Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Đã không thể bóp chết Chung Dữ về mặt kinh doanh, thì sẽ dùng dư luận để bôi nhọ.

Biến studio của con trai mình thành một trò cười “nuôi gái”.

Giọng Chung Dữ ở đầu dây bên kia rất trầm.

“Tô Niệm Niệm, việc này để anh lo. Hôm nay em không cần đến tiệm đâu.”

“Sao tôi lại không đến? Không đến mới tỏ tôi chột dạ.”

Anh im lặng một giây.

“Vậy em đến đi.”

Lúc tôi đến tiệm, trước cửa đã có ba người cầm điện thoại đứng vây quanh.

Người của trang mạng xã hội đến canh chừng.

“Cô Tô Niệm Niệm, xin hỏi cô và Chung Dữ có quan hệ gì?”

“Xin hỏi cô lấy tư cách gì để trở thành đối tác của studio?”

“Xin hỏi phía Tập đoàn Viễn Sơn phản hồi thế nào về việc này?”

Tôi lấy chìa khóa ra mở cửa, đầu không thèm ngoảnh lại.

“Chúng tôi là đối tác kinh doanh chính thức. Giấy tờ thay đổi thông tin ở Cục quản lý thị trường có thể tra cứu trên mạng. Còn về tư cách của tôi —”

Tôi quay lại nhìn ba người họ.

“Các người về lật thử cuốn Giai Nhân Đô Thị tháng trước, trang 72. Ở đó có tên và tác phẩm của tôi. Và nữa, tỉ lệ chốt đơn của khách hàng qua tay tôi là 92%. Nếu con số đó không được tính là tư cách, vậy các người cứ viết tùy ý.”

Nói xong tôi đi thẳng vào trong.

Đóng cửa lại tôi mới phát hiện lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Chung Dữ đứng ở cửa phòng trong, tay cầm một cốc nước.

“Cho em. Con số 92% đó em tính từ bao giờ thế?”

“Hôm qua em vừa thống kê xong.”

“Sao cái gì em cũng tính toán thế.”

“Thói quen dân làm copywriter thôi.”

Anh bước tới, dúi cốc nước vào tay tôi.

“Chuyện này, anh sẽ nhờ Chu dò la xem bài báo kia xuất phát từ đâu. Nếu chắc chắn là do bố anh sắp đặt, anh sẽ đi tìm ông ấy.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi nói chuyện cho rõ ràng.”

“Ba năm nay anh còn chẳng nói rõ được, hôm nay có thể nói rõ sao?”

“Trước đây là chuyện của một mình anh, có thể dây dưa. Bây giờ thì khác.”

Anh nhìn tôi.

“Ông ấy động đến em rồi.”

Câu nói này nặng tựa ngàn cân, trong phút chốc tôi không biết phải đáp lại thế nào.

Thế là tôi nhấp một ngụm nước, vờ như không hiểu ẩn ý trong đó.

“Giải quyết chuyện trước mắt đã. Về mặt dư luận, em có một ý tưởng.”

“Em nói đi.”

“Chị Thẩm Khả. Nhờ chị ấy giúp đăng một bài báo tích cực. Không phải để tẩy trắng, mà là dùng sự thật để đè bẹp cái bài báo rác rưởi kia. Em sẽ cung cấp tư liệu — trường hợp khách hàng, quá trình cải tổ chuỗi cung ứng, số liệu doanh thu trong tháng… Phơi bày tất cả ra.”

“Em chắc chứ? Công khai doanh thu đồng nghĩa với việc đối thủ cạnh tranh đều nhìn thấy hết đấy.”

“Thấy thì thấy. Chúng ta đâu có chột dạ.”

Hai ngày sau, Thẩm Khả đăng một bài viết trên tài khoản WeChat của Giai Nhân Đô Thị.

Tiêu đề: Một studio váy cưới 40 vuông, hai con người đã tạo nên chuẩn mực thiết kế cao cấp của ngành như thế nào

Bài viết cực kỳ chuyên nghiệp. Đi từ triết lý thiết kế của Chung Dữ, đến các trường hợp thực tế của khách hàng, đến phương án tối ưu chuỗi cung ứng, và biểu đồ tăng trưởng doanh thu hàng tháng.

Tên tôi xuất hiện bảy lần.

Mỗi lần đều có số liệu thực tế minh.

—— Phương án phối đồ giúp nâng mức độ hài lòng của khách hàng lên 95%.

—— Xây dựng kênh cung ứng ngoại vi từ con số không, giảm chi phí mua vải 25%.

—— Lên kế hoạch dịch vụ may đo theo nhóm, đơn hàng cao nhất giá trị 64.000 tệ.

Đoạn cuối cùng của bài báo là do Thẩm Khả tự vào: Trong ngành này, không thiếu những thương hiệu lắm tiền nhiều của, cái thiếu là hai con người dám sống chết với nghề.

Bài bóc phốt của trang mạng kia bỗng chốc trở thành trò cười trước bài báo này.

bình luận đã đổi chiều.

“Studio này chuyên nghiệp quá, muốn qua thử đồ ghê.”

“Tốt nghiệp trường hạng hai thì làm sao? Người ta nói chuyện bằng số liệu cơ mà.”

“Thiếu gia Tập đoàn Viễn Sơn ra làm , bị ông bố nổi giận chèn ép á? Drama này căng đấy.”

“Nhưng mà khoan đã, số liệu doanh thu kia đỉnh thật sự. Diện tích có 40 vuông mà làm được thế này, ăn đứt cả mớ tiệm lớn.”

Dư luận lật ngược ván cờ.

Nhưng tôi biết trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu.

Vì Chung Chính Sơ sẽ không chịu để yên.

Đến ngày thứ ba sau khi bài báo kia lên sóng, Chung Dữ nhận được một cuộc điện thoại.

Nghe xong mặt anh rất tệ.

“Có chuyện gì vậy?”

“Bên Chu xảy ra chuyện rồi.”

“Chuyện gì?”

“Công ty tổ chức tiệc cưới của anh ta vừa nhận được một đơn hàng cực lớn từ Tập đoàn Viễn Sơn — làm buổi lễ ra mắt sản phẩm thường niên cho các thương hiệu trực thuộc Viễn Sơn. Một trong những điều kiện là không được hợp tác với studio của anh.”

Tay tôi lạnh toát.

“Chu nói sao?”

“Anh ta bảo cũng hết cách. Đơn của Viễn Sơn là đơn lớn nhất trong năm nay của anh ta.”

Chu , nguồn khách lớn nhất của chúng tôi.

Mỗi tuần lại ba đến bốn đơn.

Bây giờ mất rồi.

Thủ đoạn của Chung Chính Sơ quả nhiên từng bước một đều độc ác.

Đầu tiên là cắt đứt nhà cung cấp, thất bại.

Tiếp theo là đánh đòn dư luận, bị phản pháo.

Bây giờ thì trực tiếp rút củi đáy nồi, chặt đứt luôn kênh khách hàng.

“Còn công ty tiệc cưới nào có thể hợp tác không?” Tôi hỏi.

“Có, nhưng quy mô đều không lớn. Gộp lại cũng không bằng một mình bên Chu .”

Tôi ngồi xuống, mở máy tính lên.

“Vậy thì không đi theo con đường công ty tiệc cưới nữa.”

“Ý em là sao?”

“Chúng ta tự tìm khách.”

Tôi dành ba ngày lập một phương án vận hành tài khoản WeChat.

Tên là: Chung Dữ May Đo Cao Cấp.

Chiến lược nội dung rất đơn giản — mỗi tuần đăng ba bài.

Một bài là ca “lột xác” khách hàng: Chụp ảnh người thật, đính kèm tư duy phối đồ.

Một bài cung cấp kiến thức về vải vóc: Dạy người bình thường cách phân biệt vải tốt vải xấu.

Một bài là công việc thường ngày của Chung Dữ: Cắt vải, vẽ bản thảo, may vá.

“Em định làm cửa tiệm hotgirl mạng à?” Chung Dữ nhíu mày.

“Không phải cửa tiệm hotgirl mạng. Là thương hiệu.”

“Khác nhau ở điểm nào?”

“Cửa tiệm hotgirl mạng bán lượt truy cập (traffic). Thương hiệu bán sự tin tưởng. Thứ chúng ta bán là tay nghề của anh cộng với dịch vụ của em.”

Anh ngẫm nghĩ một chút.

“Ai quay video?”

“Em quay.”

“Em biết quay à?”

“Không biết. Nhưng em từng làm copywriter, học cắt ghép trên điện thoại hai ngày là quen thôi.”

Video đầu tiên đăng lên chỉ có hai mươi ba người xem.

Video thứ hai là do chị Trần — chính là nữ giám đặt tám bộ lễ phục cuối năm — tự động chia sẻ bài viết của chúng tôi lên tường nhà chị ấy.

Lúc chia sẻ chị ấy viết một dòng: Bữa tiệc cuối năm mặc váy của nhà này, cả công ty ai cũng xúm lại hỏi mua ở đâu. Nhiệt tình thiệu cho mọi người nhé.

Tối hôm đó kênh tăng hơn ba trăm người theo dõi.

Ngày thứ ba tôi đăng một video Chung Dữ cắt vải.

Ba mươi giây.

Anh đứng trước bàn làm việc, ánh sáng tự nhiên hắt lên góc nghiêng khuôn mặt và đôi bàn tay anh, mũi kéo lướt dọc theo đường kẻ, lớp vải tách ra không một tiếng động.

Không dùng bộ lọc, không có nhạc nền.

Chỉ nguyên khung hình đó.

Một ngàn tám trăm lượt thích.

bình luận:

“Đôi tay này cũng đẹp quá đi mất.”

“Cho hỏi anh đẹp trai này là ông chủ à? Có vợ chưa?”

“Tại sao chỉ cắt vải thôi mà xem cũng thấy chữa lành thế này?”

Tôi đưa bình luận cho Chung Dữ xem.

Anh mặt không đổi đẩy điện thoại trả lại.

“Tắt bình luận đi.”

“Không tắt. Tương tác tốt mà.”

“Em cố tình phải không?”

“Cố tình cái gì?”

“Quay tay anh.”

“Tay anh đẹp thật mà, cái này gọi là điểm nhấn thị giác.”

Anh liếc tôi một cái, không nói gì.

Nhưng tôi nhìn rõ vành tai anh hơi đỏ lên.

Một tháng sau, lượng người theo dõi tài khoản vượt mốc năm ngàn.

Khách hàng bắt đầu nhắn tin qua WeChat để đặt lịch đến tiệm thử đồ.

Không cần đến Chu nữa.

Doanh thu tháng từ một trăm hai mươi ngàn tăng vọt lên một trăm tám mươi ngàn.

Có một buổi tối lúc đóng cửa tiệm, Chung Dữ đang dọn dẹp bàn làm việc, còn tôi ngồi sau quầy thu ngân tổng hợp đơn hàng.

“Niệm Niệm.”

Anh gọi tên tôi.

Trước đó lúc nào cũng gọi đầy đủ họ tên “Tô Niệm Niệm”.

“Dạ?”

“Em đã bao giờ nghĩ, ngộ nhỡ một ngày nào đó cửa tiệm này lớn mạnh lên, em muốn làm gì chưa?”

“Ý anh là sao?”

“Nếu sau này không chỉ còn là bốn mươi vuông nữa, em muốn đóng vai trò gì trong đó?”

Tôi suy nghĩ một lát.

“Em muốn giúp anh biến thương hiệu này thành một thương hiệu may đo cao cấp tốt nhất trong vùng. Không dựa dẫm vào bố anh, không dựa dẫm vào bất kỳ ai. Chỉ dựa vào chính chúng ta.”

Anh đặt đồ trên tay xuống, bước đến trước quầy thu ngân.

Rất gần tôi.

“Còn gì nữa không?”

“Còn gì nữa là sao?”

“Ngoài công việc ra.”

Tim tôi đập loạn nhịp.

“Ý anh là sao?”

“Ý trên mặt chữ.”

Anh nhìn tôi.

“Anh đã nhịn rất lâu rồi. Bắt đầu từ ngày đầu tiên em giúp khách chọn quần áo ở đây, anh đã nghĩ rằng em nên ở lại đây mãi mãi.”

“Anh đang tỏ tình với đối tác của mình đấy à?”

“Đúng vậy.”

