Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Sau bà nói, tôi coi như gặp may, bởi ấy nhà nước vừa ra chính sách: đứa trẻ không có hộ khẩu, chỉ cần cha mẹ mang sổ hộ khẩu ra đồn nộp 100 đồng là có thể bổ sung được.

Từ Chiêu Đệ chỉ hết tiểu , bà hỏi cô lo giấy tờ tôi: “Đồng chí , chị nói đặt tên con bé thế nào hay nhỉ?”

Tôi lạ, khẽ kéo áo chị: “Mẹ… mẹ ơi, con có tên rồi, con tên là Trương Chiêu Đệ.”

Từ Chiêu Đệ cười khẩy: “Xí, muốn trùng tên mẹ ruột hả?”

Cuối cùng, chính cô đặt tôi tên mới: Từ Vô Song.

Vì Từ Chiêu Đệ chỉ vào tôi mà nói, tôi là bảo bối duy nhất của bà: “Đồng chí , chị tôi nói đúng không, bảo con gái không bảo bối? Tôi sinh ra đã thích con gái.”

03

Lúc , tôi tưởng Từ Chiêu Đệ bỏ 300 ra mua tôi chỉ vì muốn có để giải khuây.

Bởi nhà bà nằm tận góc Hướng Dương, trước cửa chỉ có con đường nhỏ, sau nhà là một rừng tre, mà trong rừng đầy nấm mộ to nhỏ.

quê vốn hay bưng bát sang nhà khác trò chuyện vào giờ ăn, chưa từng sang nhà Từ Chiêu Đệ chơi.

Bà cũng ít ra , lúc không chăm tôi chỉ lặng lẽ ngồi dưới ánh đèn vàng nhạt, cặm cụi se tóc hoa.

Tôi không biết việc khéo tay ấy, bèn ngồi ghế nhỏ bên cạnh nhìn, đợi bà se được khoảng hai chục rồi xâu chúng vào một sợi dây.

một tuần sau, có một cậu bé lấm lem, đeo cặp sách vừa gọi “Mẹ”, vừa chạy vào sân.

là lần tôi gặp anh trai lớn của mình – Từ Cẩm Niên.

Chỉ bộ đồng phục trên anh đã bẩn nỗi không phân biệt nổi màu, chỗ gối quần rách hai lỗ, lộ ra quần dài mặc bên trong.

Bên dây đeo trái cột hộp sắt, bên cột một túi quần áo bẩn.

Chạy lộc cộc, hai túi cứ đập vào chân, anh lảo đảo suýt ngã.

bốn mắt chạm nhau, Từ Cẩm Niên dường như hoảng hốt, giọng nói cũng xen lẫn kinh hãi: “Mẹ, mẹ mau ra đây! Có bỏ con trong sân nhà mình !”

Ngay sau , Từ Chiêu Đệ thắt tạp dề đi ra, chống nạnh: “La lối thế? Nó là gái con.”

Nghe vậy, Từ Cẩm Niên chẳng không bình tĩnh lại, mà sẩy chân ngã lăn ra tuyết: “Mẹ, con chỉ đi nội trú một tuần, sao mẹ lại sinh ra gái to thế ?”

Tôi vừa mới thân quen Từ Chiêu Đệ, nay anh ấy về, tôi sợ anh không thích mình, nên lại run rẩy bất , ngay cả lúc ăn cũng không dám gắp đồ ăn, chỉ lặng lẽ ăn trắng.

Từ Chiêu Đệ vậy, múc tôi một muỗng trứng hấp thịt băm: “Ăn ăn đàng hoàng, như nô tỳ vậy?”

“Anh con cũng đâu yêu quái , xem con sợ mức không dám gắp thức ăn kia kìa.”

Đêm hôm , Từ Chiêu Đệ và Từ Cẩm Niên ở trong bếp rất lâu.

“Mẹ, vậy chẳng mẹ buôn sao?”

“Xéo, mẹ nó định dìm c.h.ế.t con bé, mẹ đây cứu một mạng , đức bằng xây bảy tòa tháp Phật.”

Từ Cẩm Niên nghẹn lời, anh vẫn nhỏ, mới lớp bốn, tuổi ấy vẫn tin hết mẹ nói.

Anh lại hỏi: “Mẹ, thế con gái…”

“Yên tâm, mẹ nuôi được.” Từ Chiêu Đệ không đợi anh nói hết, giả vờ thoải mái, “Chẳng chỉ thêm một miệng ăn thôi sao.”

Bà ấy bảo anh ra chơi tôi, lại vội gọi theo: “Ê, chuyện đừng nói ra , sau cũng đừng nhắc trước mặt Vô Song.”

“Từ nay, Vô Song chính là ruột con. chuyện tiền nong, con không cần lo, cứ yên tâm hành là được.”

04

Từ Cẩm Niên vốn tính lanh lợi, trong bọn trẻ cùng tuổi, cả trai lẫn gái, đều thích chơi cùng, thậm chí nghe lời anh.

Trước kia cứ cuối tuần là anh lại dẫn bọn nhỏ chạy khắp đông cuối tây của .

từ có tôi, anh ít ra hẳn.

Lũ trẻ trong lần tôi tò mò, lén hỏi anh tôi là .

Anh cúi bài, thản nhiên đáp: “ gái tôi .”

“Cậu lấy đâu ra gái?”

“Liên quan các cậu?”

Bị anh quát, lũ trẻ không dám nói nữa.

Bề là vậy.

tôi không biết rằng, việc Từ Chiêu Đệ mang Từ Cẩm Niên về nhà mẹ đẻ sống đã vốn rất khó khăn.

năm sau ly hôn, bà dẫn con về sống, không biết đã chịu bao nhiêu lời dị nghị.

Mọi đều nói, con gái đã đi lấy chồng không có tư cách ở lại nhà cha mẹ.

Cha mẹ bà cũng chẳng thương yêu bà, cả đời họ mong có con trai, cuối cùng chỉ lại mỗi bà

Thế nên dù xấu hổ vì con gái ly hôn, họ vẫn đành chứa chấp bà và Cẩm Niên trong nhà.

Sau cha mẹ bà cũng lần lượt qua đời, để lại bà và Cẩm Niên sống trong căn nhà đất ấy. Dân lại tụ tập, muốn đuổi họ đi.

May mà Từ Chiêu Đệ vốn dữ dằn, từng động tay chưa bao giờ chiếm được phần lợi.

Mấy lần họ loạn, khiến đội sản xuất lấy cớ thu lại ruộng của bà, rồi lại chia đất khác, lúc ấy mới thôi ý định khó bà.

Sau Từ Cẩm Niên kể tôi nghe, năm khó khăn nhất, anh cũng chỉ là một thằng nhóc con.

Hồi ấy, Từ Chiêu Đệ vừa về nhà chưa bao lâu mắc bệnh nặng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương