Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mãi thứ Sáu sau giờ tan học. Dòng người lại tuôn ra cổng trường. Tôi cố tình thu dọn thật chậm, nấn ná cuối . Lớp chỉ còn trực nhật dọn dẹp. Tôi hít sâu, như đã hạ quyết tâm, khoác cặp lên vai, không đi cửa trước mà rẽ phía cầu thang dẫn lên . Đó lối thoát hiểm ít người qua lại, cửa thường chỉ khép hờ.
Đẩy cánh cửa nề, gió hơi lạnh ập , tung những sợi tóc mai. trống trải phơi mình dưới ánh sáng nhạt dần, chiếc bồn nước khổng lồ in bóng lặng lẽ. rồi, tôi thấy cậu ấy.
Giang Nhiên quay lưng lại, tựa vào gỉ ở rìa . Hoàng hôn đang buông, viền bóng cậu trở nên mờ ảo. Cậu chỉ mặc sơ mi đồng phục mỏng, không khoác áo ngoài. Gió làm căng vải áo, dán sát vào lưng, hiện rõ một mảng ẩm sẫm màu khác thường, loang ra từ bên hông, diện tích không lớn khiến người ta rùng mình.
Bước tôi như đóng đinh tại chỗ, hơi lập tức bị ghìm lại. không khí, ngoài mùi gió, còn lẫn một thứ hương rất nhạt, mơ hồ… như vị tanh của gỉ.
Cậu như có mắt ở sau lưng, nghe được cửa mở, chậm rãi quay người lại.
Gió trên ào ạt, hơi se lạnh đặc trưng của thu, quét lên lớp bụi mỏng trên nền xi măng. Khoảnh khắc cậu quay lại, ánh sáng cuối của hoàng hôn lướt qua gương mặt tái nhợt, soi rõ bờ môi mím chặt giữa mày ẩn giấu một tia dữ dội kìm nén.
Ánh mắt cậu dừng trên gương mặt tôi, lạnh như mũi dò băng giá. đó không hề có sự ngạc nhiên, như thể đã biết tôi sẽ tới, hoặc… cậu vốn đang đợi tôi.
“Lại đây.” Cậu mở miệng, giọng khàn hơn thường ngày, thô ráp như giấy nhám cọ vào đá, một mệnh lệnh không cho phép từ chối.
tôi như bị đóng đinh xuống nền xi măng xám xịt, hơi lạnh từ bàn dần lên tận ngón . Mảng loang tối trên áo cậu dưới ánh trông như một dấu ấn bất tường. Gió rõ hơn mùi tanh nhạt, khiến mũi tôi cay xè.
Thấy tôi không nhúc nhích, cậu cau mày, đưa bàn bị thương phía tôi. Không phải mời gọi, mà giống như thúc giục đầy thiếu kiên nhẫn. Trên khớp ngón , vết thương cũ chưa lành, lại thêm vài vết trầy mới, mảnh còn chưa đóng vảy.
Tim tôi đập dữ dội như muốn phá tung lồng ngực. Nỗi sợ như làn nước lạnh dâng lên mắt cá, một cảm xúc khác, hơn, xa lạ hơn, lại thôi thúc tôi. Như kẻ mất hồn, tôi bước đi. Một bước. Rồi một bước nữa. Tiến phía bóng tối ấy. Tiến phía cậu.
Khoảng cách dần rút ngắn lại. Vạt áo đồng phục của cậu loang ra màu thẫm, càng lúc càng rõ, sắc chói mắt ấy như thiêu đốt đôi mắt tôi. Tôi dừng lại, chỉ còn cách cậu một bước, ngẩng , ánh mắt lướt qua vết ấy rồi dừng lại ở đôi môi mím chặt, tái nhợt của cậu. Khóe môi còn có một vết nứt nhỏ, đã đóng thành lớp m.á.u khô sẫm.
tôi trống rỗng, mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn m.á.u chảy ầm ầm hơi dồn dập của chính mình. Khoảnh khắc ấy, một cơn chấn động gần như cơn lũ bỗng chiếm lấy tôi. Tôi bất chợt kiễng , chẳng màng gì khác mà áp sát tới, mục tiêu chính vết m.á.u chướng mắt khóe môi cậu.
Môi tôi vụng , run rẩy như đặt cược tất cả, in lên vết thương vị tanh ấy. Cảm giác lạnh lẽo, thô ráp, bên dưới môi truyền sự căng cứng đột ngột của thân thể cậu, như một khối thép vừa bị làm lạnh đột ngột.
Thời gian như ngừng lại chốc lát.
Giây tiếp , một lực mẽ chụp lấy vai tôi, quyết tuyệt không cho phản kháng, hung hăng đẩy tôi ra! Tôi loạng choạng lùi lại mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững, vai bị cậu nắm lấy bỏng rát.
Cậu lùi lại xa hơn, lưng đập vào lạnh lẽo, phát ra “keng” trầm đục. Cậu giơ , ngón bạo chà qua khóe môi mình, như muốn xóa đi dấu vết nhơ bẩn nào đó. Đôi mắt sâu như vực thẳm nhìn chằm chằm vào tôi, cuộn trào thứ cảm xúc kịch liệt mà tôi không thể hiểu — kinh ngạc? giận dữ? hay… một thứ khác? Ánh nhìn ấy sắc lạnh như lưỡi d.a.o tẩm băng.
“Đừng chạm vào!” Giọng cậu lọt ra từ kẽ răng nghiến chặt, khàn đục, từng chữ trĩu, sự kìm nén sắp bùng nổ, rơi nề trên trống trải rồi bị gió cuốn tan.
“Bẩn.” Chữ cuối nhẹ như dài, tựa ngàn cân.
Gió hơn, làm đồng phục mỏng manh của chúng tôi phần phật vang lên. Mảng thẫm eo cậu ánh sáng mỗi lúc một tối đi, như một vết thương không thể lành. Cậu tựa vào lạnh lẽo, hơi khẽ gấp, tóc mái bị gió rối, che nửa khuôn mặt, cũng che khuất cơn sóng lớn cuộn trào mắt.
Tôi đứng cách vài bước, trên môi như vẫn còn lưu lại cảm giác thô ráp lạnh buốt của vết m.á.u khô khóe môi cậu, với chữ “bẩn” lạnh lùng kia. Vai vẫn âm ỉ đau, đau hơn cả trái tim vừa bị một cú búa vô hình giáng xuống, nghẹt . Tôi mấp máy môi, muốn nói gì đó, cổ họng như bị giấy nhám chặn lại, không phát ra được âm thanh. Giải thích? Chất vấn? Hay xin lỗi? Mọi lời đều trở nên nhạt nhẽo, vô nghĩa.
Cậu không nhìn tôi nữa, chỉ nghiêng , ánh mắt hướng tia sáng cuối chìm xuống rìa thành phố bên ngoài , quai hàm căng thành một đường thẳng lạnh lùng. Trên chỉ còn gió rít hơi nén lại, đầy đau đớn của cậu.