“Lỡ em từ chối thì sao?”

“Thì em vẫn là đối tác của anh. Chỉ là anh sẽ buồn rất lâu.”

Tôi cúi đầu, nhìn bó hoa đặt trên quầy — bó hoa baby và hoa cát cánh trắng, đã qua thời kỳ nở rộ, tôi không nỡ vứt đi nên đã làm thành hoa khô cắm vào bình.

“Em không từ chối.”

“Ừm.”

“Nhưng em có điều kiện.”

“Em nói đi.”

“Công việc là công việc, tình cảm là tình cảm. Trong tiệm này anh là ông chủ em là đối tác, bước ra khỏi cánh cửa này mới nói chuyện khác.”

“Được.”

“Còn nữa, anh không được lấy cớ em là bạn gái anh rồi tự gồng gánh mọi chuyện. Chuyện của bố anh, chuyện nguồn cung cấp vải, chuyện dư luận — anh phải nói cho em biết, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết.”

Anh bật cười.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cười.

Không phải nụ cười lịch sự xã giao, mà là nụ cười trào dâng từ tận đáy lòng, khóe miệng không tài nào kìm lại được.

“Được.”

tình này tôi không biết sẽ đi được bao xa.

Nhưng có một điều tôi rất chắc chắn —

Đây là lần đầu tiên, trong một quan hệ tôi cảm thấy mình được trân trọng chứ không phải bị lợi dụng.

Cảm giác này, tôi muốn giữ lấy.

Sự tình không hề suôn sẻ hơn kể từ khi chúng tôi ở bên nhau.

Ngược lại, ngày hôm sau đã xảy ra chuyện.

Sáng sớm mở cửa, phát hiện cửa kính trước tiệm bị người ta tạt một thùng sơn đỏ.

Sơn đỏ tươi chảy dọc theo mặt kính, đọng thành một vũng trên mặt đất.

Chung Dữ nhìn ba giây.

“Báo cảnh sát.”

Cảnh sát đến trích xuất camera đầu hẻm, thấy một người đàn ông đeo khẩu trang xuất hiện lúc hai giờ sáng.

Không tìm ra được thủ phạm.

Nhưng chúng tôi đều biết là ai làm.

Chung Chính Sơ không thể nào đích thân sai người làm trò tạt sơn này — trò này quá hạ đẳng.

Nhưng người bên cạnh ông ta thì có thể.

Giám hành chính của Tập đoàn Viễn Sơn tên là Đức Lượng, là phúc của Chung Chính Sơ. Tất cả những việc bẩn thỉu, khó nhằn đều do ông ta ra mặt.

Chung Dữ từng nói với tôi, ba năm trước khi anh rời khỏi Viễn Sơn, chính Đức Lượng là người đại diện cho Chung Chính Sơ đến đàm phán với anh.

“Nguyên văn lời bố anh là gì?”

“Hoặc là quay về làm Giám Thiết kế, làm theo định hướng của công ty. Hoặc là tự ra ngoài, sau này Viễn Sơn không còn quan hệ gì với anh nữa.”

“Và anh đã chọn vế sau.”

“Đúng.”

“Vậy sau này tại sao ông ấy lại muốn anh về?”

“Vì lợi nhuận của Viễn Sơn ba năm qua đã sụt giảm. Bộ phận thiết kế không có nhà thiết kế nào giỏi. Những dòng thời trang nữ sản xuất theo dây chuyền của ông ấy ngày càng bị thị trường đào thải.”

“Nên ông ấy cần anh.”

“Ông ấy không cần anh. Ông ấy cần tay nghề của anh gắn thương hiệu Viễn Sơn. Cái ông ấy muốn là sự kiểm soát.”

Tôi hiểu rồi.

Chung Chính Sơ không phải là một người cha không thương con.

Chỉ là ông ta không cho phép con trai thành công nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.

Nếu Chung Dữ quay về, ông ta có thể sắm vai một người cha hiền từ.

Nếu Chung Dữ không về — ông ta sẽ hủy hoại anh, rồi đợi anh tự bò về.

Kiểu người này tôi từng gặp.

Không phải trong kinh doanh.

Mà là trong cuộc sống của tôi.

Trước khi bỏ đi mẹ tôi cũng vậy — mày chỉ được đi theo con đường tao vạch sẵn. Tao bảo học vẽ không được thì mày cấm được học vẽ. Cuộc đời mày phải diễn theo đúng kịch bản của tao.

Điểm khác biệt duy nhất là — mẹ tôi cuối cùng đã bỏ đi, không còn đủ quản lý tôi nữa.

Còn Chung Chính Sơ thì có.

Ông ta có một tập đoàn doanh thu hàng trăm triệu tệ làm bệ phóng.

Tôi và Chung Dữ ngồi trước cửa kính đã được lau dọn.

Vết sơn đỏ vẫn chưa phai hết, còn bám lại ở các góc kính.

“Anh có sợ không?” Tôi hỏi.

“Sợ cái gì?”

“Sợ bố anh.”

“Không sợ con người ông ấy. Nhưng sợ các quan hệ của ông ấy.”

“Vậy anh có sợ liên lụy đến em không?”

Anh khựng lại.

“Sợ.”

“Thế anh có hối hận vì đã tỏ tình với em không?”

“Không hối hận. Nhưng nếu em cảm thấy những chuyện này rắc rối quá, anh…”

“Nói cho hết câu đi.”

“Anh có thể đợi. Đợi giải quyết xong xuôi mọi chuyện rồi mới chính thức ở bên em.”

Tôi đứng dậy.

“Chung Dữ, anh nghe cho rõ đây.”

“Em không phải đến đây để trú mưa. Em đến đây để cùng anh đương đầu với sóng gió. Nếu anh vì sợ liên lụy đến em mà muốn đẩy em ra xa — thì anh cũng chẳng khác gì bố anh cả.”

Anh ngẩng lên nhìn tôi.

“Cùng chung một câu nói — vì muốn tốt cho em.”

Anh không nói gì.

Mười giây trôi qua.

“Em nói đúng.”

“Vậy thì đừng nhắc đến chữ ‘đợi’ nữa. Có việc gì giải quyết việc đó. Bước tiếp theo tính sao?”

Sau vụ tạt sơn đỏ, tôi đưa ra một quyết định.

Tôi muốn gặp Chung Chính Sơ.

Chung Dữ không đồng ý.

“Em đến đó ông ấy sẽ không nghe em nói đâu.”

“Ai nói em sẽ nói chuyện với ông ta?”

Tôi liên lạc với Thẩm Khả.

“Chị Thẩm, chị có quan hệ làm PR nào bên Tập đoàn Viễn Sơn không?”

“Sao vậy?”

“Em cần một thông tin. Khách hàng lớn nhất hiện tại của Viễn Sơn là ai.”

Thẩm Khả im lặng hai giây.

“Em định làm gì?”

“Trò rút củi đáy nồi ông ta làm được, em cũng làm được. Khác ở chỗ — ông ta dựa vào các quan hệ để chèn ép, còn em dựa vào việc cho khách hàng của ông ta thấy một lựa chọn tốt hơn.”

Thẩm Khả ở đầu dây bên kia bật cười.

“Tô Niệm Niệm, em còn ra tay ác hơn cả chị hồi xưa đấy.”

Chị ấy giúp tôi điều tra ra được — khách hàng lớn nhất của Viễn Sơn là một tập đoàn chuyên tổ chức tiệc cưới trong vùng, tên là “Hỷ Duyệt Thời Quang”.

Mỗi năm Hỷ Duyệt Thời Quang nhập từ Viễn Sơn một lượng lớn bộ quà tặng đáp lễ và váy phù dâu.

Nhưng — đối tượng khách hàng mục tiêu của Hỷ Duyệt Thời Quang là phân khúc tiệc cưới trung và cao cấp.

Trong khi đó các sản phẩm sản xuất hàng loạt của Viễn Sơn từ trước đến nay luôn bị phân khúc này chê là thiếu tính thiết kế.

Đây chính là một kẽ hở.

Tôi mất năm ngày làm một bản thuyết trình án.

Nội dung cốt lõi: Studio Chung Dữ cung cấp loạt váy phù dâu thiết kế cho các tiệc cưới phân khúc trung và cao cấp của Hỷ Duyệt Thời Quang, sản xuất số lượng nhỏ, nhưng nâng cấp toàn diện phom dáng và chất vải.

Giá thành cao hơn sản phẩm của Viễn Sơn 20%, nhưng tính thiết kế và chất lượng vải phải tốt hơn gấp đôi.

Thông qua quan hệ của Thẩm Khả, tôi đã hẹn gặp được Lý Phương, Giám Thu mua của Hỷ Duyệt Thời Quang.

Buổi gặp mặt diễn ra tại một quán cà phê.

Lý Phương trạc ngoài bốn mươi, phong thái làm việc nhanh nhẹn, quyết đoán.

Chị lật lật bộ đồ mẫu và bản thuyết trình tôi tới, đẩy gọng kính.

“Sản phẩm bên em nhìn đúng là đẹp hơn của Viễn Sơn thật. Nhưng số lượng bên em có đáp ứng nổi không?”

“May đo số lượng nhỏ, mỗi quý hai bộ tập, mỗi bộ tập có năm kiểu dáng. Bên em không lấy số lượng để cạnh tranh, bên em cạnh tranh bằng chất lượng và sự khác biệt.”

“Về giá cả thì sao?”

“Mức giá bên em đưa ra sẽ cao hơn Viễn Sơn 20%. Nhưng khách hàng của chị là những người sẵn sàng bỏ ra trên hai vạn tệ để tổ chức đám cưới. Họ không thiếu 20% chênh lệch đó, cái họ thiếu là những bộ váy phù dâu mặc lên người trông không giống hàng chợ.”

Lý Phương bật cười.

“Em nói chuyện thẳng thắn phết nhỉ.”

“Thẳng thắn sẽ tiết kiệm thời gian hơn vòng vo chị ạ.”

Chị ấy suy nghĩ ba ngày.

Ba ngày sau phản hồi lại: Chạy thử một quý trước. Nếu khách hàng phản hồi tốt thì sẽ ký hợp đồng dài hạn.

Tôi cầm bản thỏa thuận hợp tác thử nghiệm đã ký kết quay về tiệm.

Chung Dữ xem xong bản thỏa thuận đó, đặt xuống bàn, nhìn chằm chằm một phút đồng hồ.

“Em có biết điều này có ý nghĩa gì không?”

“Có nghĩa là khách hàng lớn nhất của bố anh bắt đầu dùng sản phẩm của anh rồi.”

“Không chỉ có vậy. Điều này có nghĩa là ông ấy sẽ ra đòn tàn độc hơn.”

“Thì sao nào?”

“Em không sợ à?”

“Anh hỏi rồi mà. Không sợ.”

Anh đứng dậy, bước đến trước mặt tôi, hai tay đặt lên vai tôi.

Đây là lần đầu tiên anh chạm vào tôi ở cự ly gần thế này.

“Cảm ơn em.”

“Đừng sến súa nữa. Lo làm bộ đồ mẫu đầu tiên đi.”

Anh mỉm cười, quay trở lại bàn làm việc.

Đêm đó nằm trên giường, tôi chợt nhớ ra một chuyện.

Ngày diễn ra đám cưới của Lâm Hoan Hoan tôi không đến.

Nhưng sau đám cưới cô ấy có cho tôi một tin nhắn.

Tôi vẫn chưa xem.

Hôm nay mở ra xem thử.

“Tô Niệm Niệm, hôm nay sao cậu không đến? Tớ tìm cậu mãi ở chỗ bàn ký tên. Phương Viên có việc bận về trước, chẳng ai lo chỗ ký tên cả. Cậu quá đáng lắm rồi đấy.”

Tiếp theo là một tin nhắn khác:

“Có phải cậu thực sự muốn tuyệt giao với tớ không? Thôi được. Tùy cậu. Dù sao cuối cùng cũng chẳng có người đến ký tên, bên chồng tớ bảo không cần bàn ký tên nữa cũng được.”

Tin nhắn cuối cùng là cô ấy lúc rạng sáng sau khi hôn lễ kết thúc.

“Niệm Niệm, tớ uống say rồi. Nếu tớ có chỗ nào làm chưa đúng tớ xin lỗi cậu. Nhưng cậu không đến đám cưới tớ thực sự rất buồn.”

