Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trên đường về, Xuân Đào lo lắng cực độ.
Ta không đáp, trong càng nghĩ càng giận.
Xuất chinh hai năm, lại về một cô nương, phải xem thường ta sao?
Tuy ngọn ngành, tốt nhất vẫn nên chuẩn bị sẵn thư hòa ly.
Trước tiên phải được hoàng huynh ủng hộ.
đó để hoàng huynh đi khuyên phụ hoàng.
Hoàn hảo.
Thế là ta rẽ , đi thẳng đến cửa lớn.
“Chuẩn bị xe ngựa, vào Đông cung.”
7
Đến Đông cung, ta lao thẳng vào thư hoàng huynh.
Vừa vào liền lóc: “Hoàng huynh, huynh phải làm chủ cho muội!”
Ta gào đến bi thương, nên không để ý hoàng huynh liếc qua bình phong phía , đáy thoáng lóe vẻ chột dạ.
“Đã xảy ra gì?” Hoàng huynh đặt sách xuống, ôn hòa hỏi, “Thương Tụng bắt nạt muội sao?”
Không biết có phải ảo giác, trong giọng nói huynh ấy ta lại ra vài phần hả hê.
“Thương Tụng xuất chinh, về một cô nương.” Ta giận dữ nói.
“Thật quá đáng.” Hoàng huynh vỗ mạnh bàn, “Ta phải đi dạy dỗ hắn một trận.”
Thấy hoàng huynh sắp gọi , ta vội ngăn lại.
“Ây, hoàng huynh chớ vội. Muội còn phận cô nương kia, nhỡ đâu hiểu lầm thì không hay.”
Khó khăn lắm mới dỗ huynh ngồi xuống, ta vội rót trà lấy .
Huynh ấy chậm rãi trêu chọc:
“Chi bằng trực tiếp hòa ly với hắn, cần gì phải bận .”
vậy, ta cúi đầu, thực sự suy nghĩ đến khả năng này.
còn nghĩ xong, phía bình phong bỗng vang lên tiếng động.
Ta nghi hoặc nhìn về phía đó, dường như có bóng lóe qua, liền buột miệng: “Gì thế?”
Hoàng huynh khẽ ho một tiếng, kéo tay áo ta: “Chắc là con mèo hoang mà hoàng tẩu nuôi, lại chạy vào đây.”
Trong ta nghĩ khác, nên không để ý tại sao mèo có thể dễ dàng chạy vào thư trọng yếu thế này.
quên mất con mèo hoàng tẩu sớm đã gửi đi nơi khác.
Hoàng huynh lại nói thêm vài , cuối dưới sự năn nỉ và dọa dẫm ta, đành hứa nếu thật sự đi đến hòa ly, nhất định sẽ tán thành, còn giúp ta thuyết phục phụ hoàng.
Ta hài rời thư , đi thăm hoàng tẩu.
ngờ, khi ta đi, có từ bình phong ra, đen sì nhìn hoàng huynh đang đến ngã nghiêng.
“Ngươi chọc giận An An đấy.” Hoàng huynh uống ngụm trà do ta vừa rót, sung sướng.
Thương Tụng mím môi, không nói lời , đợi huynh ấy chán, mới lạnh :
“Thần tuyệt đối sẽ không hòa ly với công chúa.”
Nói xong còn thấy đủ, hắn lạnh lùng đe dọa:
“Hay để ta cô nương kia đến Đông cung cho huynh?”
Dứt lời liền nhảy cửa sổ rời đi.
Mặc kệ hoàng huynh tức đến giậm chân.
“Thương Tụng, ngươi mà dám, ta lập tức khuyên An An hòa ly với ngươi!”
8
Từ Đông cung trở về, ta đi thẳng vào viện.
Bữa tối ta đã ăn hoàng tẩu, nên không đến tiền viện dùng cơm với mẹ chồng.
Trong thư , ta cắm cúi viết liền mấy bản thư hòa ly.
“Tướng quân.”
Ngoài bỗng truyền đến tiếng chân giọng Xuân Đào.
Ta vội nhét những tờ thư hòa ly vào trong một quyển thoại bản trên bàn.
Thư này từ khi Thương Tụng xuất chinh đã thuộc về ta, trên bàn toàn là thoại bản và đồ linh tinh ta mua.
Vừa giấu xong, hắn đã đẩy cửa vào.
Cả đầy ấm ức: “ sao lại không đến bầu bạn với ta? Có phải chê ta không?”
Hừ, thấy bộ dạng này hắn, ta càng thêm tức.
Xuất chinh hai năm, về một cô nương không nói, giờ còn mất trí, lại giải thích ràng tại sao về.
Ta không thể tùy tiện xử trí.
Dẫu ta là công chúa, không thể tình hình đã loạn quyền trượng, gây mất thể diện hoàng gia.
Dù sao bất kể kết quả thế , ta vẫn còn đường lui.
Ta hừ lạnh, châm chọc: “ ? Ai là chàng?”
Hắn dày tiến lên muốn ôm ta, ta liền tránh.
Thấy ta giận, Thương Tụng bỗng hiểu ra, vội nắm tay ta, dịu giọng dỗ dành:
“ là cô nương kia sao?”
“Ta đã hỏi phó tướng, hắn nói cô nương ấy cứu ta trong núi, ta thấy đáng thương nên đưa về.”
vậy, ta hất tay hắn ra, lạnh: “Vậy chàng định khi sẽ lấy báo đáp?”
“Đã thế, bằng ta lập tức hưu chàng, để chàng cưới cho xong?”
Lời vừa dứt, ta liền thấy gương Thương Tụng đầy vẻ không tin, vành hắn đỏ lên, nước tuôn xối xả.
Ta: ?
Thương Tụng ?
Không phải, hắn cái gì? ràng nên là ta mới đúng chứ?
9
Ta vừa vừa , trong bối rối lại xen lẫn chút hứng khởi.
Chỉ đành mặc cho hắn ôm chặt, đầu vùi trên vai ta, nước thấm ướt vải áo.
Thương Tụng vừa nghẹn ngào vừa giải thích:
“Phó tướng nói hôm đó ta rơi xuống vực sâu, nơi ấy vốn vắng qua lại, chỉ toàn rừng rậm, ai ngỡ ta đã c.h.ế.t không toàn thây.”
“ khi bọn họ tìm thấy, lại phát hiện ta được một cô nương cứu sống.
“ ta nói song đã mất, khẩn cầu ta dẫn vào kinh tìm , ta liền đáp ứng.”
Ta ra có chút bất ổn, hơi thở kìm nén trong bỗng thoát ra, trái tim treo lơ lửng rốt cuộc buông xuống.
Hiểu đầu đuôi, tâm tình ta thoải mái hơn, vòng tay ôm hắn.
Đợi hắn đủ , lại hỏi: “ thật sự không cần ta nữa sao?”
Ta bật , dỗ dành: “Cần, đương nhiên cần. Ta chỉ có một quân, bỏ đi phải thiệt thòi sao.”
Nói nhớ ra điều gì, liền sa sầm: “ còn thương tích, không ngoan ngoãn nằm nghỉ, chạy đến đây làm gì?”
“Đến tìm ngủ chung chứ còn gì! thê chúng ta, lẽ nên chăn gối?” Thương Tụng thản nhiên đáp, ánh sáng ngời chờ mong.
“Ngươi đang bị thương, nằm sẽ động đến vết thương.”