Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Vừa quay lại công ty đã có giác như cách cả một đời.
Tôi không nhịn được mà ôm chặt lấy cậu Omega nhỏ, đầy áy náy:
“Xin lỗi nha, trách oan cậu rồi. Cậu thực sự… vất vả quá.”
Cậu ta sợ tới mức vội vàng xua tay, còn lùi hẳn ba , run run:
“Anh , không sao đâu, không sao đâu, là lỗi của em! Đúng rồi! Dự án được dời lại rồi, còn được thêm hai khoản đầu tư lớn nữa. Phần của anh em đã làm được một nửa rồi, lát nữa anh xem qua nhé!”
Ủa? Có chuyện tốt vậy luôn á?
Nhưng sao ánh cậu ta lại như vừa thứ gì đó khủng khiếp thế kia?
Tôi len lén kéo ra kiểm tra. Trước khi đi làm rõ ràng tôi đã cẩn thận che hết dấu vết rồi, đáng lẽ không ai nhận ra mới đúng.
Nhưng nhanh, tôi phát hiện gần như ai đi ngang tôi cũng đều trải qua đủ “bộ combo biểu ” — từ nghi ngờ, trầm ngâm, bừng tỉnh, rồi kinh hoàng.
Đến tận chiều tôi mới vỡ lẽ.
Khốn .
Tôi bị “ướp mùi” của Cận Khoát tới mức ai cũng ngửi , bản thân thì lại không phát hiện gì!
Tôi nhắn cho đồng nghiệp nhiều chuyện nhất công ty:
“Chuyện là vậy… Tôi với Tổng giám đốc Cận bị nhốt trong một phòng, nếu không “đình công tiêu cực” thì không ra được. Cho nên biến mất lâu vậy, bọn tôi trong sáng. Làm ơn lan truyền giúp tôi.”
Cô ta trả lời một nhắn gồm sáu dấu chấm: 【……】
Hai phút sau, thêm một nữa:
【Nhưng tôi khuyên cậu nên cố che mùi đi. Chiều nay vị hôn thê đồn của Cận tổng sẽ đến, lỡ dính đến cậu thì rắc rối.】
【…Họ huỷ hôn rồi mà?】
【??? Tôi chưa nghe gì hết!!! Ai đưa thế!!! Mau kể cho chị nghe đi, chị bao lì xì nửa đồng!】
Nhiều dấu chấm than đến phát mệt.
Tôi chỉ gõ “【Đang bận】” rồi tắt khung chat.
từ đâu ra á? từ gối đầu giường đâu.
Chỉ là bây giờ chắc không tính nữa, chắc do Cận Khoát đổi ý rồi.
sự không đáng, đi một vòng u mê, hại tôi sụt mất 5 cân.
Tôi mở tài khoản ngân hàng xem — tâm trạng ngay lập tức cân bằng.
Cũng coi như giúp tôi tiết kiệm được 5 năm phấn đấu.
Khá là xứng đáng.
Giờ nghỉ trưa, tôi lén chạy ra tiệm spa gần công ty, gọi combo đủ thứ: rượu vang, sữa, enzyme, gì cũng chà sạch.
Cố chịu đau trở lại công ty, kéo cậu Omega nhỏ qua:
“Còn không? Còn không ?”
Cậu ta che mũi, lông mi ướt nhòe, gần như khóc:
“Anh , em sự biết lỗi rồi… Sau em tự làm hết phần mình, đừng dọa em như vậy, em xin anh luôn đó.”
Nói xong còn run rẩy lấy ra một ống thuốc ức chế.
…
Tôi bực mình rút điếu thuốc ra, gặm hai cái rồi lại nhét về.
Bấy giờ, Từ Hựu — người nãy giờ im lặng — lên tiếng:
“Cần giúp không?”
Rồi cậu ta bổ sung với điệu nghiêm túc:
“Tôi có thể cố gắng… giúp che mùi.”
Tôi suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.
“Cậu có đời rồi, không tiện.”
“Chưa có. Tôi xin nghỉ… chỉ vì không muốn đi làm thôi.”
…
“Tôi ghét cậu.”
14
Từ Hựu bảo: “Chỉ cần ngày thường anh chịu mắng tôi nhiều chút là được.”
Chưa từng gặp ai có yêu cầu như vậy, tôi sẵn sàng chiều theo.
Che mùi rốt cuộc lại trở thành vấn đề nan giải nhất.
Sắp hết giờ nghỉ trưa, tôi gấp gáp tìm kiếm, chọn phương án đơn giản nhất: thay quần với cậu ta.