Đã xem không trả lời.

Đã xem không trả lời.

Đã xem không trả lời.

Đến hôm nay là tròn ba mươi mốt ngày rồi.

Tôi đóng khung chat lại.

Không nhắn lại.

Vì tôi bỗng nhận ra — nếu là tôi của trước kia, khi nhìn thấy tin nhắn “tớ xin lỗi”, nhất định sẽ mềm lòng.

Nhất định sẽ trả lời một câu “Không sao”.

Nhất định sẽ tìm một bậc thang cho cô ấy bước xuống.

Nhưng tôi của hiện tại sẽ không làm thế nữa.

Không phải vì hận cô ấy.

Mà là vì tôi biết mình xứng đáng với những người bạn tốt hơn.

Hay nói đúng hơn — xứng đáng với một quan hệ không cần phải hạ mình hèn mọn.

Lô váy phù dâu thiết kế đầu tiên của Hỷ Duyệt Thời Quang do Chung Dữ làm đã được giao hàng sau bốn mươi ngày.

Tổng cộng năm kiểu dáng, mỗi kiểu ba bộ mặc thử.

Sử dụng vải ren Pháp phối cùng lớp lót lụa dupioni của Cẩm Tú Phường.

Màu tôi chọn năm tông: Hồng đất (smoke rose), xám khói, xanh chạng vạng, vàng champagne, xanh tuyết tùng.

Trên mác của mỗi chiếc váy đều in một dòng chữ: Chung Dữ May Đo Cao Cấp × Hỷ Duyệt Thời Quang.

Nhận được mẫu thử, Lý Phương liền đem đến một đám cưới để khách mặc thử nghiệm.

Khi năm cô phù dâu diện năm chiếc váy bước ra, mẹ của cô dâu có mặt tại đó thốt lên: “Váy phù dâu này còn đẹp hơn cả váy cưới của con gái tôi.”

Lý Phương quay video cho tôi.

“Tô Niệm Niệm, em đoán xem? Cô dâu hỏi năm bộ này có thể sửa lại thành lễ phục dạ hội để cô ấy giữ lại mặc không.”

“Được chị. tám trăm tệ tiền sửa phom.”

“Em đúng là có đầu óc kinh doanh. Chốt, để chị báo lại với khách.”

Quý hợp tác thử nghiệm đầu tiên kéo dài ba tháng, tỷ lệ khách quay lại 70%.

Lý Phương chủ động đề nghị ký hợp đồng dài hạn.

Phía Tập đoàn Viễn Sơn đã nhận được tin báo.

vì trong báo cáo thu mua của Hỷ Duyệt Thời Quang, cột số liệu của Viễn Sơn đã bắt đầu giảm sút.

Mặc dù không nhiều. Nhưng xu hướng là đang đi xuống.

Đối với Chung Chính Sơ, đây là một tín hiệu — một tín hiệu mà ông ta không muốn nhìn thấy nhất.

Con trai ông ta không chỉ sống sót.

Mà nó còn bắt đầu vươn lên.

Ngọn lửa chiến tranh đã leo thang.

Chung Chính Sơ lần này không sai người đi tạt sơn nữa, cũng không dùng dư luận nữa.

Ông ta làm một việc còn tàn độc hơn.

Ông ta bắt chước.

Chỉ trong vòng nửa tháng, Tập đoàn Viễn Sơn tung ra một dòng sản phẩm hoàn toàn mới — Bộ tập váy phù dâu may đo cao cấp.

Giá thấp hơn chúng tôi 30%.

Còn phong cách thiết kế… gần như sao chép y nguyên phom dáng của Chung Dữ.

Đường cắt vai, đường chiết eo, độ xòe tà váy, cả cách viền gấu áo cũng giống hệt nhau.

Chỉ có điều chất vải được thay bằng loại hàng thay thế rẻ tiền hơn, cách gọi màu cũng học theo tông màu của chúng tôi nhưng độ bão hòa bị lệch một bậc.

Khi nhìn thấy bộ ảnh sản phẩm mới của Viễn Sơn, Chung Dữ hoàn toàn câm lặng.

“Ông ấy sao chép đồ của anh.”

“Bố đẻ của anh sao chép đồ của anh.”

“Không phải bố đẻ. Là Chủ tịch Tập đoàn Viễn Sơn. Trên thương trường, ông ấy không phải là bố của anh.”

Chuyện này lan ra ngoài với tốc độ chóng mặt.

Vòng tròn trong ngành chỉ chừng đó, ai nhìn vào những “sản phẩm mới” kia cũng nhận ra chúng giống cái gì.

Thẩm Khả là người đầu tiên gọi điện tới.

“Chị thấy sản phẩm mới của Viễn Sơn rồi. Chị nói một câu hơi khó nghe nhé — nếu bọn em không lên tiếng, thị trường sẽ mặc định bên em mới là người ăn cắp ý tưởng. Vì Viễn Sơn lớn hơn.”

Sự thật phũ phàng là vậy.

Thương hiệu lớn sao chép thương hiệu nhỏ, mọi người sẽ chỉ nghĩ thương hiệu nhỏ đang bú fame thương hiệu lớn.

“Chúng ta cần bằng .” Tôi nói với Chung Dữ.

“Bằng gì?”

“Dấu mộc thời gian của các bản phác thảo thiết kế. Mỗi bộ quần áo anh thiết kế đều có bản vẽ tay và tệp lưu trữ điện tử mà, đúng không?”

“Có. Nhưng mốc thời gian thì minh được gì? Luật sư của ông ấy có thể vin vào cớ ‘xu hướng thiết kế tương đồng’.”

“Về mặt pháp lý có thể không cãi thắng. Nhưng về mặt dư luận thì có.”

Tôi thức trắng một đêm làm một loạt ảnh so sánh.

Mỗi bản thiết kế gốc của Chung Dữ so với ảnh thành phẩm của bộ tập Viễn Sơn.

Góc độ đường vai, vị trí vòng eo, độ xòe tà váy, cách viền mép — tất cả đều có ghi chú kích thước rõ ràng để đối chiếu.

Góc bên trái của bản quét phác thảo tay có ghi ngày tháng — tất cả đều sớm hơn ngày ra mắt bộ tập của Viễn Sơn ít nhất hai tháng.

Tôi bộ ảnh này cho Thẩm Khả.

Ngày hôm sau, Giai Nhân Đô Thị của Thẩm Khả đăng một bài viết: Khi sản phẩm mới của một “Thương hiệu lớn” xuyên không về quá khứ — Suy ngẫm về ngành thiết kế qua một bộ ảnh đối chiếu.

Bài viết không trực tiếp điểm danh Tập đoàn Viễn Sơn.

Nhưng khi loạt ảnh được tung ra, bất cứ ai nhìn qua cũng biết đang nói về ai.

Bài viết gây chấn động toàn bộ trong ngành.

Lượt chia sẻ vượt xa mọi bài báo trước đó của Thẩm Khả.

vì bất kỳ nhà thiết kế độc lập nào cũng từng trải qua cảm giác bị các nhãn hàng lớn “tham khảo” ý tưởng.

Đây không còn là trận chiến của Chung Dữ.

Đây là sự đồng cảm của tất cả các nhà thiết kế độc lập.

bình luận:

“Quá đáng thật sự. Làm bố mà lại đi ăn cắp thiết kế của con trai mình, Viễn Sơn đỉnh thật đấy.”

“Thương hiệu lớn không sáng tạo nổi thiết kế đành phải đi sao chép của studio nhỏ à? Ngành này nát rồi.”

“Quần áo của Chung Dữ, nhìn bản gốc và thành phẩm là thấy khác biệt một trời một vực. mẫu nhái của Viễn Sơn nhìn chất vải là thấy gớm rồi.”

“Ủng hộ Chung Dữ! Không hổ danh là người từng đoạt giải Nhà thiết kế triển vọng!”

Dư luận một lần nữa lại đứng về phía chúng tôi.

Nhưng phản ứng của Chung Chính Sơ nhanh hơn tôi tưởng tượng.

Ông ta đã lên tiếng công khai.

Tập đoàn Viễn Sơn thông qua trang WeChat chính thức đăng một thông cáo: Bộ tập váy phù dâu mới của Tập đoàn là thành quả nghiên cứu phát triển độc lập của đội ngũ thiết kế, không liên quan đến bất kỳ cá nhân hay studio nào. Đối với hành vi tung tin đồn thất thiệt, cố ý bôi nhọ Tập đoàn, chúng tôi sẽ bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý.

Bên thông cáo đính kèm “nhật ký quá trình nghiên cứu phát triển” của đội ngũ thiết kế Viễn Sơn.

Tất nhiên là làm giả sau đó.

Nhưng người tiêu dùng bình thường không thể nhìn ra.

Dư luận nhất thời chia thành hai phe 50-50.

Đêm đó, Chung Dữ nhận được một cuộc điện thoại.

Là của Chu .

“Chung Dữ, nói thật một câu nhé. Bố cậu vừa gọi điện cho tôi.”

“Ông ấy nói gì?”

“Ông ấy bảo tôi nhắn với cậu — nếu cậu không rút bài báo kia xuống trong vòng ba ngày, ông ấy sẽ thu hồi lại căn nhà mà mẹ cậu để lại cho cậu.”

“Cái gì cơ?”

“Căn nhà đứng tên mẹ cậu ấy — sổ đỏ tên mẹ cậu, nhưng quyền sử dụng đất lại đứng tên Tập đoàn Viễn Sơn. Bố cậu bảo ông ấy có quyền thu hồi.”

Bàn tay Chung Dữ siết chặt.

Căn nhà đó là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho anh.

Mẹ anh qua đời khi anh mười lăm tuổi.

Đó là nơi duy nhất trên thế này còn lưu giữ những kỉ niệm của anh về bà.

“Sao ông biết những chuyện này?” Tôi hỏi.

Chung Dữ cúp máy, dựa lưng vào tường, nhắm nghiền mắt lại.

“Mẹ anh mất sớm. Lúc sinh thời bà thích nhất căn nhà cổ đó. Trong sân có một cây lựu, do chính tay bà trồng.”

“Bố anh lấy chuyện này ra để đe dọa anh à?”

“Ông ấy biết đó là thứ duy nhất mà anh bận .”

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh.

“Không được rút bài báo xuống.”

Anh mở mắt ra nhìn tôi.

“Nếu rút xuống, sau này mỗi lần làm chuyện gì ông ta cũng sẽ lấy căn nhà của mẹ anh ra để uy hiếp. Ông ta đang muốn thử xem hạn của anh nằm ở đâu.”

“Nhưng đó là nhà mẹ để lại cho anh.”

“Em biết. Nhưng nếu mẹ anh còn sống, bà ấy có muốn anh rút bài báo này xuống không?”

Anh im lặng rất lâu.

“Bà ấy sẽ không.”

“Vậy thì không rút. Chuyện nhà cửa, em sẽ nghĩ cách.”

Ngày hôm sau, tôi tìm đến một trung trợ giúp pháp lý.

Xin tư vấn mất một tiếng đồng hồ.

Kết luận rút ra là: Nếu sổ đỏ đứng tên mẹ Chung Dữ, thì dù quyền sử dụng đất không đứng tên cá nhân, quyền sở hữu tài sản (ngôi nhà) vẫn được pháp luật bảo vệ. Tập đoàn Viễn Sơn có thể yêu cầu không gia hạn quyền sử dụng đất khi hết hạn, nhưng không thể trực tiếp thu hồi ngôi nhà.

Nói cách khác — Chung Chính Sơ chỉ đang dọa nạt anh.

Về mặt luật pháp, ông ta không làm được.

Tôi văn bản ý kiến pháp lý về đưa cho Chung Dữ xem.

Anh xem xong rồi đặt xuống.

“Em đi tra cứu từ lúc nào vậy?”

“Sáng nay.”

“Sao em cái gì cũng biết, kể cả luật vậy?”

“Em không rành. Nhưng em biết cách tìm người rành.”

Anh nắm lấy tay tôi.

Đây là lần đầu tiên anh chạm vào tôi trong giờ làm việc.

“Em từng nói công việc là công việc.”

Anh nhìn tôi.

“Phá lệ một lần đi.”

Tôi không rút tay về.

Kể từ ngày đó, Chung Chính Sơ im hơi lặng tiếng suốt hai tuần.

