Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tần Diệp nhìn tôi cười rạng rỡ: “Bé cưng, trạm trăng mật tiếp theo muốn đâu? Tối nay anh để em sướng rồi, thì em sẽ nghe theo anh hết, được không?”
Tôi cười lạnh, nhéo mạnh đùi anh: “Nghĩ hay gớm nhỉ, cút cho em!”
Ngoại truyện: Tần Diệp
1.
Mùi m.á.u nồng nặc khiến người ta buồn nôn. Hôm nay, đầu tiên trong đời tôi g.i.ế.c người. G.i.ế.c vì người đàn ông tôi hận nhất.
Tôi thấy đầu óc choáng váng, mãi đến khi Tống đến vỗ mặt cho tỉnh táo, tôi vẫn ngỡ mình đang ở trong một cơn ác mộng. giác bết dính trên là thật. Mùi rỉ sắt xộc mũi cũng không phải là giả.
Cho đến khi ngồi trên xe cảnh sát, tôi mới sực nhớ ra phải gọi điện cho Kỳ Diệu. Màn hình ứng nhạy bén suýt đã không nhận ra đầu ngón lạnh ngắt như vật vô tri của tôi.
thứ nhất, máy bận.
thứ hai, máy bận.
thứ ba, vẫn là máy bận.
Tôi đã quên mất mình đã khóc lóc gào thét với cảnh sát như nào: “Làm ơn cho tôi một chuyến được không? Cầu xin các anh, cho tôi xem một thôi. Tôi không liên lạc được với bạn trai mình , em ấy gặp rồi, tôi thấy em ấy xảy ra rồi!”
Họ không đưa tôi . Nhưng họ nói cho tôi , Kỳ Diệu đã ra nước ngoài. Đến một đất nước rất hỗn loạn, nơi thần thánh dành cho những kẻ tội lỗi, mang nợ trên lưng muốn bắt đầu cuộc sống mới.
Tôi không hiểu tại em ấy đến . Em ấy đang trốn tránh ai ? Nếu quá sợ hãi, rõ ràng Em ấy có đến tìm tôi ?
Trong phòng thẩm vấn ánh đèn sáng choáng, tôi cúi đầu, gương mặt tê dại.
Nữ cảnh sát ngồi đối diện t.ử tế một cách bất ngờ, cô ấy khẽ thở dài: “ tôi đã kiểm tra hồ sơ của cậu rồi. Không đâu, những không phải lỗi của cậu, cậu không chọn lựa xuất thân của mình. Nhưng tôi hy vọng…”
Cô ấy đan hai nhau, ánh mắt sắc sảo đặt lên người tôi như có sức nặng ngàn cân: “Cậu có dũng thêm một , hợp tác với tôi.”
2.
Tôi đã đồng ý với cô ấy. Để trao đổi, tôi hy vọng cô ấy có giúp tôi để mắt đến tin tức của Kỳ Diệu.
Tống nghe tin tôi đồng ý làm nằm vùng liền lo lắng tới lui trong phòng: “Cậu? Làm nằm vùng? chẳng phải là tự tìm đường c.h.ế.t ? Không còn ai khác hợp hơn à? Với …”
Tôi khựng một , “Em đã g.i.ế.c người, dù cũng phải trả giá gì .” kẻ c.h.ế.t dưới tôi, vừa vặn là ba của Kỳ Diệu.
Cửa hàng thú cưng đột ngột gọi điện tới. Nhân viên thận trọng nói: “Chào anh Tần, không bên anh có còn liên lạc được với anh Kỳ không ạ? là , ngày 6 tháng 3, anh Kỳ có chuyển tài khoản của tôi mấy trăm ngàn tệ, rồi sau mất liên lạc luôn. tôi hiện tại không dám động số tiền , có phiền anh liên lạc hỏi anh ấy xem tình hình nào được không? Tiện đón bé Beagle và luôn ạ.”
3.
Tống “xoạch” một cái, quăng xấp hồ sơ xuống trước mặt tôi, “Đúng là nhìn người không ra , trước đây tôi cứ tưởng cậu ta… cậu ta thật lòng thích cậu.”
Tôi nạp đầy băng đạn, rồi tháo rỗng ra. Cứ lặp lặp những động tác thừa thãi trên , chẳng thèm mảy may quan tâm đến đống tài liệu đặt trước mắt.
Tống có phát hỏa: “Đừng có lụy tình được không? từ đầu cậu ta đã muốn hại cậu đấy!”
Thật ra, đống tài liệu tôi đã xem qua từ lâu. Kỳ Chí là một gã khốn, sau khi gieo giống xong liền bỏ mặc mẹ Kỳ Diệu suốt mười mấy năm trời. Năm mười hai tuổi, mẹ của Kỳ Diệu bệnh c.h.ế.t, từ sau, em ấy trở thành một ch.ó hoang mất , phải ăn nhờ ở đậu, nương tựa hết người họ hàng đến người thân thích khác. Nếu không phải vì kế hoạch bắt cóc tôi, có lẽ cả đời Kỳ Diệu cũng chẳng có cơ hội gặp mặt lão ba ruột của mình quá hai .
Tôi có giận Kỳ Diệu. Nhưng không phải giận việc từ đầu em ấy định giúp Kỳ Chí giăng bẫy tôi. Brazil của tôi từng vì nhiệt độ môi trường không đủ mắc chứng viêm phổi cực kỳ nghiêm trọng. bỏ ăn suốt một ngày trời mới được đưa đến bệnh viện Thú y chuyên biệt. Tình trạng lúc rất nguy kịch, bác sĩ nói xác suất sống không cao, có khi đêm nay sẽ “thăng thiên” hành tinh . Kỳ Diệu nói em ấy ra ngoài hít thở không khí một lát. Rồi sau , em ấy không bao giờ quay . Em ấy gửi cho tôi mấy ngàn tệ, tiền chẵn tiền lẻ có đủ, cứ như đã dốc sạch túi tiền cuối cùng của mình vậy.
“Anh trông chừng giúp tôi, nếu thiếu tiền… cứ gọi cho tôi.”
Tôi nhận ra, Kỳ Diệu đang trốn tránh. Em ấy không muốn tận mắt nhìn thấy c.h.ế.t, nên em ấy đã chạy mất.
Tôi đứng ở hành lang bệnh viện, dùng đủ mọi lời lẽ khuyên nhủ em ấy qua điện thoại, “Anh không cảnh có nhận chủ nhân hay không, nhưng dù thực sự…”
Kỳ Diệu ngắt lời tôi, em ấy sụt sịt mũi: “Nhận người chứ. Lúc cho ăn há miệng, lúc lấy ra khỏi bể sẽ chủ động bò đến tìm mình, rồi ngủ cạnh mình .”
“Vậy thì em càng phải đến đây, đang cần em.” Giọng tôi trở nên ôn nhu, “Bé cưng, đừng sợ. Anh sẽ luôn ở bên cạnh bầu bạn với em.”