Từ Hựu tập gym quanh năm, trong công ty có để sẵn thể thao.
Tôi sơ mi của cậu ta, còn cậu ta thì đổi sang tập.
Hoàn hảo.
Trong toilet chật hẹp, hai đứa đứng cách nhau một bồn cầu.
Tôi trịnh trọng nhận lấy sơ mi từ tay cậu ấy.
…Còn vương hơi ấm.
Tôi vừa cau mày vừa vào, miệng vẫn không quên công việc chính:
“Cậu tập tành cái gì thế? Cô đơn à? thì gầy, ra như khỉ. Tần suất quẹt thẻ phòng gym còn nhiều chấm công, đúng là nghệ thuật sống.”
Mặt cậu ta từ từ đỏ lên.
Ánh dán chặt vào mấy vết đỏ trên ngực tôi, càng càng tối lại.
“Phương … ra… tiếp xúc thân mật cũng có thể giúp che mùi.”
Tôi cảnh giác cài nút :
“Biến.”
Cậu ta càng đỏ mặt.
“Thích điệu , nói thêm đi.”
Vốn dĩ hôm nay tôi đã bực, cậu ta lại tự dâng đầu vô miệng súng, tôi tiện mồm đem cái thân hình yếu ớt của cậu ta ra chửi cho giận.
Chửi xong xả được nỗi ấm ức, tôi mở ra — nhưng chưa kịp đi tiếp đã đứng hình.
Cận Khoát khoanh tay đứng dựa vào tường, mặt đen như mực. Không biết đã nghe bao nhiêu.
Từ Hựu chưa nhận ra có chuyện, còn ngó người tôi ngửi ngửi như lớn:
“Ừm, toàn là mùi của tôi.”
Tôi im lặng.
Cậu ta theo ánh tôi, cũng Cận Khoát với khuôn mặt như thể ăn nhầm thuốc sâu.
Chào một cái xong chạy mất hút.
Cận Khoát đứng thẳng dậy, lên một , mặt đầy chán ghét:
“Hôi chết được.”
Tôi cúi xuống ngửi thử,
“Cũng đâu đến nỗi…”
Mặt anh càng đen:
“Hai người vừa làm gì? Sao lại của cậu ta?”
Tôi gãi mũi:
“Không có gì hết.”
“Hừ.”
Anh có vẻ bị cái thái độ thờ ơ của tôi chọc giận, chộp cằm tôi nâng lên bắt tôi thẳng:
“Tưởng tôi chết rồi chắc? Trước mặt tôi mà dám…”
Tsk.
Hỏi hỏi hỏi. Chính anh là thủ phạm còn hỏi gì?
Tôi hất tay anh ra:
“Không phải tại anh sao? Để lại cho em cái mùi kinh khủng đó cũng không thèm nói, hại em phải xoay xở cả buổi.”
Anh trợn từng chữ:
“Mùi kinh khủng?”
Dù sao cũng phản ứng mọi người là biết rồi, chắc mùi cũng dễ ngửi gì.
Anh mím môi không nói, đứng im lâu.
Khi tôi định vòng qua để quay về làm việc, anh túm lấy tay tôi:
“Đi theo tôi đến phòng tiếp khách.”
15
Tôi miễn cưỡng đi theo sau anh .
Vừa đẩy ra, bên trong ngồi một cậu trai đẹp trai, tôi lại càng miễn cưỡng .
Đoán được ngay ý của Cận Khoát.
Muốn tôi tự ra mặt giải thích với “đối tượng liên hôn” của anh ta, dẹp tan nghi ngờ từ phía nhà bên kia.
“Tôi là đời của anh ấy.”
“Đã chấm dứt.”
Hai đứa đồng thanh, nói xong đều sững lại.
Với tư cách một xã hội cũ già dặn, tôi phản ứng cực nhanh, lập tức ho nhẹ một tiếng rồi uốn éo ghé lại:
“Vừa hết kỳ mẫn xong, dính người ghê luôn đó chồng ơi~ Giờ đang giờ làm, như vậy là không ổn đâu nha~”
Cận Khoát vừa có dấu hiệu sắp tươi tỉnh, tôi liền nhỏ nhắc:
“Thêm tiền.”
Mặt anh lập tức lại chuyển về trạng thái u ám như mưa bão.
Nghiến răng nghiến lợi một lúc, cũng coi như đồng ý.
Tên kia vẫn chưa chịu thua.