Không điện thoại, không gây ép, không có bất kỳ động thái nào.

Một sự im lặng bất thường.

Tôi hỏi Chung Dữ: “Anh nghĩ ông ấy đang chuẩn bị cái gì?”

“Không biết. Nhưng càng im lặng thì càng không tốt.”

Chúng tôi không ngồi im chờ đợi.

Trong hai tuần đó, tôi làm ba việc.

Việc thứ nhất: Nâng cấp hợp tác vải với Cẩm Tú Phường thành hợp tác chiến lược độc quyền, ký hợp đồng khung một năm. Ông chủ Phương đưa ra mức giá thấp nhất, đổi lại tôi thiệu hai studio thiết kế trong vùng cho anh ta.

Việc thứ hai: Khởi động series “Lột xác người thường” trên tài khoản WeChat, mỗi tuần mời một người bình thường đến tiệm, miễn phí tư vấn phối đồ một bộ rồi chụp ảnh. Tập đầu tiên là mời chị Trần — nữ giám hành chính từng đặt tám bộ lễ phục cuối năm. Video hơn 30.000 lượt xem.

Việc thứ ba: Đàm phán một mảng kinh doanh mới với Lý Phương — Dịch vụ may đo trọn gói cho tiệc cưới. Không chỉ váy phù dâu, mà bao gồm cả váy cưới cho cô dâu, lễ phục cho mẹ, khăn lụa phụ kiện trong quà tặng cho khách mời.

Lợi nhuận của dịch vụ may đo trọn gói gấp năm lần váy phù dâu.

Lý Phương hơi do .

“Bên em có đảm bảo được năng lực sản xuất cho gói may đo trọn gói không?”

“Chắc chắn được. Em đã thỏa thuận xong việc phân công hợp tác với hai studio thiết kế độc lập khác rồi — váy cưới và lễ phục do Chung Dữ phụ trách, khăn lụa phụ kiện do hai bên kia làm, em sẽ trực tiếp kiểm

soát chất lượng và phương án phối đồ tổng thể.”

“Em đang dựng nền tảng (platform) đấy à.”

“Không gọi là nền tảng. Gọi là liên minh.”

Lý Phương nhìn tôi chằm chằm vài giây.

“Cô bé này, tương lai không đùa được đâu.”

Sự im lặng kéo dài hai tuần đã bị phá vỡ vào ngày thứ mười lăm.

Không phải do Chung Chính Sơ ra tay.

Mà là một người tôi không ngờ tới.

Lâm Hoan Hoan.

Bốn giờ chiều hôm đó, tiệm không có khách.

Cửa bị đẩy vào.

Lâm Hoan Hoan đứng ở cửa.

Cô ấy gầy đi.

Lớp trang điểm đậm hơn trước, nhưng vẫn không che nổi quầng thâm mắt.

“Niệm Niệm.”

Tôi bỏ cuốn mẫu vải đang cầm trên tay xuống.

“Sao cậu lại đến đây?”

“Tớ đến muốn nói chuyện với cậu.”

Cô ấy bước đến trước quầy thu ngân, không ngồi xuống.

“Tớ cãi nhau với chồng rồi.”

“Cậu nói chuyện này với tớ làm gì?”

“Vì ngoài cậu ra, tớ không biết phải nói với ai nữa.” Hốc mắt cô ấy ửng đỏ.

“Phương Viên mượn tiền tớ chưa trả, tớ đòi một lần mà nó block tớ luôn. Chu Khiết đi nói với mẹ chồng tớ là tớ có quan hệ mập mờ bên ngoài. Lưu Tư Kỳ phao tin trong công ty là tớ nhờ vả quan hệ mới lên được ban quản lý. Còn Tôn Đình Đình —”

Cô ấy cười chua chát.

“Từ hôm bắt được hoa cưới của tớ xong, nó chẳng thèm liên lạc với tớ nữa.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Vậy là dàn phù dâu của cậu giải tán rồi.”

“Niệm Niệm, tớ biết trước đây là tớ sai. Tớ không nên…”

“Cậu không nên cái gì?”

“Tớ không nên gạt cậu khỏi danh sách phù dâu. Những lời cậu nói tớ đều khắc ghi trong lòng. Cậu nói đúng, cậu đối xử với tớ tốt nhất, vậy mà tớ lại coi cậu như lốp phòng.”

Cô ấy khóc.

Nước mắt rơi lã chã xuống quầy.

Tôi đứng đó, trạng cực kỳ phức tạp.

Nếu là tôi của nửa năm trước, tôi đã lao ra ôm lấy cô ấy rồi.

Nhưng tôi của hiện tại chỉ đứng nhìn.

“Hoan Hoan, cậu có từng nghĩ tại sao bốn cô phù dâu của cậu lại quay lưng với cậu không?”

“Bọn họ đều ích kỷ…”

“Không phải. Là từ đầu cậu chọn họ không phải vì cậu thực sự trân trọng họ. Cậu chọn Phương Viên vì cậu sợ cô ta rêu rao chuyện cậu nợ đồ không trả. Cậu chọn Chu Khiết vì cô ta là em họ cậu, cậu sợ họ hàng xì xầm. Cậu chọn Lưu Tư Kỳ vì cô ta làm cùng công ty, cậu phải giữ thể diện quan hệ. Cậu chọn Tôn Đình Đình là để minh chuyện của cậu và người yêu cũ đã trở thành quá khứ.”

Cô ấy sững người.

“Cậu chọn bọn họ, mỗi người đều một mục đích . Chỉ duy nhất có tôi — cậu không chọn tôi vì việc đó không hề lại hậu quả gì. vì Tô Niệm Niệm sẽ không trở mặt, sẽ không làm ầm lên, sẽ không khiến cậu khó xử. Đúng không?”

“Tớ…”

“Nhưng cậu thấy đấy — những quan hệ mục đích, hết giá trị lợi dụng thì cũng giải tán. Còn cái người không để lại hậu quả gì ấy — không phải vì cô ta không biết trở mặt, mà vì cô ta quá coi trọng quan hệ này, coi trọng đến mức không dám trở mặt.”

“Nhưng cuối cùng cậu vẫn trở mặt.”

“Đúng. vì trong nửa năm qua, tôi đã học được một điều.”

“Điều gì?”

“Tôi xứng đáng được đối xử tử tế.”

Lâm Hoan Hoan đứng khóc nức nở rất lâu.

Tôi không ôm cô ấy, nhưng đã rót cho cô ấy một cốc nước.

“Niệm Niệm, tớ có thể… làm bạn lại với cậu được không?”

Tôi nghĩ một lát.

“Bây giờ thì chưa được.”

“Tại sao?”

“Vì lúc này cậu tìm đến tớ, vẫn là vì cậu không có ai để sự cả. Chứ không phải vì cậu thực sự đã suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện. Cậu phải nhận ra được sự khác biệt đó trước đã.”

“Vậy khi nào thì được?”

“Khi nào cậu không còn vì cần tớ mới tìm đến tớ nữa.”

Cô ấy lau nước mắt, gật đầu.

Lúc đi ra đến cửa, cô ấy ngoảnh lại nhìn một cái.

“Tiệm này đẹp thật. Đẹp hơn lần trước tớ đến nhiều.”

Tôi mỉm cười.

“Vì có người đang dồn chăm chút cho nó mà.”

Khi cô ấy đi khỏi, Chung Dữ từ phòng trong bước ra.

“Em mềm lòng rồi à?”

“Không. Em chỉ nói những gì cần nói thôi.”

“Em còn rót nước cho cô ấy.”

“Đó gọi là phép lịch sự cơ bản.”

Anh không nói gì nữa, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi toát lên một điều gì đó — đại loại như là sự tán thưởng.

Ngày thứ ba sau ngày thứ mười lăm đó.

Đòn chí mạng của Chung Chính Sơ đã tung ra.

Lần này không nhắm vào cửa tiệm.

Mà là nhắm vào tôi.

Thẩm Khả tin nhắn vào đêm khuya: Niệm Niệm, có người đang bới lý lịch của em.

“Ý chị là sao?”

“Có người liên hệ với tòa soạn của chị, xưng là người của phòng Quan hệ công chúng Tập đoàn Viễn Sơn, hỏi xin thông tin cá nhân của em. Trình độ học vấn, kinh nghiệm làm việc, gia cảnh. Chị không cho. Nhưng không dám chắc họ không moi được từ nguồn khác.”

Tay tôi lạnh toát.

Gia cảnh của tôi.

Đó là thứ tôi không muốn ai bới nhất.

Mẹ bỏ đi từ lúc tôi mười sáu tuổi.

Bà ấy ly hôn với bố tôi, cuỗm sạch chút tiền tiết kiệm cỏn con của gia đình, rồi đi theo một gã lái xe tải.

Bố tôi từ lúc bà đi đâm ra nát rượu, ba năm sau qua đời vì bệnh gan.

Hai năm cuối cấp ba, tôi sống dựa vào tiền trợ cấp và làm lặt vặt.

Học phí đại học là tiền đi vay.

Những chuyện này, Chung Dữ không hề biết.

Chưa một ai biết cả.

Vì tôi chưa bao giờ kể với ai.

Đêm đó tôi mất ngủ.

Hai giờ sáng, điện thoại sáng lên.

Một tin nhắn từ số lạ: Tô Niệm Niệm, bố cô là một con sâu rượu, mẹ cô theo trai bỏ đi, cô dựa vào cái gì để làm đối tác của người ta? Dựa vào màn thể hiện trên giường à?

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó.

Tay run lên bần bật.

Nhưng tôi không khóc.

Tôi chụp ảnh màn hình lại, lưu vào máy.

Sau đó chặn số điện thoại đó.

Hôm sau đến tiệm, tôi không nói với Chung Dữ lời nào.

Nhưng anh vẫn nhận ra.

mặt em tệ quá.”

“Em ngủ không ngon.”

“Tô Niệm Niệm.”

Mỗi khi anh gọi cả họ lẫn tên tôi, là lúc anh vô cùng nghiêm túc.

“Có chuyện gì xảy ra rồi?”

“… Có người nhắn tin quấy rối em. Bọn họ biết chuyện gia đình em rồi.”

“Chuyện gia đình thế nào?”

Tôi ngập ngừng ba giây.

Rồi kể hết mọi chuyện cho anh nghe.

Chuyện mẹ tôi bỏ đi.

Chuyện bố tôi qua đời.

Chuyện tôi đã phải một mình tự bươn chải để sống sót.

Nghe xong, cả cửa tiệm chìm trong im lặng.

Chung Dữ bước đến, lấy cuốn mẫu vải trên tay tôi đặt xuống bàn.

“Em nghe cho kỹ đây.”

“Vâng.”

“Thứ nhất, xuất thân của em chẳng liên quan gì đến việc em có xứng đáng đứng ở đây hay không cả.”

“Thứ hai, ai là kẻ tin nhắn đó, anh sẽ tra ra bằng được.”

“Thứ ba —”

Anh ngừng lại một chút.

“Từ nay về sau có chuyện gì em đừng giấu giếm tự chịu một mình nữa. Em đã từng hứa rồi đấy.”

“Câu em hứa là bảo anh đừng tự chịu một mình.”

“Đó là chiều ngược lại.”

Tôi nhìn sâu vào mắt anh, để xác nhận anh không chỉ đang nói những lời hoa mỹ.

“Được.”

Hai ngày sau, Chung Dữ tra ra được thông tin của số điện thoại kia — là một chiếc sim rác, dùng minh thư giả để đăng ký, nhưng lịch sử nạp tiền lại chỉ đến một khoản thanh toán công tác phí của bộ phận hành chính Tập đoàn Viễn Sơn.

Đức Lượng.

Lại là ông ta.

Chung Dữ cầm bằng đến thẳng trụ sở Tập đoàn Viễn Sơn.

Tôi không biết ngày hôm đó anh và bố mình đã nói những gì.

Lúc anh trở về, mặt mày tái .

“Ông ấy nói sao?”

“Ông ấy nói không biết chuyện này. Bảo là sẽ điều tra Đức Lượng.”

“Anh có tin không?”

“Không tin. Nhưng có một điều ông ấy nói đúng.”

“Chuyện gì?”

“Ông ấy bảo nếu anh không về, ông ấy sẽ tiếp tục. Cho đến khi anh phải vác mặt về mới thôi.”

“Vậy anh định làm gì?”

