Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thế là, suốt sau tôi cứ sống trong tâm trạng lo lắng thấp thỏm, cái bình giữ nhiệt mới mua không dám đưa cậu .
Nhưng hình Trầm chẳng để tâm, cậu vẫn lạnh nhạt thường, không nhiều tôi. trôi qua yên ổn.
Cuối , điện thoại hiện thông báo – là tin nhắn cô thân Tiểu Lan.
“Tiểu ơi, cứu mạng~! Cuối cậu rảnh không? Giúp tớ vẽ bảng triển lãm Phòng Tuyên truyền trường được không? Tớ bị sốt rồi, cầu xin cậu !!!”
Tôi nhìn điện thoại, suy nghĩ lát. Trình độ vẽ tôi không tệ, nên liền nhắn :
“Được, cậu yên tâm nghỉ ngơi, bảng triển lãm cứ giao mình!”
Hôm nay trời đẹp, nắng không chói, trường học vào cuối rất yên tĩnh. Tiếng gió xào xạc qua tán lá nghe vô dễ chịu.
Tôi đeo ba lô, định đến để vẽ nháp trước. Hôm nay là thứ Bảy, học chắc chắn không ai, tôi thể yên tâm vẽ tranh .
Nhưng khi tôi đến , nơi lẽ vắng tanh ngồi đầy những gương nổi tiếng khó quản.
Họ đang tán xem nữ minh tinh nào xinh đẹp, tôi biết họ đều là con nhà giàu, mấy nổi tiếng kia đối họ chỉ là khách quen trong những bữa tiệc gia đình.
lạnh lùng tôi ngồi ngay chính giữa, vẻ đầy đắc ý:
“ mà khoe? Còn chẳng đẹp bằng Y nhà tôi.”
Tôi đứng , không dám chen vào giữa màn khoe khoang bởi vì tôi chính là Y.
cậu con trai hỏi:
“Anh Trầm, Y là anh không?”
Trầm dựa sau, bắt chéo chân, kẹp điếu thuốc đã châm trên ngón tay, giọng lười biếng:
“Đúng, tôi ngoan lắm.”
Trầm lúc này hoàn toàn khác dáng vẻ thường ngày mà tôi vẫn thấy, nếu không khuôn quá quen thuộc, tôi còn tưởng là khác.
Bỗng, nam sinh nhìn thấy tôi đang đứng , nở nụ cười gian, giọng khinh khỉnh:
“Anh Trầm, anh là cô bé thường cột tóc củ tỏi, đeo ba lô màu trắng ngà không?”
Trầm đầy kiêu hãnh, càng tự đắc:
“Đúng, nhìn rất ngoan.”
xong nhớ điều , cậu đạp tên cái:
“Mẹ nó, sao mày biết? Tao mày biết, tốt nhất đừng ý nghĩ vớ vẩn tao.”
Cậu cười né đi, rồi giơ tay chỉ phía chỗ tôi đang đứng.
“Em nào dám ý chị dâu tương lai chứ? Nhưng mà, anh Trầm à, em vừa mới được gặp Y ngoài đời thôi.”
Trầm vẻ tỉnh bơ:
“ cơ, cô đang đứng chắc?”
Nụ cười cậu càng tươi hơn:
“Biết đâu đấy?”
Thân Trầm cứng đờ , lặng lẽ dập điếu thuốc, từ từ hạ chân xuống, xoay .
Tôi chưa kịp trốn thì đã chạm mắt cậu . Trong khoảnh khắc, cả im bặt tờ.