“Cận tổng, tôi biết anh định từ chối, nhưng cũng không đến mức kéo một người qua diễn trò với tôi ?”
Hắn nhếch môi, nhấn nhẹ đầu ngón tay lên sống mũi:
“ đời của anh hình như vừa ‘vui vẻ’ với người khác xong thì phải.”
Lắm chuyện. Muốn gây hấn à?
Tôi gượng ra một nụ cười thương hại, nhẹ tênh nhưng chát chúa:
“Anh à, giữ lại chút thể diện cho bản thân đi. Cận Khoát thà chia sẻ tôi với người khác, cũng không chọn anh — nghe vậy buồn sao?”
Tên đẹp trai mặt đen sì, hậm hực rời đi.
Tôi thở phào một hơi.
“Vẫn như cũ, tính công, em về làm việc tiếp đây.”
Cận Khoát không cho tôi đi.
Mặt anh còn đen lúc đối phương bị đuổi.
“ ra.”
? Lên cơn gì vậy?
Anh không cần mặt mũi tôi còn cần!
Tôi giữ chặt :
“Không đời nào.”
“Vậy là cái kiểu ‘chúng ta còn dài lâu’ của em đấy ?”
“?”
“Anh chưa từng nói là đồng ý chia sẻ đời với ai khác.”
Tôi chớp chậm rãi.
“Nhưng em tưởng… chuyện đời ‘tạm thời’ của chúng ta đã kết thúc rồi mà?”
“Đương nhiên rồi.”
Thế thì anh bùng nổ chi cái sự chiếm hữu đó?
Cận Khoát tôi chăm chăm, sâu thẳm như muốn nuốt người.
“Phương , sống quan trọng công việc, là do em dạy anh. Thử một lần, là em đề nghị.
Chúng ta ngủ nửa tháng, từ thể xác đến tinh thần đều cực kỳ hòa hợp. Bây giờ quần xong là giả vờ không quen?”
Ờ thì… tôi chả nhớ mình từng nói mấy câu đó đâu, chắc lúc ấy não để chế độ bỏ tự hủy.
“Anh thích em á?”
“Tôi nói không dưới mấy trăm lần rồi còn gì.”
“Ồ…”
Tôi cứ tưởng mấy lời lúc đang dính kỳ mẫn thì không tính.
“Là thích em, hay đã yêu em rồi?”
“Cả hai.”
Cận Khoát hít sâu một hơi:
“Không được, tôi chịu hết nổi rồi.”
Nói xong thì ấn tôi vào , hai tay giữ chặt vai, hơi thở nóng hổi phả lên sau:
“Chọn đi. Hoặc để tôi đánh dấu, hoặc .”
Tôi có tuyến thể đâu mà đánh với dấu!?
Cái anh gọi là “đánh dấu” khác nào cắn thủng tôi một lỗ to đùng!
“! ngay lập tức!”
16
Trong văn phòng không người, tôi thở ra một vòng khói dài.
Tên tư bản má , quả thực đúng là .
Tôi đã sạch sẽ, cho ôm cho hôn cho gặm cho uống, anh ta còn tặng thêm một dấu răng lên .
Đau chết mẹ.
Y như bị dán một cái nhãn chói lòa: “Có dữ, người lạ đừng lại gần.”
Mà cũng nhờ “ dữ” đó, đúng là ai dám bén mảng lại gần tôi nữa .
Suốt hai mươi năm cúi đầu làm con dân, lần đầu tiên tôi được dựa thế đi ngang tàng.
…Mà công nhận, cũng đã thiệt.
Tôi mở tài khoản ngân hàng lên coi, giác đã gấp đôi.
Anh ấy yêu tôi.
Tôi yêu tiền.
Tiền chảy về tay người có tiền.
Tam giác tình yêu khá ổn định.
Dù không ai đảm bảo nó sẽ bền mãi, nhưng mà — kệ .
bị gõ nhẹ.
Cận Khoát, giờ càng ngày càng đẹp trai nhờ tôi chăm kỹ, tựa cười cười:
“Hết giờ rồi.”
“Ừ, hút nốt điếu .”
Điếu của chuỗi ngày độc thân.
Anh lại, tự nhiên dập tắt điếu thuốc, cúi đầu chặn môi tôi.
“Phương … cái giường ở nhà em, có đủ chắc không?”
Tôi u oán anh ta một hồi, trong bụng thầm nhủ:
Có ngày tôi sẽ cắn lại.
“Cách âm không tốt lắm.”
“Vậy càng tốt.”
???