Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8
Im lặng.
Im lặng đỏ cả tai.
Xấu hổ muốn đập cửa sổ mà nhảy ra luôn cho rồi.
“Ờm… tôi… em ngủ sofa nhé, nằm chung vẫn hơi kỳ.”
Vừa nói, tôi vừa vội vàng lật người xuống , luống cuống quần vào.
Mà khổ nỗi ống quần cứ xoắn vào nhau, tôi nhảy lò cò mấy cái rồi bị vướng vào ống kia, té sấp mặt đau điếng.
Tôi chưa kịp đứng dậy đã bị lên, anh một tay vòng qua eo tôi, tay kia thì tĩnh giúp tôi mặc lại quần.
Tôi cứ đơ người ra đó.
Anh dài: “Lỗi tại tôi, chưa giải thích với em.”
Tôi cắn môi, không lên tiếng.
“Cũng không có ý chọc gì đâu, chỉ là hơi bất ngờ, vì trong ấn tượng em luôn rất nghiêm túc, rất nguyên tắc.”
Tôi vẫn không nói gì.
Anh cúi đầu, hơi cau mày: “Chạm vào chỗ bị thương rồi à?”
Tôi nhắm mắt lại.
Chết tiệt.
Sao mà thông minh quá mức vậy, tôi còn định cố chịu, đợi lát lén đi bôi thuốc cơ mà!
Quần đầu gối, mông thì lạnh ngắt.
“Sếp, em… em tự làm được.”
Tôi cố vùng dậy mấy lần đều bị anh ấn xuống.
“Đã chuẩn bị tâm lý làm bước đó rồi, giờ xấu hổ gì nữa?”
“Giờ… khác mà.”
Anh chẳng buồn nói nhiều, vặn nắp thuốc mỡ: “Đừng cử động.”
Giọng rất cứng rắn.
Tôi đành tiếp tục nhắm mắt, ôm hai vào ngực, mặc số phận.
Tầm nhìn tối đen, các giác quan khác đều phóng , nhiệt độ ngón tay và cả cảm giác đầu ngón của anh như khuếch gấp mấy lần… ngứa ngáy, kỳ lạ.
Ngày càng lạ.
tôi không giữ nổi nữa, mềm nhũn nghiêng qua một bên.
Tôi cắn đốt ngón tay, cố nuốt cái tiếng rên rỉ quái dị kia vào bụng.
Anh khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục bôi thuốc, nhưng lần này dài như sợi tơ, chậm chạp dịu dàng.
“Phương .”
Giọng anh khàn khàn, trầm thấp.
“Em làm loãng cả thuốc rồi.”
9
Sau câu đó, anh không nói gì thêm.
Tôi thì cảm thấy muốn chết quách cho xong, mức bật luôn độ mặc kệ đời, trong lòng lại tĩnh lạ lùng.
Bôi thuốc xong, tôi làm như không có gì, tự chỉnh lại quần áo, anh vào nhà vệ sinh rửa tay.
Tôi giả vờ không ý hơi lộn xộn, nhiệt độ cơ thể nóng bừng và thứ cứng ngắc chọc vào tôi.
Rửa tay xong, vừa vòi nước là không khí trong phòng tắm lập tức trở nên đặc quánh.
Trên giá cạnh bồn rửa có nửa bao thuốc lá.
Tôi vừa hỏi “cho em xin một nhé”, tay đã nhanh như chớp nhét vào miệng.
Mùi vị đậm đà, thơm nồng — mượt mà y như hàng cao cấp.
Khốn kiếp, hút đồ xịn ghê.
Nhưng mà, đồ dùng có sang mấy cũng vô ích, kỳ phát tình mà lên cơn thì bản năng trỗi dậy, còn mất kiểm soát hơn cả beta.
Tôi ngậm thuốc, gõ tàn vào bồn rửa:
“Sếp, có hai lựa chọn. Một là em ra ngoài mua thuốc ức ; hai là gọi bố anh xin. Nhưng bây giờ nửa đêm rồi, cách đầu tiên sẽ mất thời gian, cách thứ hai thì chắn làm anh thức giấc.”
Đuôi mắt anh đỏ rực, ánh nhìn dán vào cổ tôi, nghiến răng.
“Lựa chọn thứ ba.”
Ánh mắt đầy xâm lược khiến tôi suýt tưởng cổ mình mọc tuyến thể thật.
Tôi vô thức sờ cổ, vẫn trơn nhẵn.
“Không có lựa chọn thứ ba, sếp à. Anh nói rồi mà, không ngủ với em.”
“Thứ ba là, trên xe tôi có thuốc ức .”
…
Rồi rồi, là tôi tự tưởng tượng nhiều quá.
“Chìa khóa đâu, em đi lấy.”
Anh lấy thuốc từ tay tôi, chậm rãi ngậm vào miệng mình.
Tôi định nói khỏi cần phí công, nước bọt tôi không có pheromone đâu, không giúp được gì cho anh.
Lại sợ anh chỉ là nghiện thuốc, thành ra tôi càng tự ảo tưởng, nên thôi không nói gì nữa, đẩy anh ra định bước ra ngoài.
Cổ tay bị một bàn tay nóng rực giữ .
“Tôi đi với em.”
10
Tủ lạnh nhỏ sau xe liên tục phun sương trắng.
Chất lỏng trong suốt được tiêm vào cơ thể, đôi mắt anh dần khôi phục vẻ tỉnh táo.
Tôi thu dọn ống tiêm, tiện thể nhét thêm hai ống phòng khi cần.
Anh không có vẻ gì định xuống xe.
vẫn chưa thường lại.
Mấy omega nói , tôi thực sự không thể cảm nhận được cảm giác như bị hàng vạn con kiến gặm nhấm tim gan mà anh kể.
Nhưng nhìn anh kia, cũng khó chịu lắm.
Đặt mình vào vị trí người khác một chút, tôi cũng có thể hiểu được.
Haiz, nghỉ phép quả thật hơi bốc .
Hay là lại làm nhỉ? Dù sao dự án đó cũng quan trọng, anh cũng phải lại chỉ đạo.
Đã “bung lụa” một ngày rồi, biết điều thì về thôi.
Kỳ nghỉ dù dài cũng sẽ kết thúc, nằm không này chỉ tổ lãng phí thời gian.
Nhưng nếu rút đơn xin nghỉ, thì mấy lời hùng hồn lúc trước trong văn phòng sẽ thành trò mất.
nghĩ xem mở lời kiểu gì, thì anh bỗng nói:
“Chiều nãy trên xe, nếu tôi không ngăn em lại… em định làm thật à?”
Tôi khựng lại, gật đầu, thành thật trả lời:
“Tôi tưởng anh không nhịn nổi nữa.”
“Tôi chưa bao giờ mất kiểm soát.” Anh nhẹ, “Lúc ra khỏi trung tâm thương mại, thấy xe của thư ký bố tôi. ông ấy biết nên cho người theo dõi. Tôi chỉ là diễn cho họ xem.”
Tôi thật sự tò mò:
“Sao anh lại ghét hôn nhân sắp đặt ? Với gia đình các anh thì đâu phải con đường quá lý tưởng à?”
“Không vì sao cả. Chỉ đơn giản là tôi không muốn sống như bố tôi. ràng chẳng còn tình cảm, nhưng vẫn bị ràng buộc bởi dấu ấn suốt đời. ràng chẳng ưa gì nhau, nhưng mỗi khi kỳ đặc biệt lại phải ngủ với nhau chỉ vì pheromone hợp nhau. Em không thấy ghê à?”
“… Xin lỗi, em không hiểu lắm. Nhưng mà, tìm được người vừa hợp lý trí vừa hợp cảm xúc đâu có dễ, không thử thì sao biết, nhỡ bỏ lỡ mất người hợp với mình thì sao?”
Đêm khuya tĩnh mịch, tôi đoán thuốc ức cũng bắt đầu phát huy tác dụng, nên chuẩn bị về nghỉ.
Nhưng anh mãi chẳng động đậy.
Đèn gara xuyên qua kính xe làm không gian bên trong tối mờ mờ.
thuốc cháy tận cùng, anh hút một hơi cuối.
Sáng lên, rồi phụt.
Khoảnh khắc tàn lửa vụt , tôi thấy yết hầu anh chuyển động.
Anh có điều muốn nói.
Tôi đợi vài giây.
Rồi đột nhiên thoại tôi reo lên.
Là Từ Hựu — alpha nghiệp của tôi.
Vừa bắt máy đã nghe gào lên đầu dây bên kia:
“Đệt, nghe nói cậu xin nghỉ hả?”
“… Nửa đêm rồi, dù không nghỉ thì tôi cũng nghỉ ngơi.”
Hắn như không hiểu tiếng người:
“Cậu điên à? Xin nghỉ làm gì? Dự án thì sao?”
Tôi im lặng hai giây, nhạt:
“Nghe giọng cậu còn khỏe phết nhỉ? Về tăng ca tiếp nhé?”
Bên kia nghẹn họng, bắt đầu lôi mấy điều khoản về kỳ phát tình, luật liên bang, rồi quyền lợi hợp pháp dành cho alpha.
Tôi nắm thoại, hít sâu một hơi, không thèm quan tâm bên cạnh còn có sếp, mở miệng là một tràng chửi tan nát.
“… Nếu công ty không cần cân bằng giới tính thì loại vô dụng như cậu có tư cách gì làm nghiệp với tôi? Đồ não tôm, sống mà cả trong lẫn ngoài đều phải người khác hầu, tôi thấy nhục thay cho cậu đó. Về đúc lại từ đầu đi, đúc lại lần nữa có khi còn cứu vãn được!”
Từ Hựu im re cả buổi, chỉ nghe thấy tiếng dốc.
Chửi xong tôi nghỉ lấy hơi, hắn mới khàn khàn lên tiếng:
“Anh … chửi nữa đi…”
?
Cố ý khiêu khích tôi đấy à?
Tôi còn định phát huy “tài năng mắng chửi” thì thoại bị giật mất.
Anh ném cho đầu dây bên kia một câu:
“Sau kỳ nghỉ lên văn phòng tôi một chuyến.”
Mặc kệ tiếng gấp bị cắt ngang bên kia, anh dứt khoát máy.
Tôi còn lẩm bẩm nhỏ xíu: “Đầu óc có vấn đề.”
Anh sang nhìn tôi, dù không thấy , tôi vẫn có thể cảm nhận ràng ánh mắt vừa nóng rực vừa sắc bén.
“Phương .”
Tôi lập tức trượt gối đầu hàng:
“Xin lỗi sếp, tôi thực sự không nuốt nổi cục tức này, không cố ý nói xấu người khác trước mặt anh đâu.”
“Ngồi lên đây.”
“… Hả?”
“Làm tiếp việc hồi chiều còn dang dở, tôi nhịn không nổi nữa rồi.”
11
Xét cho cùng thì… cũng coi như quy nhi thù đồ (hai người, hai đường, nhưng rồi vẫn về cùng một nơi).
Anh tựa lưng vào ghế xe, hổn hển.
Tôi từ kiếp trâu ngựa hóa thân thành ngọc thố, chăm chỉ “giã thuốc”.
Mà cái thuốc này… sao mãi không hết!
Tôi bắt đầu lo lắng trong lòng — đừng nói ba mươi phút, ba tiếng cũng chưa xong. Lẽ nào… phải giã sáng?
Anh hơi nhấn tay tôi một chút.
“Có từng nói với em… em rất thơm chưa?”
“Sếp, em là beta mà, không có pheromone đâu.”
Anh vẫn lặp lại y chang: “Rất thơm.”
… là kỳ phát tình thật đáng sợ, tính cách thay đổi không còn là lạ, cả nhân cách cũng sắp sụp đổ.
Tôi tiếp tục siêng năng “giã thuốc”, nhỏ giã 40, to giã 80.
Thấy anh còn định mở miệng lải nhải, tôi nhanh chóng cắt lời:
“Là mùi thuốc lá phải không? Muốn hút một không?”
“… Eo em cũng thon thật. Muốn ôm.”
…
Anh làm ơn nghe lời người ta nói một chút được không?!
Bị anh ôm mặt đối mặt, hai tay kẹp giữa hai cơ thể, không tiến cũng không lùi được.
Thôi thì coi như nghỉ ngơi một chút.
Nhưng mà, trong bầu không khí và cái ôm này, dễ bị phân tâm thật.
Tôi chợt nhớ ra, thật ra là có người từng nói tôi thơm.
tôi.
Bà đặt tên tôi là “” — mong cả đời tôi an yên, nhẹ nhàng, thản. ngờ sau này phân hoá thành beta, rồi trở thành một nhân viên công sở thường.
Tầm thường mức, phút cuối đời bà, tôi cũng không kịp gặp mặt.
Công ty cũ họp không cho mang thoại, tôi đã lỡ mất cuộc gọi từ bệnh viện.
Lúc đó, cấp trên ngoài mặt an ủi, nhưng nét mặt chẳng có chút cảm thông nào.
“Mọi đã vậy rồi, em có về cũng chẳng thay đổi được gì, hoàn thành việc hôm nay trước đã.”
tôi vất vả cả đời, còn chưa kịp sống trong căn nhà tôi mua bà dưỡng già.
Tiền vay ngân hàng vẫn còn 20 năm, nhưng tôi thì không còn nữa.
Tôi dụi mặt vào vai anh, giọng nghẹn ngào: “Em muốn xuống hút thuốc.”
Không biết từ lúc nào, tay anh đã từ eo lưng luồn lên lưng tôi, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
“Không có thuốc đâu, hôn thay được không?”
Muốn ghê… cái đó mà cũng thay được à?
Dopamine sao mà đấu nổi nicotine?
Nhưng khi tôi ngẩng đầu, trong ánh sáng lờ mờ nhìn vào mắt anh, mọi lời định nói đều biến mất.
Tôi dùng hành động trả lời.
12
Anh tiêm mũi thuốc ức thứ ba.
Tín hiệu kết thúc.
Tôi lấy khăn giấy lau tay, lúc miệng mỏi tay mỏi, nó, là việc tay , phải rút lại mấy câu nói trước đó — này không dễ chút nào.
Vừa chỉnh đốn xong xuôi, anh lại giữ gáy tôi, cúi đầu hôn tiếp.
Anh bị gì ?! Không phải xong rồi à?!
Lần này nụ hôn chỉ lướt qua rồi dừng lại, anh lùi một chút, dốc.
“Bây giờ nếu em muốn chạy, vẫn còn kịp.”
Câu này mà nói lúc anh vừa như sói như hổ ép tôi nằm xuống thì còn có chút uy lực, chứ lúc này… buồn thật sự.
“Kịp làm gì cơ? Đón ánh nắng đầu tiên? Ăn bánh bao nóng đầu tiên ở căng tin? Hay uống ly cà phê Americano đầu tiên của ngày?”
Anh học tôi, không nói, chỉ dùng hành động trả lời.
Thì ra tiêm thuốc chỉ là tỉnh táo… lái xe về nhà riêng của anh.
Ánh nắng ban mai đầu tiên, tôi thấy được từ chiếc lớn nhà anh.
Tôi nằm dang tay dang trên , còn anh thì ở cuối gọi người đem bữa sáng .
Tôi trở mình thoải mái:
“Sếp, giá mà kỳ phát tình của anh mãi không kết thúc thì tốt.”
Anh cất thoại, nhướng mày: “Là em nói đấy nhé.”
, tôi nói đó.
mà ngờ được, một người như anh, đẹp trai, dáng chuẩn, có tiền, lại còn phục vụ tận tình như vậy chứ.
Ánh nắng chiếu vào làm ga cũng thơm ngát và mềm mại.
Trong thoại anh liên tục hiện tin nhắn từ bố anh và công ty, còn thoại tôi hết pin, tự máy, nhét đầy tin nhắn của hai nghiệp thắc mắc vì sao tôi “biến mất”.
Chẳng quan tâm.
Chúng tôi oẳn tù tì, chọn vị trí và kiểu cho “hiệp” tiếp theo.
Ngày thứ tư, tôi… không chơi nổi nữa.
Mệt quá, còn hơn cả tăng ca.
Tôi rít thuốc cao cấp của anh, uể oải co :
“Sếp… hay là mình… đi làm một lúc đi?”
Anh thì phấn khởi xé gói đồ trợ lý mới đưa , lôi ra một bộ vest công sở theo style cấm dục:
“Đáp ứng em.”
Tôi muốn đi làm! Không phải anh… làm tôi!
Mà thôi, tôi cũng muốn thử một chút.
Lại thêm hai ngày trôi qua.
Chẳng kiểu nào còn hấp dẫn tôi nữa.
Tôi cảm thấy mình biến thành cối thuốc của thỏ ngọc, còn anh thì cầm chày đá giã không ngừng nghỉ.
Thêm hai phần dương khí, giã giã giã.
Rắc thêm ba phần hương dâu, giã giã giã.
Tôi ôm bụng căng tròn, vừa khóc vừa rên:
“Sếp, kỳ phát tình của anh vẫn chưa hết sao? Từ Hựu còn lại làm rồi đó!”
Anh không vui, cắn vào vai tôi:
“Đừng nhắc Alpha khác trong lúc này.”
…
“Công ty còn đống việc chờ xử lý, anh không sốt ruột à?”
“Nếu em không sốt ruột, thì người khác lo. Phương , giới này không thiếu thì cũng vẫn được.”
…
“Hu hu hu… em nhớ công ty quá… nhớ nghiệp… nhớ công việc…”
Tứ chi mềm nhũn, tôi bò mãi cũng chưa ra nổi nửa mét, bị anh dễ dàng lôi lại.
“Không, em không nhớ.”
…
Không thể tin được.
Tôi và anh đã “vùi mình” trong phòng suốt nửa tháng trời.
Cuộc chinh phạt dai dẳng ấy, cuối cùng kết thúc trong một câu nũng nịu của tôi:
“Chồng à, mình còn nhiều thời gian mà, từ từ thôi được không?”
Anh đã gật đầu.