Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

Không muốn đi làm.

Thật mẹ nó không muốn đi làm.

Con người rốt cuộc vì sao lại phải đi làm?

Là để kiếm thêm chút đổi từ đồ ăn sẵn sang đồ ăn nấu chảo nóng?

Hay là để sếp đổi từ Mercedes GLS sang Maybach GLS?

Chứ không nào ngốc đến mức nghĩ rằng công việc sẽ mang lại chút giá trị cho cuộc đời mình, đúng không?

Cuộc đời tôi vốn dĩ vô nghĩa, cần thiết phải thêm giá trị làm gì?

Nói trắng ra, tôi thật sự cần công việc sao?

Nicotine điên cuồng gào thét trong mạch máu: Mày còn khoản vay 20 năm cho căn nhà cũ không thang máy trong khu ổ chuột giữa thành phố đấy ——

Mẹ nó.

Cần.

Tôi ngồi tại bàn làm việc, mặt không biểu cảm, gõ gõ tàn thuốc.

“Anh Đại, khụ khụ, anh đừng hút thuốc ngay tại chỗ làm nữa được không?”

Tôi lười nhác ngẩng mắt, về phía một Omega đứng cạnh.

Cậu ta bịt mũi, nhíu mày đầy khó chịu.

Tôi thu ánh mắt lại, làm như không thấy, hít sâu một hơi rồi từ từ phả ra vòng khói thuốc.

“Liên quan gì đến cậu?”

Omega nhỏ ngơ ngác.

Một sau, cậu ta yếu ớt cao giọng: “Khói thuốc lá khó chịu lắm…”

Tôi cười lạnh:

“Còn không khó chịu mùi pheromone của mấy người, cứ như đánh rắm, còn tự kiểm soát nổi.”

Mặt Omega đỏ dần :

“Không hiểu thì đừng nói bừa. Anh là Beta, không có pheromone, làm sao hiểu được cảm giác .”

Beta thì làm sao không có pheromone??

Pheromone của Beta chính là mùi mồ hôi lao động á!

À mà tôi chắc là phiên bản nâng cao hơn.

Tôi bóp đầu điếu thuốc để chắc rằng viên tinh dầu đã được ép nát hoàn toàn.

Ừm.

Tôi là loại bạc hà đấy.

Bản dupe siêu rẻ của Marlboro Ice Blast, chỉ 5 tệ một bao.

Lượng nhiều, đủ để ướp tôi thành mùi đặc trưng.

Hút xong một điếu, tôi lại về phía cậu ta.

“Sao, lương trỗi dậy nên quay lại làm việc rồi à?”

“Không… không phải. Có cái gói gửi về công ty, tôi đến lấy rồi đi.”

Không ngoài dự đoán.

Cậu ta làm gì có lương .

Nếu có thì đã không giữa quan trọng nhất lại ngang nhiên nghỉ làm, còn bỏ lại một câu nhẹ hều:

“Aiya, sắp đến phát tình rồi, phải nghỉ một tuần, phần việc của tôi nhờ anh nhé~”

Có lẽ cậu Omega cũng thấy áy náy, lắp bắp nói:

“Anh Đại, tôi cũng đâu còn cách nào, anh thông cảm chút, còn có anh Hựu nữa mà, tôi về sẽ mời các anh ăn một bữa.”

Cái người tên anh Hựu mà cậu ta nhắc đến, là một Alpha.

Trễ ba tiếng đồng hồ, vẫn chưa xuất hiện.

Có chuyện gì rồi sao, lẽ giữa đường đột tử rồi? Tiếc ghê, mà vậy cũng không được tính là tai nạn lao động.

Xuất phát từ tinh thần nhân đạo, tôi mở hệ thống để nhắn cho anh ta, bất ngờ phát hiện anh ta đã xin nghỉ từ sớm, lý do là:

nhạy cảm đến rồi, thú tính bộc phát, không làm việc.”

Hahahahaha, biến mất không nói tiếng nào luôn ấy.

2

Tài liệu bàn đã chất cao gấp ba lần trước kia.

Dự án mới chỉ có ba người chúng tôi là người phụ trách chính, hạn giao là tuần sau, gấp như lửa cháy tới chân.

Tôi ngậm điếu thuốc đi một vòng, tuyệt thật đấy, văn phòng rộng thế , giờ chỉ mình tôi .

Tuyệt cái đầu.

Tôi đá cửa phòng sếp ra, bình thản mở :

“Chào anh, tôi muốn xin nghỉ. Không thì tôi sẽ nhảy từ đây xuống.”

Tiếc là thời điểm đá cửa không đúng .

Sếp – Cận Khoát – quần áo xộc xệch, hơi thở dồn dập… tự tiêm thuốc ức .

Thuốc ức … suýt thì tôi quên luôn là có cái .

Trước kia tôi không ít lần đề nghị (van nài) đồng nghiệp thuốc ức , chỉ nhận được câu trả :

“Thứ không tốt cho cơ , dục vọng nên được giải phóng chứ không phải kìm nén, phải xả ra mới được.”

Đấy thôi, có tác dụng mà? Sếp còn đấy!

Dục vọng của sếp phải cũng được “đè” ngon lành sao!

“Đợi chút nữa rồi nhảy, ăn trưa chưa? bàn có phần cơm văn phòng đấy.”

Không ăn thì uổng.

Thật ra ăn cơm văn phòng cũng giống như ăn đồ ăn sẵn, chỉ là phiên bản sang xịn hơn chút.

trạng đỡ bực hẳn.

Ăn được nửa phần, Cận Khoát nhận cuộc gọi.

Chiếc cà vạt chỉnh lại đã anh ấy giật bung, khuôn mặt anh tuấn lộ rõ vẻ bực dọc khó chịu:

“Cô cảm thấy cô đi kết hôn là chuyện liên quan đến tôi à? Heh, độ phù hợp à? Cô với mẹ tôi độ phù hợp có 100 cũng không cản được việc cô ngoại tình đâu.”

Hình như tôi thấy thứ không nên .

chính nhờ cơn bực dọc của ảnh mà cơm ngon hơn hẳn, trạng tôi cũng nhẹ nhõm hơn.

Tôi nhai ngon lành quá đến mức Cận Khoát cuối cũng nhớ ra sự tồn tại của tôi:

“… nãy cậu nói gì cơ?”

Hai má tôi còn phồng vì cơm, tôi vội nhai nuốt rồi lặp lại:

“Tôi muốn nhảy từ đây… à không, tôi muốn xin nghỉ.”

Anh ấy day day ấn đường: “Lý do.”

“Không muốn đi làm, tôi muốn đấu tranh cho quyền lợi của beta.”

“…”

Cận Khoát rút ra một điếu thuốc, ngậm miệng, chưa vội châm, cứ thế nghịch bật lửa trong .

Tôi nghi là ảnh giả vờ không thấy, nên cố nuốt nhanh miếng cơm và nhấn mạnh lại một lần nữa giọng rõ ràng.

Anh cắt ngang: “ thấy rồi, cả hai tai đều thấy. hiện tại cậu là trọng điểm của dự án, chưa có ai thay thế.”

“Nói cách …” Cận Khoát ngẩng đầu tôi chăm chú:

“Cậu rất quan trọng với công ty, không thay thế.”

Đấy rồi, đấm xoa.

Chiêu trò tầng tầng lớp lớp của bọn tư bản.

Tôi vẫn không lay chuyển:

“Nhà triết học, nhà logic học, nhà văn nổi tiếng Russell từng nói, đặc điểm rõ ràng nhất của kẻ ngu chính là tin rằng công việc của mình vô quan trọng.”

Cận Khoát châm thuốc, im lặng.

Tôi biết mà, không dễ đâu.

Tôi nghiến răng, tung chiêu lớn:

“Nghĩ đến cảnh mấy đồng nghiệp vốn ăn mặc chỉnh tề, giờ lại trần như nhộng giường, suốt bảy ngày liền – bò – quỳ – làm cái chuyện ấy, hết lần đến lần , sống không chết…

Còn tôi thì gồng lưng đè cái đống việc họ để lại, lật qua lật lại, xào nấu tới mức người khô quắt… Tôi thật sự muốn đi gắn tuyến nhân tạo quá rồi.”

Cận Khoát dập thuốc.

Nói thật là tôi cũng hơi chột dạ.

Beta như tôi không có đặc quyền gì của chính phủ, không được bảo vệ đặc biệt.

Ảnh mà muốn đuổi việc tôi là có làm ngay, tôi không có chỗ kiện cáo gì cả.

Tỉnh táo lại chút, tôi chợt thấy công việc cũng không tệ lắm.

Cận Khoát cũng không tệ lắm.

Còn mời tôi ăn cơm văn phòng xịn.

Còn gì mà không hài lòng nữa chứ?

Tôi định mở miệng kiếm cái thang để xuống nước, thì anh mở :

“Đừng tùy tiện sửa danh nhân.”

?

Phản ứng chậm quá rồi anh trai!

Tôi còn chưa kịp mắng trong đầu xong thì đã thấy anh quét ánh mắt thâm sâu từ xuống dưới người tôi, sau nhếch môi cười:

“Đúng , tôi cũng muốn nghỉ phép, nhau nhé.”

3

Tôi không biết chữ “ nhau” của ảnh là ý gì, lại thấy có cảm giác không bình thường.

Không dám nghĩ sâu, sợ ảnh đổi ý, tôi vội vàng xách túi chạy.

A a a, bảy ngày nghỉ có lương!

Tôi sẽ giường đến chết!

chạy qua hai ngã tư thì một chiếc xe màu đen lặng lẽ trờ tới bên cạnh.

