Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

trước, ta luôn rằng phu không yêu ta.

Chỉ vì chàng là Thiếu tướng , ta là hoàng thất hoàng thượng không thèm hỏi ý chàng đã gả .

Chàng xem ta là tai mắt của hoàng gia, ta… cũng chẳng buồn giải thích.

ta đột ngột phát bệnh tim qua đời.

Linh hồn ta thấy chàng ngày nhốt mình phòng, phòng ấy, lại treo đầy tranh vẽ ta.

Lúc mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại tân .

Đối mặt chàng mang vẻ lùng, ta mỉm cười cong mắt:

“Chàng kỹ lại xem, thiếp không tin chàng không thích thiếp.”

1

Một cơn đau thấu tim đột nhiên ập tới toàn thân.

Ta siết chặt váy áo, cơn đau rút đi, óc choáng váng cũng dần hồi tỉnh.

Một màu đỏ rực trước mắt, như thiêu đốt tầm của ta.

Đây là… chuyện gì?

Chưa kịp nghĩ thông suốt, bên cạnh đã vang dè dặt phục vụ:

, người đã một ngày chưa dùng bữa rồi. lúc phò mã gia đang tiếp khách ở tiền viện, nô tỳ xin dâng chút điểm tâm trước được không ạ?”

Ta quay chậm rãi, ánh mắt dừng lại trên người vừa .

Là đại cung nữ thân cận nhất của ta – Cẩm Ngọc.

Nàng đã mất vì bệnh từ năm thứ hai sau ta gả Phó .

Vậy giờ đây lại sống sờ sờ trước mặt ta, cứ như đang nằm mộng vậy…

Ta bước chầm chậm bên án, ngọn nến hỷ đỏ bập bùng cháy sáng, vô thức đưa ngón tay ra thử…

“A—”

—”

“Người điên rồi sao?!”

tiếng la hét hỗn loạn, một bàn tay thô ráp mát nắm chặt lấy cổ tay bị bỏng của ta.

Người ấy kéo ta khỏi nguy hiểm bằng một lực không thể phản kháng.

“Chiêu Dương , dù người có bất mãn cuộc này đâu, cũng không cần tổn thương bản thân. Thần và Phó gia… đều không gánh nổi tội danh khiến long thể của người bị thương!”

Bên tai là trầm thấp nén giận của người vừa tới.

Ta mở to mắt, ngơ ngác người đàn ông đang nửa quỳ trước giường, cúi băng bó vết bỏng ta.

Cơn đau nhói nơi ngón tay nhắc nhở rõ ràng –

Đây không phải ác mộng.

Ta thực sự đã trọng sinh.

Quay lại đúng tân Phó .

Trở điểm khởi của tất .

Ta gương mặt lùng quen thuộc kia, biết bao ký ức chàng trước như thủy triều tràn .

thoáng chốc, ta dường như lại thấy phòng treo đầy tranh vẽ của mình.

Chàng thiếu niên tướng từng đầy phong thái năm xưa, sau ta mất đi, đã trở nên tiều tụy không cốt cách, ngày lặng lẽ đối diện tranh ta, không một lời…

“Phó …”

Ta nhẹ nhàng gọi tên chàng, từ tốn đưa ngón tay chạm gương mặt góc cạnh tuấn tú ấy.

Một giọt lệ veo lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt ta.

ta bật khóc, khí quanh người chàng dường như không thể duy trì nữa.

Dù mặt chàng vẫn nhạt căng thẳng, nhưng động tác lau nước mắt ta lại đầy lúng túng, vụng .

“Ta… Người đừng khóc. Ta không có ý trách người… Người…”

“Phu .”

Ta gọi chàng một tiếng, đưa tay đặt tay chàng, tựa vào vai chàng:

nãy… chàng là đang không hài lòng cuộc này sao?”

“…”

Thân thể chàng lập tức cứng đờ.

Ta chớp chớp mắt, kéo chàng ngồi lại trước án, dưới ánh nến lung linh, nhẹ nhàng kiên định:

“Phó thiếu tướng , chàng kỹ ta xem, ta không tin chàng thật sự không thích ta.”

Vừa dứt lời, ánh mắt của Phó hoàn toàn thay đổi.

Chàng ta chăm chú, đôi mắt sâu thẳm như ẩn chứa ngọn sóng tình cảm mãnh liệt.

Phức tạp, khó phân biệt – hệt như trước.

Xưa kia ta không hiểu, hiểu ra thì đã không cơ hội để lời thật lòng.

May thay trời cao thương xót, ta một đời nữa để làm lại.

Tình cảm sâu nặng qua hai , ta không muốn bỏ lỡ dù chỉ một khắc.

Ta nhẹ nhàng nhếch môi cười, đưa tay ôm cổ chàng, ghé sát tai thì thầm:

“Cổ có câu: ‘ hoa chúc phòng loan, bảng vàng đề tên’ là niềm vui lớn đời. Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng, Phó thiếu tướng chắc chắn muốn đứng đây cãi lý ta sao?”

Khoảnh khắc tiếp theo—

Một cánh tay cứng như thép ôm siết lấy eo ta, kéo ta ngã xuống giường.

Người đàn ông phủ người xuống, khàn khàn, căm tức nghiến răng nghiến lợi:

“Triệu Doanh, là nàng tự chuốc lấy đấy!”

2

“Đợi, đợi đã.”

Ta dồn hết sức đẩy vào lồng ngực hắn.

Phó mặt hơi đi, nhưng quả nhiên không tiếp tục nữa.

“Nàng hối hận rồi sao?”

“Rượu hợp cẩn…”

Ta gắng gượng thốt ra mấy chữ.

Sắc mặt căng cứng của Phó dịu đi đôi chút.

Chàng chống người dậy, vươn tay dài phía án , vận nội lực hút ly rượu trên bàn .

Ta đón lấy chén dưa hấu rỗng được rót rượu, tim run khe khẽ.

trước, vì hiểu lầm lẫn nhau rằng hai đều không vừa ý cuộc sắp đặt này, chuyện động phòng, rượu hợp cẩn… tân chàng liền ngủ lại phòng.

Từ đó sau, ta cô phòng một mình, chàng thì ở phòng, ngoài mặt chỉ duy trì mối quan hệ khách khí.

Tùy chỉnh
Danh sách chương