Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Mẹ nói con biết, vô dụng ! Hôm con nhất định phải !”

chiều hư ! vì một túi lạp xưởng mà làm loạn thành như vậy, giờ còn diễn kịch ở đây!”

Mặt tôi sầm :

“Bà nói chuyện có thể đừng khó nghe như vậy không? Con thành ra thế, bà còn nói mấy lời mỉa mai?”

“Tôi mỉa mai?”

Giọng mẹ cao vút lên:

“Tôi nói sự thật! Nó từ nhỏ biết diễn. Năm bảy tuổi, tôi nó vài cái, rõ ràng không , nó cứ khóc lóc thảm thiết, làm hàng xóm tưởng tôi làm gì nó ghê gớm lắm.”

Mắt tôi đỏ lên.

Lần đó lưng tôi đầy vết thương, hơn một tháng mới mờ hết.

Vậy mà bà nói tôi giả .

“Lần này cũng vậy. Rõ ràng là muốn tranh với nó, tranh không lại thì đầu giả bệnh để lấy lòng thương.”

Mẹ nói tức, thẳng vào mặt tôi:

“Con là do mẹ sinh ra, mẹ còn không biết mấy trò trong đầu con à?”

“Từ nhỏ con vậy . Giả hiểu chuyện, giả chăm , việc gì cũng giành làm, cứ như con hiếu thảo lắm, giỏi giang lắm, còn con thì không biết điều vậy.”

Tôi sững .

Hóa ra tôi giúp mẹ san sẻ việc nhà, trong mắt bà lại là mưu mô.

Dạ dày lại quặn từng cơn.

Tôi ngồi xổm , co lại mới dễ chịu hơn một chút.

đứng bên cạnh chậm rãi lên tiếng:

“Em gái, em đừng giả nữa. không em nữa là chứ gì?”

Mẹ hừ lạnh một tiếng, đi tới, từ trên cao nhìn tôi:

Hinh, mẹ con cơ hội cuối cùng. con.”

Tôi nghiến răng, lắc đầu:

“Không… .”

Tôi không làm sai.

Dựa vào đâu tôi ?

Mẹ nổi giận, giơ tay định tôi.

Tôi né sang một bên. Tay bà hụt, cũng lảo đảo một bước.

Đứng vững lại, sắc mặt bà xanh mét:

Hinh, con phản ! Còn dám né?”

Bà lại giơ tay định .

không nhìn nổi nữa, bước tới chắn trước mặt mẹ:

“Đủ !”

“Con thành ra thế, bà còn muốn nó. Bà có phải mẹ ruột của nó không?”

Đây là lần đầu tiên mẹ vì tôi.

Mẹ trừng lớn mắt:

“Ông tôi? Ông vì nó mà tôi?”

Mặt đỏ bừng:

“Tôi bà đấy!”

Hinh làm sai cái gì mà bà đối xử với nó như vậy? nó lạp xưởng toàn mỡ thì đi. Hôm nó làm việc cả ngày, một miếng cơm chưa ăn, dạ dày đến phát bệnh, bà còn nó?”

“Bà còn ra dáng một mẹ không?”

Mặt mẹ từ đỏ chuyển xanh.

Bà nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt đầy oán hận:

Hinh, con vừa lòng chưa? Con cố ý làm ầm lên, chính là để con mắng mẹ đúng không?”

“Con nhất quyết muốn làm cả nhà không yên ổn đúng không? tôi lại sinh ra thứ như cô chứ?”

“Cô cút tôi! Từ về sau tôi không có đứa con gái như cô!”

Tôi nhắm mắt.

Nước mắt lẫn mồ hôi chảy .

Trái tim như bị ngâm trong nước đá, lạnh đến tận cùng.

Tôi gắng gượng đứng dậy, nhìn mẹ:

. Từ về sau, con không có mẹ nữa.”

“Chúng ta cắt đứt quan hệ.”

5

Nói xong, tôi bám vào khung cửa đi ra .

Hinh, con còn dạ dày, định đi đâu?”

đuổi theo.

“Để nó đi!”

Mẹ chặn ông lại.

“Nó đang giả . Ông quan tâm nó đắc ý.”

“Ông tin không, cần mặc kệ, chưa đến năm phút nó sẽ tự quay về.”

Tôi không ngoảnh lại, loạng choạng chạy ra .

Vừa mở cửa, tôi va vào đang giơ tay định gõ cửa.

Chút sức lực cuối cùng mà tôi cố chống đỡ lập tức tan biến. Mắt tôi tối sầm, cả ngã vào lòng anh.

Khoảnh khắc đỡ tôi, sắc mặt anh thay đổi hẳn:

“Hinh Hinh? Hinh Hinh!”

Anh vỗ nhẹ lên mặt tôi, giọng run lên.

Tôi mơ màng muốn mở mắt, nhưng không còn chút sức lực nào.

thấy anh bế tôi lên, quay vào nhà hét lớn:

“Cô bị vậy?”

Giọng mẹ tôi từ bên trong vọng ra, lạnh nhạt:

“Giả bệnh , con đừng để nó lừa.”

“Vừa còn cãi nhau với mẹ rất hăng, vừa thấy con ngất? Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.”

Giọng lạnh hẳn:

“Giả bệnh? Mặt cô trắng bệch như vậy mà mẹ nói là giả bệnh?”

Mẹ đi ra, dựa vào khung cửa nhìn một cái:

“Ôi dào, là bệnh dạ dày tái phát . Nó từ nhỏ có tật này, nghỉ một lúc là ổn.”

“Con làm quá lên như vậy, nhìn vào lại tưởng mẹ làm gì nó.”

ôm tôi, nhìn bà chằm chằm:

“Mẹ không làm gì cô ? Vậy tại khóc chạy ra ?”

Sắc mặt mẹ trầm :

“Con có ý gì? Đang chất vấn mẹ à?”

“Nó tự mình vì một túi lạp xưởng mà khóc lóc ầm ĩ, còn cãi lại mẹ. Mẹ nói nó vài câu thì ?”

“Đồ vô lương tâm. Mẹ vất vả làm lạp xưởng nó, vậy mà nó còn trách ngược mẹ?”

nói có lý:

, nó nói mẹ thiên vị, vậy mẹ thiên vị đấy.”

“Ai bảo nó không dễ thương bằng nó, suốt ngày rụt rè nhút nhát, nhìn là thấy phiền!”

lao ra :

“Bà bớt nói vài câu đi! Con ngất , bà còn đứng đó nói mát.”

, mau đưa nó đến bệnh viện, đừng nghe mẹ con nói.”

bế tôi đi ra :

“Hôm mà có chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua đâu.”

Mẹ đuổi theo hai bước:

“Con đứng lại!”

“Con cứ thế bế nó đi, lại tưởng mẹ thật sự nạt nó!”

dừng bước, quay đầu nhìn bà:

“Mẹ không nạt cô ?”

“Mẹ để cô làm việc suốt cả ngày, đến một miếng cơm cũng không ăn.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.