“Không về.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi khiến ông ấy không còn lý do gì để chèn ép anh nữa.”

“Nghĩa là sao?”

“Khiến thành tựu của studio này lớn mạnh đến mức ông ấy bắt buộc phải công nhận. Lớn mạnh đến mức nếu ông ấy chèn ép anh, đồng nghĩa với việc ông ấy tự đập nát danh tiếng trong ngành của chính mình.”

Đó là một mục tiêu vô cùng khó khăn.

Nhưng không phải là không thể.

Trong hai tháng tiếp theo, tôi và Chung Dữ bước vào trạng thái làm việc điên cuồng.

Mỗi ngày mở cửa từ 8 giờ sáng, đến 11 giờ đêm mới đóng cửa.

Anh may quần áo, tôi lo vận hành.

Tài khoản WeChat tăng từ năm nghìn lên hai mươi ba nghìn người theo dõi.

Series “Lột xác người thường” cập nhật đến tập 12.

Tập hot nhất là thay đổi phong cách cho một cô lao công năm mươi tuổi — Chung Dữ may cho cô một chiếc váy lanh màu đỏ bã trầu, tôi phối cho cô một chiếc khăn quàng cổ và một đôi giày vải canvas.

Trong video, khi cô lao công nhìn thấy mình trong gương, cô đã đưa tay bịt miệng khóc.

Video đó hơn 200.000 lượt xem.

Bình luận được nhiều người thích nhất viết: Ai cũng xứng đáng được mặc một bộ quần áo khiến bản thân mình tỏa sáng.

Dòng bình luận đó là do tôi viết.

Lượng khách hàng ngày một tăng.

Gói dịch vụ tiệc cưới trọn gói của Hỷ Duyệt Thời Quang đã chốt được 6 đơn, giá trị trung bình mỗi đơn là 48.000 tệ.

Ngoài ra, lượng khách lẻ hẹn trực tiếp qua WeChat cũng mức hơn ba mươi đơn mỗi tháng.

Doanh thu tháng vượt qua ngưỡng 350.000 tệ (khoảng hơn 1,2 tỷ VNĐ).

Cửa tiệm bốn mươi vuông đã không còn đủ chứa.

Chúng tôi địa điểm.

Vị trí mới nằm trên tầng hai của một căn biệt thự kiểu Tây cổ giữa trung thành , rộng một trăm hai mươi vuông.

Tầng một là quán cà phê, đi qua cầu thang là lên thẳng studio.

Tiền thuê nhà đắt gấp năm lần chỗ cũ, nhưng hoàn toàn xứng tầm với tệp khách hàng hiện tại.

Ngày nhà, lúc bê thùng đồ cuối cùng, tôi phát hiện ra một thứ gầm quầy thu ngân của tiệm cũ.

Bó hoa khô đó.

Hoa baby và hoa cát cánh trắng.

Bó hoa đầu tiên Chung Dữ tặng tôi.

Tôi nó đến tiệm mới, đặt trên quầy thu ngân mới ở đúng vị trí cũ.

Chung Dữ nhìn thấy, nhưng không nói gì.

Nhưng hôm đó, khi đang giúp tôi treo rèm cửa, anh lôi từ trong túi ra một món đồ rồi lên thanh treo rèm.

Một chiếc khóa hình quả lựu.

“Cái gì thế?”

“Hái từ cây lựu trong sân nhà mẹ anh đấy. Hồi nhỏ bà khắc cho anh.”

Anh đã treo kỷ vật quý giá nhất của mình trong cửa tiệm mới của chúng tôi.

Tôi đứng chiếc khóa hình quả lựu đó, ngẩng lên ngắm nhìn hồi lâu.

“Anh chắc chắn muốn treo nó ở đây chứ?”

“Chắc chắn. Từ nay về sau nơi này chính là nhà.”

Tôi biết, thứ anh nhắc đến không chỉ là studio này.

Tháng đầu tiên sau khi tiệm mới khai trương, có một chuyện hệ trọng đã xảy ra.

Thẩm Khả gọi điện tới, giọng hào hứng hơn bình thường.

“Niệm Niệm, có một cơ hội này. Tuần lễ thời trang thành sắp tổ chức một hạng mục đặc biệt dành cho các nhà thiết kế độc lập, chỉ được tham theo thư mời, có đúng tám suất thôi. Chị đã đăng ký cho bọn em rồi.”

“Tuần lễ thời trang ạ?”

“Đúng thế. Đơn vị tổ chức là Sở Văn hóa thành . Tuần lễ thời trang thường niên của thành , trước đây toàn là sân chơi của các thương hiệu lớn. Năm nay mới mở hạng mục cho thiết kế độc lập, tạo cơ hội cho các thương hiệu mới tỏa sáng.”

“Viễn Sơn có tham gia không chị?”

“Chắc chắn rồi. Năm nào Viễn Sơn chẳng là nhà tài trợ chính.”

Tim tôi lỡ một nhịp.

Tổ chức một buổi biểu diễn — trên sân nhà của Viễn Sơn.

“Rủi ro lớn lắm.” Chung Dữ nói.

“Em biết.”

“Nếu chúng ta thua trên sân nhà của ông ấy…”

“Thì không được phép thua.”

“Em lấy đâu ra tự tin thế?”

vì thiết kế của anh giỏi hơn ông ấy. Chính anh cũng rõ điều đó mà.”

Anh im lặng ba giây.

“Cần chuẩn bị bao nhiêu bộ?”

“Mười hai bộ. Đủ số lượng cho một bộ tập hoàn chỉnh. Chủ đề do anh quyết định.”

“Chủ đề…” Anh trầm ngâm, “Tên là ‘Họ’.”

“Họ?”

“Đúng. Mỗi bộ quần áo tượng trưng cho một người phụ nữ. Chiếc váy của cô lao công, chiếc áo của chị Trần, bộ váy của cô dâu, của phù dâu — mỗi người phụ nữ đều có một bộ quần áo sinh ra để dành cho mình.”

Tôi đứng sững lại.

“Chủ đề này…”

“Sao thế?”

“Quá tuyệt vời.”

Bốn mươi ngày tiếp theo là chuỗi ngày làm việc với cường độ địa ngục.

Mười hai bộ quần áo, mỗi bộ đều may đo thủ công.

Chung Dữ mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng.

Tôi phụ trách mọi việc nằm ngoài sàn diễn: Điều phối địa điểm, mời người mẫu, dàn dựng tiết mục đi catwalk, mời truyền thông, thiết kế hình ảnh, ấn phẩm.

Người mẫu tôi tìm không phải là dân chuyên nghiệp.

Tôi mời mười hai con người thực sự.

Cô lao công, chị Trần, Lý Phương, ba vị khách từng được lột xác từ series người thường trên WeChat, hai khách hàng cô dâu của Hỷ Duyệt Thời Quang, chị Thẩm Khả…

Còn trống ba vị trí.

Trong đó, một vị trí tôi đã mời một người.

“Em chắc chứ?” Chung Dữ hỏi.

“Chắc chắn. Bộ cuối cùng sẽ dành cho em.”

“Em đâu phải người mẫu.”

“Em không cần phải là người mẫu. Em chỉ cần là chính mình thôi.”

Vẫn còn hai chỗ trống.

Trong đó, tôi liên hệ một người cho một vị trí.

Lúc quay số, lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi.

“Alô?”

“Cháu chào cô ạ, cháu là Tô Niệm Niệm.”

“Tô Niệm Niệm nào nhỉ?”

“Cháu là đối tác của Chung Dữ ạ. Lần trước chúng ta từng gặp mặt ở trước cửa tiệm.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Không phải số điện thoại của Chung Chính Sơ.

Mà là số của một người khác trong gia đình Chung Dữ — bác cả của anh.

Bác cả của Chung Dữ tên là Chung Ngọc Lan, chị gái ruột của Chung Chính Sơ. Năm xưa sau khi mẹ Chung Dữ qua đời, chính bác cả là người đã chăm lo cho anh suốt ba năm ròng.

Bác cả và Chung Chính Sơ quan hệ cũng không tốt đẹp — vì năm xưa Chung Chính Sơ ở rể, sau này làm ăn khấm khá thì hất cẳng họ Chung bên ngoại ra rìa.

“Cô ơi, chúng cháu đang chuẩn bị cho một buổi biểu diễn ở tuần lễ thời trang. Bọn cháu muốn mời cô đến đi catwalk một đoạn ạ.”

Bác cả hoảng hốt.

“Cô á? Một bà lão sáu mươi tuổi như cô?”

“Chung Dữ có may cho cô một bộ. Anh ấy bảo — bộ này là thiết kế dành cho thế hệ của mẹ anh ấy.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Thằng bé, nó sống có tốt không?”

“Anh ấy rất tốt. Hơi vất vả, nhưng sống rất tốt.”

“… Bác sẽ đến.”

Vị trí cuối cùng vẫn để trống.

Cho đến tuần cuối cùng trước buổi diễn.

Có một người chủ động liên hệ với tôi.

Lâm Hoan Hoan.

Tin nhắn của cô ấy rất ngắn: Niệm Niệm, tớ thấy tin tức về tuần lễ thời trang của các cậu rồi. Tớ có thể giúp được gì không?

Tôi nhìn tin nhắn rất lâu.

Trả lời một câu: Cậu đến làm khán giả đi. Tớ chừa ghế hàng đầu cho cậu.

Cô ấy đáp: Được.

Ngày diễn ra tuần lễ thời trang, hai giờ chiều.

Địa điểm là hội trường B của Trung Triển lãm thành .

Buổi diễn của Tập đoàn Viễn Sơn nằm ở nửa đầu chương trình, gồm bốn mươi bộ trang phục may sẵn, có dàn người mẫu chuyên nghiệp, âm thanh ánh sáng chuẩn hàng đầu.

Hạng mục thiết kế độc lập của Chung Dữ xếp thứ ba ở nửa sau.

Trong hậu trường không khí vô cùng căng thẳng.

Mười hai người đang thay đồ trong phòng trang điểm.

Cô lao công run rẩy đến mức không đứng vững, tôi giúp cô cài chiếc cúc áo cuối cùng.

“Cô Vương, cô cứ đi bình thường như mọi ngày thôi. Đi đến cuối đường băng, đứng lại một nhịp, rồi quay trở vào.”

“Cô sợ ngã lắm.”

“Mỗi ngày cô đẩy chiếc xe dọn dẹp nặng trịch đi dọc tòa nhà ba mươi tầng còn chẳng ngã, sao đi ở đây ngã được ạ?”

Cô ấy mỉm cười.

Chị Trần diện bộ váy vest liền màu champagne, đứng trước gương rất lâu.

“Lần gần nhất chị ăn mặc trang trọng thế này là hôm đám cưới chị.”

Bác cả của Chung Dữ mặc một bộ sườn xám thêu tay màu xanh đen.

Chung Dữ đã cất công thêu một đóa hoa lựu nhỏ nơi cổ áo cho bà.

Lúc đưa tay vuốt ve đóa hoa lựu ấy, bác cả không nói một lời nào.

Bộ của tôi là bộ ra sân cuối cùng.

Chiếc váy sơ mi bằng lụa tơ tằm màu trắng, kiểu dáng tối giản, đường vai hoàn hảo, thắt eo vừa vặn.

Chính là chiếc váy “thử phom” mà tôi đã lén lấy mặc khi trước — nhưng anh đã làm lại một phiên bản mới.

Mỗi đường kim mũi chỉ đều tỉ mỉ và chắc chắn hơn cả bản gốc.

“Bộ này anh làm mất bao lâu?” Tôi hỏi.

“Không nói cho em biết đâu.”

Buổi biểu diễn bắt đầu.

Đèn tắt dần.

Tiếng nhạc vang lên.

Người bước ra đầu tiên là cô lao công.

Chiếc váy lanh màu đỏ bã trầu dài qua gối, kết hợp cùng chiếc khăn quàng cổ bằng lụa.

Cô đi không nhanh, bước chân hơi loạng choạng.

Nhưng khoảnh khắc cô ngẩng cao đầu, cả khán đài như lặng đi.

Một cô lao công vô cùng bình dị, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, khoác lên mình chiếc váy may đo dành cho cô.

Trông cô không giống đang trình diễn thời trang.

Mà giống như đây là lần đầu tiên cô thực sự được người khác nhìn ngắm đàng hoàng.

