Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cho đến khi ta phát bệnh tim qua đời, vẫn nghĩ rằng chàng không hề yêu ta.
May thay…
Ta cúi đầu, uống cạn rượu trong dưa.
Ngay sau , má ta ửng hồng vì men rượu, đôi mơ màng say.
Ta nhìn Phó Ôn Vị đắm đuối, đợi đến khi chàng cũng uống xong mới dám nghiêng người, nhẹ nhàng hôn khóe môi chàng.
“Phó thiếu tướng quân, gả cho chàng, thiếp chưa hối hận.”
cũng vậy.
Đôi Phó Ôn Vị tối hẳn lại, tay chàng ôm gáy ta, kéo dài nụ hôn .
Chẳng mấy chốc, hỷ phục rơi xuống đất.
Lần đầu tiên của hai , cứ thế trao đi.
Dù ta đã chuẩn bị kỹ càng, khoảnh khắc vẫn không kìm khẽ khóc.
“Sao lại khóc?”
Phó Ôn Vị hôn vành tai ta, giọng khàn khàn hỏi.
Ta cố gắng nuốt nước nấc,
“Chàng chưa trả lời ta… rốt cuộc chàng có —”
“.”
Chàng nắm tay ta, mười ngón đan xen, giọng hiếm khi dịu dàng:
“Triệu Doanh, nàng sẽ là người thê tử duy nhất của ta.”
Ngoài cửa sổ, trời bất chợt đổ cơn mưa lớn, mưa trút nước, đập những chồi hoa hé nụ khiến chúng đau đớn rên rỉ.
Không biết qua bao lâu, mưa dữ ngừng rơi, thay bằng mưa phùn nhẹ, những nụ hoa tưới đẫm bắt đầu dần hé nở, cánh và lá đều lộng lẫy ướt át…
Sáng hôm sau.
Khi tỉnh lại, hơi ấm cạnh đã chẳng .
Ta chạm tay vào chỗ Phó Ôn Vị nằm, mím môi, trong lòng dâng chút thất vọng hiếm hoi.
“Cẩm Ngọc, giờ là canh mấy ?”
“Bẩm , đã là canh ba giờ Thìn.”
ngoài có tiếng nô tỳ chuẩn bị hầu hạ.
Ta lại tinh thần, chầm chậm ngồi dậy.
Lúc xuống giường, suýt nữa chân mềm nhũn ngã.
“ , người sao ?”
Cẩm Ngọc vội đỡ ta, sốt ruột định mời thái y.
“Không sao, đừng cuống.”
Ta vỗ nhẹ tay nàng để trấn an.
Sau khi hầu hạ tắm rửa thay y phục, đã là giờ Ngọ.
Cẩm Ngọc bận rộn chuẩn bị bữa ăn cho ta.
Ta đứng trong sân, ánh hướng về phía của Phó Ôn Vị, trầm ngâm.
Các cặp vợ chồng son bình thường có lạnh nhạt chúng ta không?
Ngày thứ hai sau khi cưới, nên vào cung kính trà mẹ chồng.
Vậy cả hai , ta đều không dâng chén trà làm dâu.
có thể đổ cho hiểu lầm.
Nhưng lần ràng đã nói tình cảm , tại sao…
Hay là Phó Ôn Vị hối hận ?
Ý nghĩ khiến ta vô thức nhíu mày.
Cẩm Ngọc đoán tâm tư ta, lại gần:
“ , người nhớ phò mã sao? Có cần nô tỳ đi mời không?”
“Không cần, ta tự đến xem chàng đang bận gì.”
Ta khoát tay, tựa vào tay nàng, chậm rãi đi cổng.
đi, dặn:
“Từ giờ đừng gọi chàng là phò mã nữa.”
“Vậy… sau gọi ngài là gì ạ?”
“Thì gọi là thiếu tướng quân.”
“Nhỡ ngài sau thăng chức thì sao?”
“Ngốc, không biết đổi theo à?”
Ta cốc nhẹ đầu nàng.
Cẩm Ngọc không hề sợ, cười hì hì trêu ta:
“Xem thật lòng thiếu tướng quân .”
Ta đỏ mặt lườm nàng cái, cuối cùng cũng bật cười.
Đúng vậy, ta thật lòng Phó Ôn Vị.
3
đến gần , đã bị tiểu đồng trong viện Phó Ôn Vị cản lại.
“Điện hạ, thiếu tướng quân hiện không có trong .”
“Không có trong , ngươi cản ta làm gì?”
“ là chốn quan trọng…”
“Quan trọng đến mức bổn cung cũng không vào sao?”
Ta lạnh lùng liếc hắn, hiệu cho Cẩm Ngọc.
Cẩm Ngọc lập tức dẫn người giữ chặt bọn tiểu đồng.
Ta nhanh đến cửa , ngón tay giơ thì trong vọng tiếng khóc nức nở đè nén của nữ tử.
Tim ta trầm xuống, mím môi đẩy cửa vào.
Tình cảnh trong hiện mồn .
nữ tử đang ôm eo Phó Ôn Vị, gục vào ngực chàng khóc tức tưởi.
Thấy ta đến, Phó Ôn Vị lập tức đứng dậy, đẩy mạnh nàng kia .
Lúc ta mới nhìn là tiểu đích nữ nhà Hộ bộ Thượng – Lưu Yên.
Không lầm thì nàng ta là biểu muội của Phó Ôn Vị.
quan hệ ta và chàng lạnh nhạt, chỉ nghe nói chàng có biểu muội đính ước từ nhỏ, vì si tình tuyên bố cả đời không chồng.
Chỉ là chưa chứng kiến cảnh họ “ân ái” thế .
Nếu là đầy hiểu lầm, có lẽ ta thật sự sẽ cho rằng mình chen giữa uyên ương.
Nhưng sau ba năm làm hồn phách cạnh chàng, ta đã nhìn lòng người .
Ta tin đây chỉ là hiểu lầm.
Ta đứng ở cửa, bình tĩnh nhìn hai người.
ràng chẳng làm gì, Phó Ôn Vị đã căng thẳng cả người.
“ .”
Chàng vội vàng lại, chắn mặt Lưu Yên, mày chau lại, muốn nói lại thôi.
Muốn giải , nhưng lại không nói?
Ta buồn bã cụp , giơ tay bị thương quấn vải mặt chàng, hoe đỏ:
“Phó Ôn Vị… tay ta đau.”
“Là vi thần sơ suất.”
Sắc mặt chàng lập tức thay đổi, siết tay ta kéo vào trong, gọi người mời đại phu.
Lúc , trong chàng chỉ vết thương của ta.
Lưu Yên đã bị gạt sang .