bốn trăm ngàn rồi.”
“Viễn Sơn có ba trăm nhân . Còn chúng tôi chỉ có hai người.”
Sắc mặt ông ta thay đổi.
“Cô bé, miệng lưỡi cũng bén nhọn . Hôm nay tôi đến chỉ nói một chuyện thôi — cô khuyên nó về nhà đi.”
“Anh ấy về Viễn Sơn á?”
“Viễn Sơn sớm muộn gì cũng là của nó, hà cớ gì nó phải ra ngoài chịu khổ? Nó về, vị trí Giám đốc Thiết kế luôn chờ nó.”
“Chuyện này ông đi mà nói với anh ấy.”
“Nó không nghe điện thoại của tôi.”
“Điều đó chứng tỏ anh ấy không muốn về.”
Sắc mặt Chung Chính Sơ tối sầm lại.
“Cô chỉ là một con bé làm thuê, có xen vào chuyện nhà tôi.”
“Ông đến tận chỗ làm của tôi chặn tôi, là ông đang xen vào chuyện của tôi trước.”
Ông ta nhìn chằm chằm tôi năm giây.
Rồi cười khẩy một tiếng.
“Được. Vậy tôi đổi cách nói — nếu cô thực sự muốn tốt cho nó, thì khuyên nó về đi. Con này, nó không đi được đâu.”
“Sao ông biết là không đi được?”
“Vì tôi đã đánh tiếng với cả các nhà cung cấp vải ở khu vực này rồi. Bắt đầu từ tháng sau, sẽ không có ai bán hàng cho nó nữa.”
Nói xong, ông ta quay người rời đi.
Chiếc xe thương mại màu đen đậu chờ ngoài đầu hẻm, ông ta cúi người bước lên xe, cửa xe đóng lại rất nhẹ.
Tôi đứng trước cửa, bàn tay nắm chặt chiếc chìa khóa lạnh toát.
cả các nhà cung cấp trong khu vực.
Ông ta nói là cả.
Cẩm Tú Phường ở tỉnh khác — nhưng phí vận chuyển cao, thời gian giao hàng lâu, nếu gặp đơn gấp thì hoàn toàn không kịp.
Ông ta chặt đứt sống của Chung Dữ.
ruột muốn chặt đứt sống của con trai ruột.
Đến trưa Chung Dữ mới tới tiệm. Trên người anh vương mùi gió lạnh, có vẻ đêm anh không ngủ.
“Sáng nay anh đến.”
Động tác của anh khựng lại.
“Ông ấy nói gì?”
“Bảo là sẽ cắt đứt toàn bộ nguồn cung cấp vải của anh ở khu vực này.”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi ngồi vào bàn, cầm kéo tiếp tục cắt vải.
“Chuyện này ông ấy làm được.”
“Vậy phải làm sao?”
“Từ ba năm trước anh đã nghĩ đến ngày này rồi.”
“Nghĩ đến rồi, rồi sao nữa?”
Anh ngẩng lên nhìn tôi, trong ánh lên một mà tôi từng thấy bao giờ.
Không phải giận dữ, cũng không phải bất lực.
Mà là sự ngoan cố đến cùng cực, quyết không nhượng bộ nửa bước.
“Rồi anh nhất quyết không về.”
“Thế còn vấn đề vải vóc thì sao?”
“Cẩm Tú Phường có thể cầm cự được một thời gian.”
“Không cầm cự được lâu đâu. Đơn gấp thì sao?”
“Tạm thời không nhận đơn gấp.”
“Không nhận đơn gấp, vậy hợp tác với bên Chu Bân duy trì kiểu gì?”
Anh không trả lời.
Tôi đứng đối diện anh.
“Chung Dữ, anh có tin tôi không?”
Anh nhìn tôi.
“Để tôi nghĩ cách.”
“Đây không phải là việc em lo.”
“Tôi đang ở trong cửa tiệm này, vậy thì nó chính là việc tôi lo.”
Anh im lặng vài giây.
“Em làm thế nào?”
“Cho tôi một .”
Trong một đó, tôi làm ba việc.
Việc nhất: Hẹn ông chủ Phương của Cẩm Tú Phường ra ngoài gặp mặt.
Không phải gọi điện thoại, mà là ngồi tàu cao tốc đi thẳng đến chợ vải phía Nam.
Chuyến xe bốn tiếng đồng hồ.
Ông chủ Phương không ngờ tôi lại đích đến.
“Chị Tô, một nhân thu của cửa tiệm nhỏ như chị mà cũng phải đích lặn lội đến đây sao?”
“Anh Phương, tôi có một đề nghị.”
Tôi trải bản kế hoạch đã chuẩn bị sẵn ra trước mặt anh ta.
“Tôi giúp anh khai thác kênh khách hàng ở chỗ chúng tôi. Điều kiện để anh giảm phí vận chuyển là — ký đại lý độc quyền với tôi.”
“Độc quyền? Một tháng cô nuốt trôi được bao nhiêu hàng?”
“ giờ thì nuốt trôi được. Nhưng trong tay tôi có mối quan bên Chu Bân, mỗi tháng xuất đơn tiệc cưới đều đặn. Tôi kết nối thêm cho anh ba đến năm studio thời trang ở chỗ chúng tôi nữa, vậy là đủ doanh số cho anh rồi.”
Ông chủ Phương ngẫm nghĩ.
“Cô kết nối được với các studio khác sao?”
“Được.”
“Đưa danh sách tôi xem thử.”
Tôi đưa tệp tài liệu của năm studio thiết kế độc lập mà tôi đã tra cứu sẵn cho anh ta.
Anh ta lật xem mười phút.
“Cô bé, cô làm việc chắc tay .”
“Ký hay không?”
“Làm thử ba tháng trước đã. Vận chuyển tôi sẽ cho đi ghép chuyến, chi phí giảm 15%.”
Việc hai: Liên với Thẩm Khả.
“Chị Thẩm, chị có quen biết nhà thiết kế độc lập nào đang gặp khó khăn trong việc thu vải không?”
Thẩm Khả ở đầu dây bên kia bật cười.
“Em làm gì thế? làm nhà phân vải à?”
“Gần như vậy. Chị giới thiệu giúp em, em kết nối nguồn vải chất lượng cho họ, điều kiện là sau này phương án đồ hay đề xuất truyền thông thì ưu tiên gọi em.”
“Cái đầu óc này của em, đi làm biên tập thời trang thì phí quá.”
Chị ấy cho tôi phương thức liên lạc của ba nhà thiết kế.
Tôi hẹn từng người ra gặp mặt.
Việc ba: về tiệm, gõ phương án chuỗi cung ứng mới thành văn bản, giao cho Chung Dữ.
Anh xem nửa tiếng.
Sau đó ngẩng lên nhìn tôi, ánh giống y như lúc anh đưa danh thiếp cho tôi — nhưng lại không giống hoàn toàn.
Lúc đó là khám phá ra.
Còn giờ là xác nhận.
“Tô Niệm Niệm.”
“Vâng.”
“Em không chỉ là cố vấn đồ.”
“Vậy tôi là gì?”
Anh ngẫm nghĩ.
“Người đồng hành.”
Tôi sững sờ.
“Anh nghiêm túc chứ?”
Anh lấy từ trong ngăn kéo ra một tập tài liệu, đẩy đến trước mặt tôi.
Đơn xin thay đổi thông tin đăng ký kinh doanh. Trên giấy phép kinh doanh chừa ra một chỗ trống để thêm tên.
“Anh chuẩn bị từ trước rồi. Chỉ đợi em nói đồng ý.”
Tôi nhìn tờ đơn đó, tầm nhìn bỗng nên mờ đi.
“Tại sao?”
“Bởi vì cửa tiệm này không còn là của một mình anh nữa rồi.”
Lúc tôi cúi , một giọt nước rơi trên tờ giấy, loang ra một vệt nhỏ.
“ làm ướt, còn phải nộp lên Cục quản lý thị trường .”
Tôi bật cười, đưa mu bàn tay quệt nước .
“Được.”
Chỉ một chữ thôi.
Nhưng tôi biết sức nặng của chữ đó.
Từ nay về sau, nơi này có tên tôi.
Tối hôm hoàn thủ tục thay đổi, Chung Dữ mời tôi đi ăn một bữa.
Không phải nhà hàng sang trọng gì, chỉ là quán mì bò đầu hẻm.
Hai bát mì, bốn đĩa đồ ăn kèm, hai chai bia.
thường anh không uống rượu.
Hôm đó mới uống nửa chai mặt đã đỏ lựng.
“Tô Niệm Niệm.”
“Vâng.”
“Năm mười tám tuổi anh vào Viễn Sơn thực tập, hai mươi ba tuổi anh đề xuất mở dòng thiết kế độc lập, anh trước mặt toàn thể công ty mắng anh là đồ hão huyền.”
Anh ngừng lại một .
“Ông ấy nói, thiết kế là không có giá trị nhất. Thương hiệu, kênh phân , chuỗi cung ứng, vốn liếng, cái nào cũng quan trọng hơn thiết kế.”
“Nên anh dứt áo ra đi.”
“Ra đi. Mang theo một triệu tệ và sự coi thường của cả mọi người.”
“Ba năm nay, có từng hối hận không?”
Anh cầm chai bia trên tay, những giọt nước đọng trên vỏ chai chảy dọc theo ngón tay anh.
“Ngày nào cũng hối hận.”
Tôi không ngờ anh lại nói thế.
“Ngày nào cũng hối hận lúc đó chỉ cầm đi có một triệu, biết thế đã cầm nhiều hơn.”
Tôi bị anh chọc cười.
“Anh đúng là đáng ghét thật.”
“Anh biết. Thế nên ba năm nay mới chỉ có mỗi em làm nhân .”
“ giờ là người đồng hành rồi.”
“Đúng, người đồng hành.”
Anh giơ chai bia lên chạm nhẹ vào chai của tôi.
Sáng hôm sau tin tức nổ ra.
Thẩm Khả gửi cho tôi một tin nhắn WeChat: Niệm Niệm, em thấy ?
Đính kèm một bức ảnh chụp màn hình.
Một trang mạng xã hội thời trang trong vùng vừa đăng một bài viết, tiêu đề là: Thái tử Tập Viễn Sơn mở tiệm váy cưới nhỏ, nữ trợ lý bên cạnh lai lịch không vừa?
Ảnh minh họa là bức hình tôi và Chung Dữ ở quán mì bò đầu hẻm.
Có người lén chụp.
Góc chụp rất mờ ám — anh giơ chai bia chạm vào chai của tôi, khoảng cách hai người rất gần.
Nội dung bài viết: Theo nguồn tin cận, con trai Chủ tịch Tập Viễn Sơn Chung Chính Sơ là Chung Dữ ba năm trước dứt áo ra đi khởi nghiệp, gần đây vừa tuyển một cô gái trẻ vào làm cái gọi là “người đồng hành” trong studio váy cưới nhỏ của mình. Cô gái này tên là Tô Niệm Niệm, tốt nghiệp đại học thường, trước đây làm việc ở một công ty quảng cáo nhỏ, không hề có kinh nghiệm nào trong ngành may mặc…
Hàm ý của bài viết rất rõ ràng — tôi dựa vào quan để leo lên.
Nói chính xác hơn, là dựa vào “quan đó”.
Phần luận đã nổ tung.
“Vậy ra là tiểu tam chứ gì?”
“Nhà giàu chơi chán rồi thì bọc thêm cái mác ‘đối tác’, hiểu rồi nha.”
“Tốt nghiệp trường hạng hai mà đòi làm đối tác trong ngành may mặc á? có đùa.”
Tôi bỏ điện thoại .
Tay vẫn run.
Ba phút sau Chung Dữ gọi điện tới.
“Anh thấy rồi. bận tâm.”
“Sao mà không bận tâm được? Ai chụp?”
“Em nghĩ xem?”
Tôi nhắm lại.
Chung Chính Sơ.
Ông ta từng nói: Cô chỉ là một con bé làm thuê, xen vào chuyện nhà tôi.
Đây là thủ đoạn của ông ta.