Người thứ hai là chị Trần.

Thứ ba là cô dâu của Hỷ Duyệt Thời Quang.

Mỗi người xuất hiện, trên màn hình LED phía sau sẽ hiện lên một dòng chữ —

Cô ấy tên là…, cô ấy là…

Dòng chữ của cô lao công là:

Cô ấy tên Vương Tú Anh, cô ấy là người giữ gìn sự sạch sẽ cho ba mươi tầng lầu.

Dòng chữ của chị Trần là:

Cô ấy tên Trần Huệ Lan, cô ấy quản lý tiệc tất niên cho bảy người và lo hậu cần cho ba trăm sáu mươi lăm ngày trong năm.

Từng câu từng chữ đều do chính tay tôi viết.

khán đài, có người đã lặng lẽ lau nước mắt.

Người thứ mười là bác cả của Chung Dữ.

Sáu mươi tuổi, tóc bạc phơ, diện chiếc sườn xám xanh đen thêu tay tinh xảo, từng bước đi chậm rãi nhưng vô cùng vững vàng.

Dòng chữ trên màn hình nền:

Bác ấy tên Chung Ngọc Lan, người nuôi nấng những đứa trẻ không phải con ruột của mình mà chưa từng đòi hỏi một tiếng cảm ơn.

Nấp sau cánh gà, tôi thấy khóe mắt Chung Dữ đỏ hoe.

Người thứ mười một là Thẩm Khả.

Chị diện một bộ vest lụa satin màu xanh rêu, gọn gàng và bén như một lưỡi dao.

Dòng chữ trên màn hình:

Cô ấy tên Thẩm Khả, cô ấy dùng ngòi bút của mình để những điều tốt đẹp đến với nhiều người hơn.

Sau đó là tôi.

Người cuối cùng.

Đứng ở cửa vào, tôi nghe thấy đoạn nhạc đổi — thành tiếng piano tĩnh lặng.

Đèn sân khấu thu lại, chỉ còn một luồng sáng duy nhất.

Ánh sáng màu trắng.

Tôi sải bước ra ngoài.

Khán đài im phăng phắc.

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ bước đi thôi.

Giống như những bước chân hằng ngày tôi đi lại trong tiệm.

Đến cuối đường băng, tôi dừng lại.

Màn hình LED phía sau bừng sáng.

Cô ấy tên là Tô Niệm Niệm. Năm mười sáu tuổi cô ấy mất đi gia đình, năm hai mươi sáu tuổi cô ấy tìm lại được chính mình.

Tôi nhìn thấy Lâm Hoan Hoan ở khán đài.

Cô ấy ngồi ở hàng ghế đầu, hai tay bưng mặt, nước mắt giàn giụa.

Tôi không nhìn cô ấy lâu.

vì ở một nơi xa hơn — hàng ghế cuối cùng của khán đài — có một người đang ngồi đó.

Chung Chính Sơ.

Gương mặt ông ta không lộ chút cảm xúc.

Cứ ngồi yên đó.

Nhìn ngắm mọi thứ diễn ra trên sân khấu.

Khi màn trình diễn khép lại, cả khán phòng đứng dậy vỗ tay.

Tràng vỗ tay kéo dài ròng rã bốn mươi giây.

Buổi diễn của Viễn Sơn quy tụ dàn người mẫu chuyên nghiệp và khâu sản xuất đỉnh cao, nhưng lúc kết thúc tiếng vỗ tay chỉ kéo dài mười lăm giây.

Không phải vì quần áo của Chung Dữ lộng lẫy hơn của Viễn Sơn.

Mà là vì những người khoác lên mình trang phục của anh, mỗi một người đều chân thực đến nhường nào.

Tại hậu trường.

Lúc tôi đang thay đồ, có người gõ cửa.

“Đợi một chút.”

“Là anh.” Giọng của Chung Dữ vang lên.

Tôi mở cửa.

Anh đứng ngoài cửa, khóe mắt vẫn còn đỏ.

“Dòng chữ cuối cùng em viết —”

“Dạ?”

“Năm mười sáu tuổi cô ấy mất đi gia đình, năm hai mươi sáu tuổi cô ấy tìm lại được chính mình.”

“Sến súa quá à?”

“Không.”

Anh bước vào.

“Là quá chuẩn xác.”

Sau đó, anh dang tay ôm chằm lấy tôi.

Trong phòng trang điểm hậu trường, ánh đèn tuýp trắng lóa, bên ngoài có người đang thu dọn đồ đạc, tiếng ồn ào lẫn lộn cùng tiếng nhạc xập xình.

Nhưng khoảnh khắc ấy lại bình yên đến lạ lùng.

Ngày thứ hai sau buổi trình diễn, một tin tức lan truyền khắp trong ngành.

Ban tổ chức tuần lễ thời trang thông báo: Bộ tập “Họ” của Chung Dữ giành giải thưởng lớn “Nhà thiết kế độc lập xuất nhất” năm nay.

Lời nhận xét của ban giám khảo: Đã dùng trang phục để định nghĩa lại một câu hỏi cốt lõi: Thiết kế vì ai.

Bản thân giải thưởng này nặng không tính là quá lớn.

Nhưng việc giành được nó trên sân nhà do Viễn Sơn tài trợ chính — thì nặng lại hoàn toàn khác.

Điều đó chẳng khác nào vả thẳng vào mặt Chung Chính Sơ giữa phòng khách nhà ông ta.

Tin tức truyền đến nội bộ Tập đoàn Viễn Sơn.

Theo lời Chu kể lại — Chung Chính Sơ đã đập vỡ cốc trong cuộc họp ban lãnh đạo.

Nhưng ông ta không có động thái nào khác.

vì ông ta phát hiện ra một điều —

Nếu tiếp tục chèn ép Chung Dữ, dư luận sẽ phản tác dụng, quay sang cắn xé Viễn Sơn.

truyền thông đã xây dựng thành công câu chuyện “người cha chèn ép con trai làm thiết kế”.

Ông ta mà ra tay nữa, khác nào đang làm marketing hộ Chung Dữ.

Tất cả đều do tôi lên kế hoạch.

từ bài viết đầu tiên của Thẩm Khả, tôi đã biết — vũ khí mạnh nhất của chúng tôi không phải là sản phẩm, không phải doanh thu, cũng không phải pháp lý.

Mà là câu chuyện.

Câu chuyện về một người cha và một người con trai.

Câu chuyện về một thương hiệu lớn và một studio nhỏ bé.

Câu chuyện lật ngược thế cờ của những con người bình thường từng bị đánh giá thấp.

Chung Chính Sơ là một dân làm ăn thực dụng. Ông ta tính toán rất rành rọt — ROI (Tỷ suất hoàn vốn) của việc tiếp tục chèn ép là số âm.

Thế nên, ông ta dừng tay.

Nhưng sự dừng tay đó không có nghĩa là nhận thua.

Đó là sự điều chỉnh chiến lược.

Ông ta đổi sang một phương thức khác.

Tuần đầu tiên sau tuần lễ thời trang, Chung Dữ nhận được điện thoại của bố mình.

Lần này anh bắt máy.

Họ nói chuyện suốt hai mươi phút.

Sau khi cúp máy, Chung Dữ đứng bên cửa sổ nhìn ra xa xăm.

“Ông ấy nói gì?”

“Ông ấy bảo đã xem buổi biểu diễn đó.”

“Rồi sao nữa?”

“Ông ấy khen bác cả mặc rất đẹp.”

“Rồi sao nữa?”

“Ông ấy hỏi anh — có muốn làm bộ tập kết hợp cùng Viễn Sơn không.”

Tôi chết lặng.

“Hợp tác làm bộ tập?”

“Không phải gọi anh về Viễn Sơn. Mà là Viễn Sơn sẽ cấp quyền thương hiệu và kênh phân phối, còn anh lo thiết kế. Một án kết hợp giữa hai thương hiệu độc lập.”

“Điều kiện của ông ấy là gì?”

“Lợi nhuận chia 50-50. Quyền thiết kế thuộc về anh. Tên thương hiệu sẽ để tên của cả hai bên.”

Đây không giống phong cách của Chung Chính Sơ.

Đề nghị này quá đỗi hợp lý.

“Em nghĩ sao?” Chung Dữ hỏi tôi.

“Em cần xem bản hợp đồng giấy đã.”

“Anh cũng vậy.”

Ba ngày sau, đội ngũ pháp lý của Viễn Sơn thảo hợp đồng sang.

Tôi soi từng câu từng chữ hai lần.

Đa số các điều khoản đều bình thường.

Nhưng ở điều 17, lại ẩn chứa một cái bẫy.

“Trong thời gian hợp tác, Bên B không được phép sử dụng danh nghĩa cá nhân hay bất kỳ thương hiệu nào khác để tham gia vào hoạt động thiết kế cùng loại với sản phẩm kết hợp này.”

Nói cách khác — ký bản hợp đồng này xong, Chung Dữ không được lấy danh nghĩa “Chung Dữ May Đo Cao Cấp” để nhận đơn hàng thiết kế độc lập nào nữa.

Anh chỉ có thể thiết kế cho án kết hợp này thôi.

Và quyền sở hữu thương hiệu của án kết hợp — trên hợp đồng ghi là “sở hữu chung”, nhưng pháp nhân đăng ký lại là Tập đoàn Viễn Sơn.

“Anh thấy chưa?” Tôi đưa hợp đồng cho Chung Dữ, ngón tay chỉ vào điều số 17.

Anh nhìn lướt qua ba giây.

“Chiêu bài cũ rích. Bọc trong cái vỏ bọc hợp tác, nhưng thực chất là thu nạp.”

“Ông ta coi anh trắng tay trong ba năm nay.”

Chung Dữ đặt bản hợp đồng xuống.

“Phản hồi với ông ấy: Không chấp nhận điều 17. Nếu đổi thành hợp tác không độc quyền, tôi có thể cân nhắc đàm phán tiếp.”

Hai ngày sau phía Viễn Sơn trả lời: Điều 17 là bất di bất dịch. Đây là điều khoản cốt lõi.

Tôi đứng nhìn Chung Dữ gõ chữ.

“Vậy thì không đàm phán nữa.”

đi.

Đối phương đã xem.

Không phản hồi.

Tôi cứ đinh ninh mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Hai tuần sau, vào một buổi chiều, studio đón một vị khách bất ngờ.

Không phải Chung Chính Sơ.

Đức Lượng.

Giám hành chính của Tập đoàn Viễn Sơn, tay sai đắc lực của Chung Chính Sơ.

Chính là kẻ đã sai người nhắn tin quấy rối tôi.

Ông ta mặc một bộ vest xanh đậm, giày da bóng lộn, tay xách một chiếc túi giấy.

“Cô Tô, giám Chung. Đã lâu không gặp.”

mặt Chung Dữ sụp xuống.

“Ông đến đây làm gì?”

“Chủ tịch Chung phái tôi đến giao một món đồ.” Ông ta đặt chiếc túi giấy lên bàn đẩy về phía trước.

Chung Dữ không nhúc nhích.

Tôi mở túi ra nhìn thử.

Bên trong là một tập tài liệu.

Bản sao giấy nhận quyền sở hữu nhà đất.

Căn nhà của mẹ Chung Dữ.

Thế nhưng trên đó lại có một con dấu — “Đăng ký thay đổi quyền sở hữu”.

Người đứng tên từ tên của mẹ Chung Dữ đã thành — Chung Chính Sơ.

“Ông…” Chung Dữ bật dậy.

“Thủ tục hợp pháp do Chủ tịch Chung đích thân đi làm. Sau khi mẹ cậu qua đời, thủ tục thừa kế quyền sở hữu luôn bị bỏ ngỏ. Chủ tịch Chung, với tư cách là người phối ngẫu hợp pháp, có quyền thừa kế.” Giọng Đức Lượng đều đều như đang đọc văn bản.

“Ông ta sang tên căn nhà của mẹ tôi cho ông ta sao?”

“Hoàn toàn hợp pháp.”

Chung Dữ lao tới túm cổ áo Đức Lượng.

“Ông về nói với ông ta —”

“Chung Dữ.” Tôi gọi lớn một tiếng.

Anh khựng lại.

Tay vẫn túm chặt cổ áo Đức Lượng, nhưng quay đầu lại nhìn tôi.

“Buông ông ta ra.”

Anh từ từ buông tay.

