Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5.
Kỳ Trầm đưa tôi đến nhà ông hai của cậu.
Ông già ở đầu ngõ chuyên xem bói, ngày cũng thần thần bí bí.
“Ông, cô ấy hình như bị ma nhập rồi.”
Ông hai vuốt chòm râu, tôi một cái: “Ồ, đỏ ngầu, chắc chắn là bị cái gì đó quấn thân.”
Nói rồi rút tờ giấy vàng, vẽ bùa: “Dán bùa này lên , trừ tà tránh quỷ.”
Kỳ Trầm đặt tôi ở ngoài cửa, dặn: “Đợi tôi một , đừng theo vào, tôi ra ngay.”
tôi không nghe, lén lút theo đến ngoài cửa.
nghe thấy cậu nhỏ giọng : “Ông, con … có bùa để cô ấy bị ‘quỷ nhập’ mãi không?”
Trong lòng tôi vui như mở hội: Hứ, đã sớm vì tôi mà mê mệt, sẵn sàng đập đầu vào tường rồi.
Kỳ Trầm à, đời này… đến lượt tôi chạy về phía anh rồi.
6.
Tôi sống trong nhà Thẩm. Hai nhà vốn là thế giao, từ nhỏ đã định sẵn ước.
Năm mười tuổi, cha mẹ tôi gặp tai nạn qua đời, Thẩm Dịch nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Tiểu Dã, cậu còn có mình, mình sẽ ở bên cậu.”
Tôi dọn vào nhà Thẩm, cha mẹ cậu ấy đối xử tôi rất . Từ nhỏ học múa, mẹ Thẩm liền mời cho tôi giáo viên giỏi nhất. Tủ quần áo lúc cũng đầy ắp váy áo xinh đẹp mà bà mua cho tôi.
dù đến , tôi cũng không phải con cái của .
vốn xem tôi như con dâu tương lai.
Cho đến khi tôi gãy chân, không thể lại bình thường, liền thấy tôi không xứng vị trí con dâu ấy, nói tôi: “Tiểu Dã, chúng ta xem con như con gái ruột, Tiểu Dịch cũng coi con như em gái. Con yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tìm cho con một mối chồng .”
Trong bữa ăn, vẫn gắp đồ ăn cho tôi, quan tâm việc học của tôi.
Nhớ lại kiếp , thấy nực .
Tôi đặt bát đũa xuống: “Chú thím, con chuyển vào ký túc xá, như vậy có thể tập trung học hơn, mọi cũng biết, điểm văn hóa của con không lắm.”
có bất ngờ: “Ký túc xá trường điều kiện kém, sao mà ở được?”
“Tiểu Dã, đừng áp lực quá, Tiểu Dịch học giỏi, để nó kèm con là được.”
Tôi bình thản lắc đầu: “Không cần , dạo này anh ấy bận thi đấu, con không làm phiền.”
Mẹ Thẩm dường như nhận ra điều gì, khẽ : “Các con cãi nhau à?”
Thẩm Dịch im lặng, tôi khẽ : “Không , anh ấy đối xử con rất , con cũng xem Thẩm Dịch là anh trai ruột. Sau này, anh ấy nhất định sẽ tìm được một cô con dâu xuất sắc giống anh ấy cho chú thím.”
Ánh Thẩm Dịch khựng lại, liếc tôi một cái.
7.
Tôi chẳng có khẩu vị, đứng dậy về phòng. nằm trên giường, vẫn như kiếp , chứng mất ngủ quen thuộc lại ập tới.
Khi ấy, tôi bị trầm cảm nặng, mỗi ngày phải dựa vào thuốc ngủ. Mãi đến khi ở bên Kỳ Trầm, tôi mới dần được chữa lành.
mất ngủ thường lo âu, bứt rứt.
Tôi dứt khoát đứng dậy, ra phòng khách rót nước.
Không ngờ lại gặp Thẩm Dịch.
“Ăn , thấy tối nay cậu chẳng ăn bao nhiêu.” Cậu mang đến bát hoành thánh gà tôi thích nhất, đặt mặt tôi.
“Còn giận chuyện ban ngày sao?” Cậu ngồi xổm mặt tôi, bất lực thở dài: “Mình tức là cậu đã lớp 12 rồi, còn không tập trung vào học hành.”
Thấy tôi im lặng, cậu ta đưa tay xoa đầu tôi: “Thôi được rồi, đừng giận nữa, hửm?”
Rồi lại bất lực: “Đồ ngốc này.”
