Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Ngay tôi sắp sự hoài nghi của bản thân nuốt chửng.

Chuông đột nhiên vang .

“Đinh dong——”

Âm thanh trẻo ấy vang đêm tĩnh mịch, càng làm ta thấy đột ngột.

Tôi sững lại một chút.

Muộn vậy rồi, là ai đến?

Tôi đi tới , nhìn ngoài qua mèo.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang đang sáng.

Trước đứng một thanh niên mặc áo hoodie đen, đeo khẩu trang.

Mũ trùm kéo rất thấp, nhìn rõ mặt.

Nhưng dáng ấy, tôi liếc một nhận .

.

Con trai của Kiến Nghiệp.

Tim tôi lập tức treo tận cổ họng.

Tôi hé một khe nhỏ, cảnh giác nhìn cậu ta.

việc gì sao?”

Cậu ta hạ thấp giọng, giọng điệu rất gấp gáp.

“Anh Trương, là em, . thể em nói chuyện ?”

Tôi do một chút, vẫn cậu ta .

Cậu ta lách nhà, nhanh chóng đóng lại.

Vừa tháo khẩu trang , quả nhiên là cậu ta.

Chỉ là trên mặt cậu ta đầy vẻ tiều tụy và lo lắng hợp với tuổi tác.

“Anh Trương, là bố em bảo em tới.”

Cậu ta đi thẳng vấn đề.

“Tin nhắn đó, là em dùng số điện thoại bố em cho gửi cho anh.”

Quả nhiên.

Một tảng đá tôi cuối cùng rơi xuống.

“cục trưởng anh ấy… vẫn ổn chứ?”

ổn.”

lắc đầu, dâng vẻ hận ý.

“Ba em phải nghỉ bình thường, ông ấy là ta ép lui.”

ép ông ấy, chính là .”

Câu trả lời này tuy nằm liệu của tôi, nhưng tận tai nghe thấy, tôi vẫn vô cùng chấn động.

“Vì sao?”

“Vì án ở khu mới phía nam thành phố.”

Giọng của hạ thấp hơn nữa, gần chỉ dùng hơi nói.

án đó từ đầu đến cuối vốn là một bẫy.”

lợi dụng quyền hạn đó của ông ta phụ trách xây dựng hạ tầng, biến công ty vỏ bọc do họ hàng ông ta đăng ký thành đơn vị trúng thầu, khai khống tiền công trình, rút ruột ít nhất ba mươi triệu tệ.”

đó ba em ông ta che , ký tên . Đến phát hiện vấn đề thì muộn rồi.”

lấy chuyện này uy hiếp ba em, hoặc là thân bại danh liệt, hoặc là sớm thoái vị, nhường đường cho ông ta.”

“Ba em giữ danh tiếng cả đời, chỉ thể chọn nghỉ .”

Tôi nghe mà tay chân lạnh buốt.

Ba mươi triệu!

Đúng là con số trên trời.

“Vậy bây giờ ông ta đối phó tôi……”

“Vì anh là duy nhất sau ba em nghỉ mà vẫn dám công khai bày tỏ thân thiện với ông ấy.”

nhìn tôi, ánh rất phức tạp.

“Loại , dạ hẹp hòi, ai chọc thì ông ta nhớ suốt. Ông ta cảm thấy anh là tâm phúc của nhà chúng em, nên muốn giết gà dọa khỉ, triệt đạp anh xuống.”

“Quan trọng hơn là, ông ta sợ anh ở lại vị trí nòng cốt, tiếp xúc được hồ sơ án năm đó, phát hiện bí mật của ông ta.”

“Ba em đoán được ông ta sẽ làm vậy, đoán được ông ta sẽ điều anh sang phòng lưu trữ.”

“Bởi vì nơi đó vừa là tử địa, là…… sinh môn.”

lấy từ túi một chiếc chìa khóa đồng nhỏ xíu, rỉ sét loang lổ.

Cậu ta nhét chìa khóa bàn tay tôi.

“Đây là chìa khóa của một tủ cũ văn phòng trước đây của ba em, nghỉ ông ấy lén mang .”

“Ông ấy nói, năm đó ông ấy lại một nước cờ, cất một số chứng cứ then chốt của tủ đó.”

tủ ấy hẳn sớm coi đồ phế thải, ném ở một góc nào đó phòng lưu trữ rồi.”

“Anh Trương, ba em nói, bây giờ anh là duy nhất thể tiếp xúc với chỗ đó.”

“Tìm được nó, là hy vọng duy nhất chúng ta lật ngược thế cờ.”

bàn tay cậu ta đầy mồ hôi lạnh.

bàn tay tôi vậy.

06

đi rồi.

Giống cậu ta đến, một tiếng động.

Tùy chỉnh
Danh sách chương