Đức Lượng chỉnh lại cổ áo, nét mặt không thay đổi chút nào.

“Cô Tô bình tĩnh hơn cậu đấy.”

“Nói xong rồi thì ông đi được rồi.” Tôi nhìn chằm chằm ông ta.

“Nói xong rồi.”

Trước khi quay người rời đi, ông ta liếc nhìn tôi một cái.

“Cô Tô, tôi muốn nhắc nhở cô một câu — đi theo Chung Dữ, cô sẽ chẳng nhận được gì đâu. Đến cả căn nhà mẹ để lại nó còn không giữ nổi.”

“Cảm ơn đã nhắc nhở.”

“Lời khuyên của tôi là —”

“Tôi không cần lời khuyên của ông. Mời ra ngoài.”

Ông ta đi khỏi.

Cửa vừa đóng lại, Chung Dữ giáng một cú đấm xuống mặt bàn.

Chiếc kéo trên bàn nảy lên rơi xuống đất.

Không phải tay đau.

Mà là kỷ vật của người mẹ đã khuất lại bị chính bố ruột dùng thủ đoạn pháp lý để cướp đi.

Tôi đứng bên cạnh anh, không chạm vào anh.

Cứ để anh tự bình lại.

Năm phút sau, anh ngồi xuống.

“Anh muốn đi xem căn nhà đó.”

“Được. Em đi cùng anh.”

Căn nhà nằm trong một con hẻm thuộc khu cổ.

Ngôi nhà nhỏ có sân vườn biệt.

Tường trắng ngói xám.

Trong sân đúng là có một cây lựu.

Mùa thu tới, trên cành treo lủng lẳng quả lựu chín đỏ.

Cửa đã khóa. Chìa khóa mới.

Chung Dữ đứng ngoài cửa nhìn rất lâu.

“Lúc mẹ trồng cây lựu này, anh mới lên năm tuổi. Bà nói lựu tượng trưng cho con đàn cháu đống, sau này anh sẽ có em trai em gái chơi cùng.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó bà qua đời. Chẳng có sau đó nào nữa.”

Anh đưa tay sờ vào một vết xước trên khung cửa.

“Đây là lúc anh bảy tuổi, lấy tua vít khắc lên. Khắc một chữ ‘Dữ’ xiêu vẹo. Bà thấy thế liền bảo — con mà khắc hỏng cửa, bố con sẽ mắng đấy.”

“Bố anh có mắng không?”

“Không. Vì bà đã lấy sơn che lấp nó đi giúp anh.”

Tôi đứng cạnh anh, nhìn cây lựu đó.

“Căn nhà này, chúng ta sẽ lấy lại.”

Anh nhìn tôi.

“Lấy lại bằng cách nào?”

“Nếu về mặt luật pháp ông ta có quyền thừa kế, vậy thì chúng ta không dùng pháp luật.”

“Dùng cái gì?”

“Dùng lòng người.”

Hai ngày sau, tôi đăng một video mười lăm giây lên tài khoản WeChat.

Cảnh quay là cây lựu đó, lủng lẳng những quả lựu chín đỏ.

Không có mặt người, không có âm thanh.

Dòng chữ duy nhất đi kèm là: Một cây lựu do người mẹ trồng. Cây vẫn còn, nhưng người không còn nữa.

bình luận bùng nổ.

vì ai cũng biết bối cảnh phía sau — mẹ của Chung Dữ mất sớm, anh thừa kế ngôi nhà cũ của mẹ.

“Vậy là Chủ tịch Chung của Viễn Sơn cướp nhà của con trai mình sao?”

“Làm bố kiểu gì mà cướp nhà người vợ đã khuất để lại cho con trai? Quá đáng vừa thôi chứ?”

“Đến cả cây lựu cũng không chặt, tỏ ký ức về ngôi nhà này hoàn toàn gắn liền với người mẹ. Làm bố mà sao nhẫn hạ thủ được vậy?”

Trong vòng ba ngày, lượt xem video vượt mốc một triệu.

Đây là video đầu tiên mốc một triệu lượt xem.

Danh tiếng của Tập đoàn Viễn Sơn hoàn toàn sụp đổ chỉ vì vụ việc này.

Không phải vì chất lượng sản phẩm.

Không phải vì bê bối trong ngành.

Mà là vì một cây lựu.

Khách hàng cũng là con người.

Con người thì có cảm xúc.

Đội ngũ PR của Chung Chính Sơ trong đêm đưa ra phản hồi: Việc này thuộc về chuyện nội bộ gia đình, không liên quan đến hoạt động kinh doanh của công ty.

Nhưng cư dân mạng không mua.

“Chuyện nội bộ gia đình? Ông sai Giám Hành chính của công ty ra mặt xử lý mà gọi là chuyện nội bộ gia đình à?”

“Từ nay cạch mặt không mua đồ của Viễn Sơn nữa. Mua là tiếp tay cho ổng cướp nhà của con trai ổng đấy.”

Quả cầu tuyết dư luận càng lăn càng lớn.

Đến ngày thứ năm, Chung Chính Sơ nhờ Chu truyền lại một câu.

“Chuyện căn nhà có thể thương lượng.”

Lúc Chung Dữ nhận được tin báo, anh đang cắt vải.

Tay anh khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục.

“Bảo ông ta đổi lại tên quyền sở hữu sang tên của mẹ tôi.”

“Chỉ một điều kiện này thôi sao?”

“Đúng. Người sở hữu là mẹ tôi. Không phải tôi, cũng không phải ông ta.”

Chu lời lại.

Ba ngày sau, thủ tục đổi hoàn tất.

Tên chủ sở hữu lại trở về thành “Hứa Minh Nguyệt” — tên của mẹ Chung Dữ.

Ngày Chung Dữ cầm cuốn sổ đỏ mới, anh tìm đến ngôi nhà đó.

Anh dùng chìa khóa — chìa khóa của ổ khóa mới được giao cùng với sổ đỏ — để mở cửa.

Cây lựu trong sân vẫn lặng lẽ đứng đó.

Anh đứng gốc cây rất lâu.

Hái một quả lựu xuống.

Quay về studio, anh đặt quả lựu đó cạnh chiếc khóa hình quả lựu treo bên cửa sổ.

Một quả làm bằng gỗ, một quả thật.

Tôi nhìn hai quả lựu đó, không nói lời nào.

Nhưng tôi biết — trận chiến này, chúng tôi đã thắng.

Không phải thắng Chung Chính Sơ.

Mà là thắng cái tư duy “Tôi có thể dùng quyền lực để kiểm soát mọi thứ của cậu”.

Thời gian thoi đưa.

Chớp mắt đã nửa năm trôi qua.

Studio từ diện tích bốn mươi vuông sang một trăm hai mươi vuông.

Doanh thu hằng tháng tăng ổn định từ 350.000 lên 600.000 tệ.

Kênh phân phối vải Cẩm Tú Phường đã phủ sóng sáu studio thiết kế độc lập trong thành , tôi làm trung gian phân phối nên mỗi tháng nhận được một khoản tiền hoa hồng kha khá.

Lượng người theo dõi tài khoản WeChat vượt mốc một trăm năm mươi ngàn.

Thẩm Khả giúp chúng tôi giành được một suất tham gia cuộc bình chọn thiết kế độc lập quy mô toàn quốc — “ mạnh Thiết kế Độc lập Trung Quốc của năm”.

Chung Dữ lọt vào danh sách đề cử.

Giải thưởng này uy tín hơn tuần lễ thời trang địa phương gấp mười lần.

Nếu được, đồng nghĩa với sự công nhận và ảnh hưởng trên toàn quốc.

Lễ trao giải được tổ chức ở Bắc Kinh.

Tôi và Chung Dữ cùng bay tới đó.

Đó là lần đầu tiên tôi đi máy bay.

Chung Dữ ngồi ghế sát cửa sổ, tôi ngồi cạnh anh.

Lúc máy bay cất cánh, thành bên ngoài cửa sổ nhỏ dần.

“Căng thẳng không?” Anh hỏi.

“Không căng thẳng.”

“Mặt em tái nhợt kìa.”

“Đây là lần đầu em đi máy bay, chả liên quan gì đến căng thẳng cả.”

Anh bật cười, đưa tay nắm lấy tay tôi.

Giữa bầu trời ba mươi ngàn thước, bàn tay tôi được một người nắm lấy thật chặt.

Cảm giác thật bình yên.

Lễ trao giải diễn ra trong phòng yến tiệc lớn của một khách sạn.

Khách mời tham đều là những tên tuổi trong nghề — nhà thiết kế độc lập, nhà sáng lập thương hiệu, truyền thông thời trang, nhà đầu tư.

Tôi vẫn diện chiếc váy sơ mi lụa tơ tằm màu trắng ấy.

Lần này ở cổ tay áo, Chung Dữ thêu một đóa hoa lựu rất nhỏ.

Nhỏ đến mức người ngoài không thể nhìn thấy.

Nhưng tôi biết nó ở đó.

Danh sách đề cử có tổng cộng tám người.

Chung Dữ xếp thứ tư.

Khi MC đọc đến tên anh, màn hình lớn phát một đoạn video thiệu các thiết kế tiêu biểu và phim tài liệu về studio.

Cảnh cuối cùng của bộ phim tài liệu là quầy thu ngân ở tiệm mới — bó hoa khô trên quầy, và chiếc khóa quả lựu bên cửa sổ.

Lời bình do Thẩm Khả thu âm: Trong ngành này, không thiếu những thương hiệu lắm tiền nhiều của, cái thiếu là hai con người dám sống chết với nghề.

Lúc công bố kết quả, toàn bộ đèn trong khán phòng tắt phụt.

Màn hình lớn sáng lên.

Người chiến thắng giải “ mạnh Thiết kế Độc lập Trung Quốc của năm” —

Chung Dữ.

Khi anh đứng dậy, tôi thấy tay anh run lên.

Tôi ngồi khán đài vỗ tay.

Vỗ đến mức rát cả lòng bàn tay.

Anh bước lên sân khấu, nhận cúp.

MC nói: “Mời anh phát biểu cảm nghĩ.”

Anh cầm mic đứng im ba giây.

Rồi cất lời.

“Giải thưởng này không phải dành cho một mình tôi.”

“Tôi muốn lời cảm ơn tới ba người.”

“Người đầu tiên là mẹ tôi. Bà là người đã dạy tôi biết thế nào là cái Đẹp.”

“Người thứ hai là đối tác của tôi, Tô Niệm Niệm. Cô ấy đã dạy tôi biết thế nào là không chịu khuất phục.”

“Người thứ ba — là chính tôi của ba năm về trước. Với một triệu tệ, không gian bốn mươi vuông, bắt đầu từ con số không. Đến ngày hôm nay tôi có thể tự hào nói rằng — quyết định đó là hoàn toàn chính xác.”

Anh giương cao chiếc cúp.

“Thiết kế không phải là sản phẩm trên dây chuyền sản xuất hàng loạt. Thiết kế là cách một con người nói với một con người khác rằng — Tôi đã nhìn thấy bạn.”

Cả hội trường đứng dậy vỗ tay vang dội.

Tôi ngồi yên trên ghế, không thể nào đứng nổi.

Vì chân tôi đã nhũn ra rồi.

Tại bữa tiệc rượu sau lễ trao giải, có ba nhà đầu tư tìm đến ngỏ lời hợp tác.

Một bên ra giá năm triệu tệ đổi lấy 20% cổ .

Một bên ra giá tám triệu tệ đổi lấy 30% cổ .

Và bên còn lại — là bộ phận đầu tư của Tập đoàn Viễn Sơn.

Người đến không phải là Chung Chính Sơ.

Là Giám Đầu tư của Viễn Sơn.

“Chủ tịch Chung cử tôi đến lời — ông ấy rất tự hào về anh. Nếu anh đồng ý, Viễn Sơn sẵn sàng đầu tư chiến lược với định giá công ty lên tới một trăm triệu tệ.”

Một trăm triệu.

Tôi liếc nhìn Chung Dữ.

mặt anh vô cùng bình thản.

“Nhờ anh nhắn lại với bố tôi. Tôi không cần khoản đầu tư của Viễn Sơn. Nhưng nếu ông ấy muốn, ông ấy có thể ghé qua tiệm chúng tôi uống nước.”

“Với tư cách là một khách hàng. Chứ không phải là nhà đầu tư.”