Cận Khoát bấm còi ngắn: “ xe.”

Tôi chạy nhanh:

“Không cần đâu sếp, nhà tôi ngay phía trước khu kia thôi.”

Anh không trả , cứ thế thong thả lái xe bên cạnh.

Tôi nói dối.

Từ đây về nhà còn bảy cái đèn đỏ.

Tệ hơn là, hai chân tôi không đọ lại bốn bánh, tôi mệt rồi.

Cận Khoát đúng mở miệng:

“Chiếc xe mới tôi mua chính các cậu làm thuê cho tôi đấy, không ngồi thử sao?”

Tôi dừng bước, kỹ – mẹ nó, hắn thật sự đổi sang Maybach rồi!

Tôi lập tức mở cửa xe, ngồi phịch xuống.

Anh không đưa tôi về nhà mà quẹo lái vào trung thương mại.

Ăn xong bữa bò Wagyu, tôi lại lôi vào cửa hiệu.

Tôi mấy lần muốn mở miệng lại thôi.

Chiêu “lùi để tiến” chơi quá đỉnh.

Cho tôi thấy rõ sự biệt của nghỉ giữa các giai tầng, đánh thức lòng khao khát bạc trong tôi, ép tôi quay về công ty tăng ca.

“Trở thành VIP các cậu làm thuê, cậu chắc không muốn hưởng ké à?”

Tôi cảnh giác vẫy : “Không cần đâu, không cần đâu.”

Ngồi nhờ thì được, hưởng ké thì mất cả sản nghiệp.

Cận Khoát đứng sau tôi, bàn to lạnh bất ngờ siết eo tôi, sờ qua sờ lại, rồi ngẩng đầu ra hiệu với nhân viên: “Cỡ chừng 2 thước 2.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh rút lại:

“Eo thon thật.”

Chưa kịp tính chuyện hành vi quá trớn, trong đầu tôi toàn là:

Ảnh định cưỡng ép tôi mua đồ, rồi hóa đơn khủng ép tôi quay về làm việc.

Một đống quần áo đưa tới.

Tôi bao ánh mắt chằm chằm, không biết trốn đi đâu, đành cắn răng mặc thử.

“Ừ. Gói hết đi.”

Giọng điệu nhẹ tênh, như tôi tới tiệm đồ ăn mua mười miếng cánh vịt, tai heo, chân gà, lưỡi vịt vậy.

ở chỗ: anh thì ăn ngày thường, tôi thì phải đợi đến ngày lĩnh lương.

“Còn thích món nào không? Chọn thêm đi.”

Tôi thẻ đen đặt khay: “Anh trả à?”

Cận Khoát cười: “Tất nhiên.”

Lòng tôi bắt đầu cảm thấy lạ.

Không phải vì tiếng cười có ý mỉa mai, mà là… hình như tôi đoán sai ý định.

Ảnh có vẻ không phải muốn ép tôi quay lại làm việc.

Suy nghĩ lại.

Cận Khoát – Alpha độc thân chất lượng cao, nghiện công việc, trong nhạy cảm, chỉ hôm nay đã bốn ống ức , bỏ công ty không lo, dẫn tôi đi tiêu xài, tiếp xúc thân mật, bây giờ còn…

Điện thoại rung, một tin nhắn ngân hiện .

Tôi âm thầm đếm: đơn vị, chục, trăm, nghìn, chục nghìn, trăm nghìn…

Hít vào một hơi thật sâu.

Kết luận rõ ràng: dục vọng của sếp, sau bao năm thuốc ức đè nén, cuối cũng nổ tung.

Nói thẳng ra là: ảnh muốn ngủ với tôi.

Muốn ngủ với một beta như tôi – không có hậu quả, dễ điều khiển, không vướng víu.

Cận Khoát lại tiến thêm một bước, câu nói của anh xác nhận suy đoán của tôi:

“Phương Đại, làm bạn đời tạm thời của tôi vài ngày.”

Không được.

Tôi nghèo thật đấy, tôi có đạo đức, có tam quan, có giới hạn làm người.

Bán thân bán hồn, tôi tuyệt đối không làm.

Điện thoại rung lần nữa, tin nhắn mới, số gấp ba tin nhắn trước, còn kèm ghi chú: [Tự nguyện tặng]

phải tôi khẽ run.

Nói đi cũng phải nói lại…

Làm việc chăm chỉ ở công ty, hao tổn trí, tàn tạ già nua – phải cũng là một kiểu bán thân và linh hồn sao? Mà còn rẻ rúng nữa là đằng .

Bảy ngày , dù gì cũng là . mà còn kiếm được , phải càng tốt hơn sao?

Về phần đạo đức, tam quan và giới hạn làm người của tôi…

“Chồng yêu~”

Tùy chỉnh
Danh sách chương