Cậu ta lúc cũng vậy, sau khi làm tôi tủi thân lại dịu dàng nói vài câu. Còn tôi hèn mọn, hết lần này đến lần khác tha thứ, tự lừa mình rằng cậu thật thích tôi. vì cậu từng dịu dàng, từng làm vài việc nhỏ xem ra chu đáo.
Thấy tôi không đáp, cậu lại xoa tóc tôi, giọng nuông chiều: “Cậu nói xem, sau này con của chúng ta có ngốc nghếch giống cậu không?”
Kiếp , cậu cũng từng nói câu này. Khi ấy tôi cảm động vô cùng, ngỡ rằng cậu từng nghĩ về tương lai của chúng tôi.
thực ra, là sau khi cậu và Hứa Tinh cùng nhận giải, có thầy giáo cảm thán: “Hai đứa này mà sau này lấy nhau, sinh con chắc chắn thông minh lắm.”
Không phải cậu kết sinh con tôi, mà là lo sợ nếu ở bên tôi, trí tuệ của thế hệ sau sẽ bị ảnh hưởng.
Tôi nở một nụ nhạt, cậu: “Cậu yên tâm, sau này chúng ta sẽ không có con .”
Thẩm Dịch thở hắt ra, nhíu mày: “ Dã, mình cũng rất bận, không có thời gian để dỗ dành những cơn giận vô lý của cậu.”
Tôi mỉm bình thản: “Sau này sẽ không còn nữa.”
8.
Thẩm Dịch không dỗ tôi nữa, xoay về phòng.
Tôi đôi thâm quầng bước ra ngoài, gõ cửa nhà Kỳ Trầm. Cha mẹ cậu đã ly , cậu sống một mình gần trường.
mở cửa, tôi lập tức nhào vào lòng cậu: “Chồng ơi, em ngủ anh.”
“Cậu… cậu…!” Cậu hoảng hốt, tay chân lóng ngóng: “Không phải chứ, Dã, ông đây có cái dịch vụ đó!”
“Không có anh em không ngủ được…” Tôi ôm lấy cậu, giọng nghẹn ngào mệt mỏi: “Chồng ơi… em thật ngủ thôi…”
Cậu phát điên, mắng ầm lên: “Ngủ ngủ ngủ!!”
Tôi thành công chui được vào phòng ngủ của cậu.
nằm xuống giường, cậu đã ôm gối chạy ra phòng khách.
Tôi vội kéo tay cậu: “Anh ?”
“Ngủ sofa.”
“Không được, phải ngủ cùng.”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu, ánh tội nghiệp: “Anh không ở bên, em không ngủ nổi , chồng ơi…”
Kiếp , Kỳ Trầm chính là liều thuốc ngủ của tôi. Có cậu bên cạnh, tôi ngủ được thoải mái, an tâm.
Tôi khóc kéo cậu, không chịu buông.
Cậu tức giận đến mức nằm thẳng xuống giường: “Ngủ ngủ!”
“Dù sao thiệt cũng chẳng phải tôi.”
“Nói cho cậu biết, loại lưu manh như tôi cái gì cũng dám làm đấy!”
Miệng nói cứng rắn, mặt lại đỏ bừng, xoay quay lưng về phía tôi.
Tôi vui vẻ rúc vào, từ phía sau ôm lấy cậu. Bàn tay theo bản năng trượt xuống dưới.
Cậu ôm chăn, giật mình bật dậy: “ Dã, cậu đang mò cái gì đó hả!!!”
Tôi tủi thân, lí nhí: “Ôm chỗ đó… mới có cảm giác an toàn…”
9.
“Cậu đã có cảm giác an toàn rồi, còn tôi sao?” Cậu ấy ôm lấy mình, giống như một chàng trai giữ mình trong trắng: “Có lúc, thật tự báo cảnh sát…”
“Rõ ràng anh thích nhất là được em ôm ngủ trần truồng mà.”
Cậu ấy ngơ ngác: “Cái gì? Ông đây thích ngủ trần hồi ?”
“Từ sau khi ở bên em…”
Kết rồi, Kỳ Trầm nghiện ngủ trần, còn bắt buộc tôi phải cùng.
Ngụy biện rằng: da kề da ôm nhau mới thoải mái.
Phải công nhận, đúng là thoải mái thật.
Kỳ Trầm trừng em, trong đầu đầy dấu chấm : “ Dã, có phải cô bị yêu quái nhập, phải hút dương khí đàn ông mới sống nổi không?”
“Vậy anh có cho em hút không?”
Mặt cậu ấy đỏ bừng, nghiêm túc từ chối: “Cậu đừng có mơ! Tôi là học sinh , tuyệt đối không yêu sớm!”