Giám Đầu tư hơi sững người.

“Được rồi, tôi sẽ lời.”

Trên chuyến bay từ Bắc Kinh trở về, Chung Dữ cứ nhìn ra ngoài cửa sổ suốt.

Lúc máy bay hạ cánh thì trời đã tối mịt.

Ra khỏi sân bay bắt taxi về thẳng studio.

Đẩy cửa vào.

Trên bàn đặt một bó hoa.

Không phải hoa baby hay cát cánh trắng.

Là hoa lựu.

Bên cạnh có một tờ giấy, nét chữ xộc xệch.

—— Chúc mừng cháu. Bác cả để lại.

Chung Dữ cầm tờ giấy lên xem đi xem lại hai lần.

Sau đó cắm bó hoa vào chiếc bình thủy tinh trên quầy.

Hoa khô và hoa tươi ở cạnh nhau.

Cái cũ và cái mới.

Quá khứ và hiện tại.

Tôi đứng bên cạnh nhìn anh.

“Chung Dữ.”

“Ơi.”

“Sau này anh định tính thế nào?”

“Tính cái gì cơ?”

“Mục tiêu của studio ấy.”

Anh suy nghĩ một lát.

“Không cần làm thương hiệu lớn nhất. Nhưng phải làm thương hiệu tốt nhất.”

“Tốt đến mức nào?”

“Tốt đến mức mỗi người từng mặc trang phục của anh, đều cảm thấy bản thân mình được trân trọng hết mực.”

Tôi gật đầu.

“Thế mục tiêu của em là gì?”

“Mục tiêu của em á, em tự nói đi.”

“Mục tiêu của em là — biến câu nói này của anh không chỉ là lời nói suông. Mà biến nó thành sự thật. Mỗi một bộ quần áo, mỗi một khách hàng, mỗi một lần hợp tác.”

Anh nhìn tôi.

“Rồi sao nữa?”

“Rồi chúng ta sẽ mở chi nhánh thứ hai. Thứ ba. Thứ năm. Không nhượng quyền, không làm chuỗi đại trà. Mỗi tiệm đều là một boutique cao cấp. Mỗi tiệm đều có một cố vấn phối đồ thấu hiểu khách hàng.”

“Em nghiêm túc đấy chứ?”

“Hơn cả nghiêm túc.”

Anh bước lại gần.

“Tô Niệm Niệm.”

“Sao thế?”

“Em còn nhớ câu đầu tiên anh nói với em lúc em bước ra khỏi tiệm váy cưới kia không?”

“Em nhớ. Anh bảo — Đợi đã.”

“Đúng thế.”

Anh đứng trước mặt tôi.

“Đó là câu ‘Đợi đã’ đúng đắn nhất mà anh từng nói trong cuộc đời này.”

Một năm sau.

Boutique thứ hai khai trương ở thành lân cận.

Cố vấn phối đồ là do tôi đích thân đào tạo — chính là con gái của cô lao công từng gây sốt trong series “Lột xác người thường”, tên là Vương Tiểu Yến.

Hai mươi tuổi, chưa từng học đại học, nhưng lại cực kỳ nhạy bén với màu .

Tôi dạy cô ấy ba tháng. Cô ấy bắt đầu học từ cách nhận biết các loại vải, đến nay đã có thể độc lập tiếp khách, tỷ lệ chốt đơn lên tới 85%.

Ngày khai trương, chị Trần đưa cả công ty đến ủng hộ.

Thẩm Khả đến chụp một bộ ảnh chuyên đề.

Lý Phương đại diện cho Hỷ Duyệt Thời Quang lẵng hoa chúc mừng.

Lâm Hoan Hoan cũng đến.

Cô ấy đến một mình.

Không trang điểm đậm, mặc một chiếc sơ mi trắng rất giản dị.

“Niệm Niệm.”

“Cậu đến rồi à?”

“Ừ.” Cô ấy đưa một chiếc túi xách nhỏ cho tôi.

Tôi mở ra, bên trong là một chiếc lắc tay.

Bằng bạc, thiết kế rất đơn giản.

“Lần trước chiếc cậu tặng tớ bị đứt rồi… Tớ muốn mua một chiếc mới. Lần này để cậu tự chọn.”

Tôi liếc nhìn cô ấy.

“Cậu đang cố tình nể mặt tớ đấy à.”

“Không có. Tớ đang học một điều.”

“Điều gì?”

“Học cách làm một người bạn không khiến đối phương cảm thấy mình đang bị sai vặt.”

Tôi bật cười.

“Thế học đến đâu rồi?”

“Vẫn đang luyện tập. Nếu cậu thấy chưa , có thể tiếp tục không thèm đoái hoài gì đến tớ.”

Tôi đeo chiếc lắc tay vào.

rồi.”

Nước mắt cô ấy ứa ra quanh tròng, nhưng cô ấy cố chớp mắt để kìm lại.

“Tiệm này của cậu đẹp quá đi mất.”

“Đi nào, tớ dắt cậu đi chọn một bộ.”

Doanh thu trong bản báo cáo tài chính năm đó của Tập đoàn Viễn Sơn không khả quan.

Tốc độ tăng trưởng đình trệ, thị của hai thương hiệu thời trang nữ liên tục giảm sút.

Hội đồng quản trị bắt đầu gây ép.

Chung Chính Sơ mất đi quyền kiểm soát tuyệt đối với công ty.

Không phải vì Chung Dữ.

Mà là vì chính bản thân ông ta.

Ông ta đã quá mải mê chèn ép một cửa tiệm nhỏ 40 vuông mà bỏ lơ việc cải tiến, cập nhật sản phẩm của Viễn Sơn.

Hệ thống sản xuất dây chuyền khổng lồ bỗng chốc trở thành gánh nặng trầm trọng khi nhu cầu của thị trường thay đổi.

Cuối cùng, Viễn Sơn bị pha loãng 35% cổ sau một vòng gọi vốn. Chung Chính Sơ từ Chủ tịch rớt xuống thành cổ đông lớn thứ hai.

Ông ta vẫn giàu có.

Nhưng ông ta không còn là người một tay che trời, nói một là một, hai là hai nữa.

Lại nửa năm nữa trôi qua.

Một buổi chạng vạng, tôi đang sắp xếp vải vóc trong tiệm.

Có tiếng bước chân ngoài cửa.

Tôi ngẩng lên.

Chung Chính Sơ đứng ngoài cửa.

Ông ta đến một mình.

Không có Đức Lượng, không có tài xế, không có chiếc xe hơi sang trọng.

Ông ta mặc một chiếc áo khoác màu xám rất đỗi bình thường, trông già đi nhiều so với trước đây.

“Tô Niệm Niệm.”

“Chú Chung.”

Ông ta hơi khựng lại.

Trước đây tôi chưa từng gọi ông ta là “chú Chung”.

“Chung Dữ có ở đây không?”

“Anh ấy đang ở phòng trong may đồ ạ.”

Ông ta ngập ngừng một giây.

“Tôi đến xem thử.”

“Chú vào đi ạ.”

Ông ta bước vào.

Nhìn thấy bó hoa khô và nhành hoa lựu trên quầy thu ngân.

Nhìn thấy chiếc khóa hình quả lựu bên cửa sổ.

Nhìn thấy những bức ảnh chụp cúp lưu niệm treo trên tường.

Ông ta đứng đó, đảo mắt nhìn khắp một lượt.

Chung Dữ từ phòng trong bước ra, trên tay vẫn còn dính chút bụi phấn may.

Hai bố con nhìn nhau suốt ba giây.

“Ông đến đây làm gì?” Chung Dữ hỏi.

Khóe miệng Chung Chính Sơ mấp máy.

“Tôi đến… thăm anh.”

“Thăm cái gì?”

“Thăm xem rốt cuộc anh đã gây dựng cái nơi này thành hình dáng gì rồi.”

Ông ta bước đến trước bàn làm việc, nhìn qua bộ đồ làm dở đang đặt trên bàn — một chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu.

Ông ta đưa tay chạm thử vào chất vải.

Làm trong ngành may mặc cả đời, xúc giác ở bàn tay còn chuẩn xác hơn bất cứ thiết bị máy nào.

Chạm xong, ông ta rụt tay về.

“Tốt hơn của Viễn Sơn.”

Chỉ vỏn vẹn chữ.

Nói xong ông quay người bước ra cửa.

Đến bậu cửa thì dừng lại một chút.

Quay lưng về phía Chung Dữ.

“Nếu mẹ anh còn sống — bà ấy sẽ vui lắm.”

Nói xong ông đi mất.

Chung Dữ đứng đực tại chỗ, rất lâu không cử động.

Tôi bước tới, đứng bên cạnh anh.

“Anh thấy sao?”

“Ông ấy già rồi.”

“Vâng.”

“Nhưng ông ấy vẫn không chịu nói lời xin lỗi.”

“Có thể sẽ mãi mãi không bao giờ nói.”

“Anh biết.”

Anh cầm cây kéo trên bàn lên, tiếp tục cắt tấm vải đang cắt dở.

Đôi tay cực kỳ vững vàng.

Ba năm sau.

Chung Dữ May Đo Cao Cấp đã có năm boutique trải khắp cả nước.

Doanh thu hằng năm 48 triệu tệ.

Đội ngũ từ hai người ban đầu giờ đã mở rộng thành ba mươi hai người.

Mỗi cửa tiệm đều lưu giữ những điều quen thuộc — trên quầy thu ngân có một bó hoa, bên cửa sổ có một chiếc khóa hình quả lựu.

Danh thiếp của tôi in dòng chữ: Tô Niệm Niệm, Đồng sáng lập kiêm Giám Thương hiệu.

Một buổi tối, tôi ở lại cửa tiệm cũ tăng ca — dù trụ sở chính đã đi, cửa tiệm cũ vẫn được giữ lại làm cửa hàng flagship.

Chung Dữ từ trên lầu đi xuống.

“Em chưa về à?”

“Em đang xem lại kế hoạch thương hiệu cho năm sau.”

Anh bước đến, ngồi xuống đối diện tôi.

“Niệm Niệm.”

“Dạ.”

“Em có nhớ ngày đầu tiên em đến làm việc, anh đã hỏi em — thấy bộ đồ kia thế nào không?”

“Em nhớ. Anh đưa cho em xem bộ lễ phục màu trắng ngà đang may dở. Đường vai hơi hẹp.”

“Lúc đó em đã nói một câu. Anh vẫn nhớ đến tận bây giờ.”

“Câu gì thế?”

“Em bảo — Cô ấy không cần tỏa sáng. Cái cô ấy cần là đứng trong bộ quần áo đó và cảm thấy bản thân mình không đến nỗi tệ.”

“Câu đó có gì đâu mà nhớ dai thế.”

“Vì đó là lần đầu tiên anh gặp được một người có suy nghĩ giống hệt anh.”

Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.

Mở ra.

Một chiếc nhẫn.

Màu bạc.

Thiết kế tối giản, không hề có một hoa văn nào.

Nhưng ở mặt trong của vòng nhẫn, có khắc một đóa hoa lựu nhỏ li ti.

“Tô Niệm Niệm.”

“Dạ.”

“Em có nguyện ý ở lại đây mãi mãi không?”

Tôi nhìn chiếc nhẫn đó.

Nhìn mất năm giây.

Rồi đưa bàn tay trái ra.

“Đeo vào cho em đi.”

Anh lấy chiếc nhẫn ra, những ngón tay hơi run rẩy.

Chiếc nhẫn trượt vào ngón tay tôi. Vừa khít.

“Anh lén đo cỡ tay em à?”

“Tuần trước lúc em ngủ say anh đo đấy.”

“Đồ biến thái.”

“Người làm nghề may mặc, kích thước thì phải chuẩn xác tuyệt đối chứ.”

Tôi bật cười.

Anh cũng cười theo.

Ánh đèn thành rực sáng bên ngoài khung cửa, tựa như cuộc sống của vô vàn con người đang đồng thời diễn ra.

Còn tôi đang ngồi đây.

Trong một căn tiệm không quá lớn.

Ngồi đối diện tôi là một người.

Người đàn ông đã vội vã chạy theo lúc tôi quay lưng rời đi.

Người đã đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

Và thế là tôi ở lại.

Ở lại cho đến hiện tại.

Và ở lại cho mãi mãi về sau.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn