Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Sả Sả đứng sững.
Một lúc sau, chị ấy nhét chiếc váy vào tay tôi, nói khẽ: “Chẳng có biệt đâu, Hiểu .”
Phải.
Có đâu?
Chị ấy ngồi cùng tôi núi rất lâu.
Mây đen trôi đi.
Trăng sáng rồi tối, tối rồi lại sáng.
mẹ tôi gọi lo lắng vang lên dưới chân núi.
Sả Sả đứng dậy, phủi bụi người, nở nụ cười ngược sáng:
“Chị sai rồi.
Vẫn có biệt.
Ít nhất khi em mất tích, mẹ em đi tìm.”
Hôm sau, tôi mặc chiếc váy hồng Sả Sả tặng đến Đại Nha và đám bạn.
Chúng nó trố mắt, không dám gọi tôi là “Hiểu Đệ” nữa.
Nhưng tôi không ngờ, tối hôm đó khi mọi người tụ tập bên ao hóng mát, cô Triệu chua ngoa lên :
“Hiểu , sao không mặc chiếc váy Sả Sả mua cho?
Hồng Hoa, con gái chị nhỏ tuổi mà bản lĩnh ghê.
Tôi nuôi Sả Sả mười mấy năm chưa thấy nó biếu tôi kim sợi chỉ, con Hiểu nhà chị mười tuổi, nó dám trộm tiền mua váy.
Con bé nhà chị sau này chắc kiếm được bạc tỷ!”
Dân làng xì xào bàn tán, ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
“Hôm nay tôi thấy Hiểu mặc váy mới đấy.”
“Bé tí đã , lớn lên còn ra sao!”
“Sả Sả trông hiền lành, ai ngờ dám trộm tiền…”
“Đồ nhặt về, mẹ ruột nó là giống .”
…
Tai tôi ù đi, tôi hét lên: “Chị ấy không trộm tiền, chị ấy không phải người như thế!”
Cùng lúc, Sả Sả vang lên sau lưng: “Không phải Hiểu , là con nhặt hoa kim ngân, hạt trà bán lấy tiền mua cho Hiểu !”
Chị ấy mặc chiếc áo cũ rách, da thịt đầy vết bầm tím.
Đi lại khập khiễng.
Rõ ràng bị đánh.
Thấy chị ấy bênh tôi, cô Triệu càng giận: “Tiền mày tích cóp là tiền ?
Mày ăn cơm nhà tao, tiền mày cũng là của tao, muốn động một xu cũng phải !”
Bà cầm chiếc dép nhựa, “vút” một tát vào Sả Sả.
Chị ấy loạng choạng, suýt ngã.
Mấy bà xóm ra can, cô Triệu vẫn chửi rủa: “Đồ con hoang, con đĩ, nuôi mười năm không bằng con chó…”
Trăng mờ, Sả Sả tựa vào cây chàng làng, cúi đầu im lặng.
Chị ấy đã tan nát.
Tôi cũng vậy.
Mẹ túm lấy tôi, quát:
“Ai cho con nhận đồ người ?
Nhà này để con đói hay rét nào chưa?
Váy để đâu, về lấy ngay!”
6
Khi đi ngang qua Sả Sả, chị ấy giật tay tôi.
Bàn tay gầy guộc và lạnh ngắt.
Toàn thân bốc mùi m.á.u tanh.
Dù không nói , tôi chị ấy không muốn tôi trả lại chiếc váy.
Mẹ kéo mạnh hơn.
bên giằng co, tôi nhăn đau đớn.
Sả Sả buông tay.
Mẹ lục từ đáy tủ lôi chiếc váy ra, tôi ôm chặt không chịu buông.
“Đây là quà của Sả Sả!
Mẹ đưa tiền váy cho cô Triệu đi? Con ngoan, con dành tiền trả mẹ.
Anh trai muốn mẹ cũng mua, con chỉ xin một thôi mà!”
Mẹ tức giận: “Con không nghe họ nói con nói mẹ thế nào à?
Mẹ nhục đến mức không dám ra đường, con còn giữ đồ rách này làm !”
Bà đỏ mắt nghẹn ngào:
“Nhà ngoại xa xôi, chị em nhà chồng khinh rẻ tao, giờ đến mày cũng vậy…”
Bà giật phăng chiếc váy, quay ra ao ném thẳng vào cô Triệu.
“Cầm về, nhà tôi có cần váy thì tự mua!”
Cô Triệu cười nhạt: “Ồ, chỉ giỏi khoác lác, bao năm nay, có thấy mua cho nó …”
Hôm sau, mẹ lên huyện mua ngay cho tôi chiếc váy mới.
Đắt hơn váy Sả Sả tặng.
Bà tôi mặc đi chơi, nhất định phải cho cô Triệu thấy.
Chiếc váy hơi dài, chấm gần mắt cá.
Nách cũng rộng thùng thình.
Mẹ nói:
“ mươi lăm tệ một , phải mua rộng để mặc được năm.
Con váy, giờ mua cho rồi.
Từ nay không được gia đình thiên vị anh trai nữa.”
cùng tôi cũng có chiếc váy mơ ước.
Ai cũng khen đẹp.
Ngay cả Sả Sả cũng vậy.
Nhưng tôi chẳng vui chút nào.
Chiếc váy đó tôi chỉ mặc một , giặt sạch cất gọn trong tủ.
Đến năm cấp lôi ra so lại,
Chiếc váy rộng thùng thình ngày xưa, giờ chỉ đùi, không mặc nữa.
Sau sinh nhật mười tuổi, tôi thay đổi .
Tôi công khai chơi với Sả Sả.
Tôi tranh đùi gà với anh trai, tôi gào khóc mẹ mua đồ.
Tôi đỏ chỉ trích họ thiên vị.
Khi cầm chổi đánh, tôi chạy trốn khóc hét: “Con không sai!”
Mẹ thường thở dài: “Con bị ma ám à?
ngoan thế, giờ chơi với Sả Sả, nó làm hỏng mày hết!”
Sả Sả tôi: “Em đối đầu với mẹ, có tác dụng không?”
7
Thực ra chẳng mấy tác dụng.
Người “Trẻ con khóc thì mới có sữa”.
Nhưng phải là đứa trẻ được yêu thương.
Nếu tình yêu dành cho bạn chỉ là giọt nước, dù khóc to cỡ nào cũng chỉ được thêm một viên kẹo.
Nhưng cuộc sống phức tạp, con người không chỉ đen hay trắng.
Mẹ cũng có nỗi khổ riêng.
Bác và cô đều sống ở thành phố.
Năm đó, cô út mời cả nhà lên phố ăn Tết.
Cô dặn mẹ: “Chị mua quần áo mới mà mặc, chứ ăn mặc rách rưới, nhà người không cho vào đâu.”
Mẹ ít mua quần áo cho tôi.
Bà càng không nỡ mua cho .
cùng, mẹ giả ốm không đi.
Đêm đó, bà đỏ mắt nói với tôi:
“Họ nhà chồng coi thường mẹ.
Chỉ có nuôi anh trai con thành tài, mẹ mới ngẩng lên được.
“Thế con đây, con cũng có thể làm mẹ tự hào mà!”
Mẹ ngẩn người, thều thào: “Con là con gái, lại không thông minh bằng anh…
Đừng trách mẹ, mẹ chỉ có khả năng này thôi.”
Không thông minh, lại là con gái.
Có lẽ tôi nên cam chịu.
Bài học đọc bao cũng không thuộc, bài tập đơn giản cũng làm đến 9-10 giờ tối.
Con người như tôi,
Làm sao có tương lai?
Nhưng Sả Sả khuyên tôi: “Nếu cuộc, chúng thành bùn đen dưới đáy ao, không thể cứu vãn.”
Cố gắng, ít nhất còn có tia hy vọng.
cuộc, mãi là hạt cát vô danh.
Sả Sả và tôi cố gắng theo cách nhau.
Tôi phải dành thời gian hơn để hiểu bài.
Còn chị ấy phải chống lại việc cô chú Triệu không cho đi học.
Thời gian trôi, bác và cô ở thành phố cũng khó khăn.
Xí nghiệp quốc doanh đóng cửa, họ mất việc.
Tuổi gần 40, phải tự xoay xở.
Con họ cũng không thông minh bằng anh trai tôi.
Năm tôi vào cấp , anh thi đậu trường hạng nhất.
Mẹ khóc vì vui mừng: “Anh trai con sau này vào đại học, xem họ còn dám khinh mẹ không?”
Học hành đổi đời, có lẽ là niềm tin ăn sâu vào tiềm thức người nghèo thời đó.
Sả Sả học tôi một lớp.
cùng chúng tôi cũng lại ở trường cấp .
Mỗi sáng 6 giờ, chị ấy đã đợi cổng.
Chị ấy chở tôi bằng chiếc xe đạp cũ của anh trai đến trường cách năm cây số.
đường, chị ấy bắt tôi đọc từ vựng, kiểm tra bài cũ, công thức toán…
Gió lạnh buốt, hơi thở phả thành sương trắng.
Trăng sáng vẫn còn in trời, xe đạp cũ kêu lạch cạch.
Thi thoảng có chim hót sớm.
Lên dốc, Sả Sả đạp sửa bài cho tôi.
À, quên nói, Sả Sả còn thông minh hơn anh trai tôi, gần như đọc đâu nhớ đó.
Nhưng cách tư duy của người thông minh và người bình thường xa nhau.
Chị ấy thường nói khi dạy tôi giải toán: “Bài này giống bài mà, sao vẫn không làm được…”
Giữa kỳ lớp 7, tôi chỉ đứng top 20 lớp.
Xếp hạng toàn khối 100.
Tôi vô cùng chán nản.
Có lẽ tôi là đứa chăm chỉ nhất lớp, thậm chí cả khối, nhưng kết quả chỉ thế này.
Càng cố, càng thấy nực cười.
Tôi nói với Sả Sả: “Có lẽ mẹ em nói đúng, em không hợp học hành…”
8
Ngày nào cũng vậy, ngoài ăn ngủ ra chỉ có học.
Trẻ con buồn ngủ , tôi cũng không ngoại lệ.
Hồi đó không có tiền mua cà phê.
Ngoài uống trà đặc, tôi còn chuẩn bị một cây kim khâu.
Khi buồn ngủ quá, tôi tự chích vào đùi .
đây tôi ngại bài thầy cô.
Giờ đây, tôi chẳng quan tâm họ có nghĩ ngu dốt hay không, cứ mạnh dạn .
May mắn là hầu hết giáo viên đều tốt.
Họ kiên nhẫn giải đáp thắc mắc của tôi.
Chỉ là tôi nhớ Sả Sả lắm.
Khi một đạp xe đi học, khi lẩm nhẩm từ vựng.
Khi học bài sinh sản trai gái, khi thấy quán bánh đậu chiên cổng trường…
Không chị ấy ở phương xa có ổn không.
Không chị ấy có nhớ đến tôi không.
Rồi Tết cũng đến.
Lẽ ra những người đi làm xa đều phải về.
Nhưng Sả Sả thì không.
Cô Triệu đứng đầu làng chửi: “Đồ vô lại, tao mai mối cho nó đám ngon lành, nhà trai trả sáu vạn tiền thách, nó dám trốn!”
“Đồ con hoang nuôi không nên người, phí bao nhiêu gạo của tao.”
Sả Sả làm việc ở xưởng mấy tháng, được người chú họ tin tưởng.
Nhân lúc hỗn loạn ở ga tàu về quê, chị ấy đã trốn thoát.
Thật tốt quá.
Tôi mừng cho chị ấy.
Chỉ là nếu chị ấy không quay lại, chúng tôi khó có cơ hội nhau nữa.
Nhưng tôi vẫn nhớ lời hứa của , tiếp tục cố gắng.
năm lớp 8, tôi đứng thứ 10 lớp.
Anh trai lúc đó ở nội trú, mỗi tháng về một .
Mỗi về đều rất tiền.
Nào là phí học thêm, tiền in đề…
mẹ dù khó khăn, nhưng cứ anh là đưa.
Anh trai đã thay đổi.
Mặc áo sơ mi trắng và quần loe thời thượng, còn xỏ khuyên tai lén.
Nhưng bảng điểm của anh rất tốt, top 50 toàn khối.
Nếu giữ vững, thi đại học top 211 không khó.
So với anh, thứ hạng của tôi chẳng là .
Đầu năm lớp 9, tôi nhận được thư Sả Sả.
Chị ấy đang làm ở cửa quần áo, bán có hoa hồng, đủ sống.
Chị ấy ghi số QQ trong thư, dặn tôi tuyệt đối không tiết lộ với cô chú Triệu.
thư chị ấy viết:
[Hiểu , em phải học thật tốt, đừng cuộc nhé. Chị muốn một ngày được bước chân vào đại học, và em là người dẫn đường cho chị.]
Trời ơi, tôi vui đến mức nào khi nhận được thư.
Tôi cất kỹ trong ngăn kéo, còn khóa lại.
Nhưng hôm đó về phòng, tôi thấy mẹ đang cầm bức thư.
Bà giọng lạnh lùng: “Sả Sả liên lạc với con à?”
Tim tôi nhảy lên cổ.
Tôi lao tới giật lại thư, hét: “Sao mẹ tự ý lục tủ của con? Sao mẹ xem trộm đồ con?”
Mẹ “hừ” một : “Không liên lạc với mẹ nuôi, lại nhớ viết thư cho con.”
Tôi sốt ruột: “Mẹ đừng nói với cô chú Triệu.”
Mẹ cũng nổi giận: “Mẹ là mẹ con, con dám nói chuyện với người lớn kiểu đó à?”
ngày sau là tuần.
Anh trai cũng ở nhà.
Nhưng mẹ anh học lớp 12 vất vả, nghỉ ngơi chút là nên.
Bắt tôi đi đào khoai cùng.
Ra đồng cô Triệu, bà lại chửi Sả Sả trốn.
“Đồ con đĩ, ch/ết già ở ngoài cho rồi!”
Mẹ tôi cười khẩy: “Sả Sả ở ngoài sống tốt lắm đấy.”
Cô Triệu nghi ngờ nhìn sang: “Sao chị nó sống thế nào?”
“Nó liên lạc với con Hiểu nhà chị à?”