“ mà không ôm anh em thật không ngủ nổi…” Tôi bĩu môi: “Ông xã…”
Trong cậu ấy thoáng qua đấu tranh.
“Vậy… ôm thôi… có được không?”
Cậu ấy phát điên bất lực: “Coi như tôi xin cậu đấy…”
Tôi là 25 tuổi mới ở bên Kỳ Trầm.
Ai mà ngờ, cậu bad boy lả lơi đào hoa kia, lúc 18 tuổi lại trong sáng đến thế?
Thật khiến ta yêu không chịu nổi.
18 tuổi, độ tuổi thuần khiết nhiệt huyết. Nam sinh ngây ngô, lại giỏi giang, chính là bảo vật trong lòng các chị gái.
Thật khó kiềm chế…
“Vậy cho em xem một có được không?”
18 tuổi, cái tuổi hồng hào non nớt… Mà lại cứng rắn hơn cả kim cương…
“Xem… cái gì mà xem?” Cậu ấy như bị giẫm trúng đuôi, tai đỏ ửng, ánh hoảng loạn: “ Dã, cậu còn có phải con gái không đấy!”
Haizz, cậu ấy không hiểu.
28 tuổi rồi, chính là tuổi “như sói như hổ”.
Tôi ấm ức cắn môi: “Ông xã…”
“Có gọi bố cũng vô ích!” Cậu ấy quấn em thành cái bánh chưng, từ ngoài đè lại: “Ngủ !”
“Còn nữa, sau này không được gọi ‘ông xã’ nữa!”
Em gật đầu: “Vâng, ông xã.”
Cậu ấy: …
“Không phải, là vâng, bạn học Kỳ Trầm.”
…
Hương vị quen thuộc, nhịp tim quen thuộc, A Bối Bối của tôi đã trở lại.
Tôi cậu ấy năm 18 tuổi, khẽ nói: “Bạn học Kỳ Trầm, tôi không bị nhập , thật ra tôi đến từ 10 năm sau, tôi là Dã năm 28 tuổi.”
“Hơ, sao cậu không nói mình là tiên nữ hạ phàm ?”
“Thật mà, tôi thật đến từ 10 năm sau.”
Cậu ấy gật đầu qua loa: “Rồi rồi, cậu nói đến từ sao Hỏa tôi cũng tin.”
Không tin chứ gì?
Tôi suy nghĩ một .
Rồi liếc xuống dưới cậu ấy:
“Cậu có một nốt ruồi ở đó.”
Cậu ấy giật bắn, mặt đầy kinh hãi: “Cái quái gì! Dã, cô lén lúc ?”
Tôi: “Bảy năm sau.”
Cậu ấy lặng , rồi dần dần trấn tĩnh lại: “Cậu thật từ 10 năm sau quay về?”
Rồi lại không kìm nổi tò mò: “Vậy 10 năm sau tôi có đoạt quán quân thế không?”
“Đương nhiên rồi.”
“Anh 22 tuổi đã đoạt chức vô địch thế , 25 tuổi giành Grand Slam. Trên thế chẳng ai bơi qua được anh.”
“Má ơi, tôi lợi hại thế cơ à?” Cậu ấy hứng khởi, lại tiếp: “Thế còn cậu? Cậu có trở thành vũ công nổi tiếng không?”
Tôi cúi nhẹ đầu: “Đư… đương nhiên…”
“Chúng ta… kết rồi chứ?” Trong giọng nói có cẩn thận xen lẫn căng thẳng.
“Ừ, chúng ta sau khi nghiệp cấp ba ở bên nhau. Anh 22 tuổi đoạt chức vô địch thế xong, đã cầu em toàn thế .”
Trong cậu ấy lóe sáng, lại : “Thế… chúng ta có con chưa?”
Tôi mỉm gật đầu: “Ừ, sau khi chúng ta đều chinh phục lĩnh vực của riêng mình, 28 tuổi anh tuyên bố giải nghệ, còn em dần chuyển từ sân khấu sang giảng đường. Năm đó, chúng ta có con…”
Tôi cố nén vị chua xót nơi sống mũi.
Năm cậu ấy đoạt quán quân thế , thật ra chưa từng cầu tôi.
Cuộc đời tôi mơ hồ hỗn loạn, sống bê bết chẳng ra gì. 25 tuổi, Dã được Kỳ Trầm kéo ra khỏi vực sâu, lại lôi anh vào bóng tối.
May mà, ở tuổi 18 này, tất cả vẫn còn kịp.