Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Một tháng sau, chân Tiểu Lan tháo bột.
Tạ Trầm đích thân chuyển bàn cho tôi.
Không một lời, với vẻ mặt lạnh lùng như thường, cậu ấy thẳng , dưới ánh mắt tò mò của lớp, lặng lẽ dọn hết sách vở, đồ dùng tập của tôi về chỗ cũ sắp xếp đâu ra .
Tôi kéo tay áo cậu ấy, nở nụ cười rạng rỡ:
“Tạ Trầm, cảm ơn cậu nha~”
Tạ Trầm quay mặt sang chỗ khác đầy lúng túng, tiếp tục cúi đầu làm mấy bài tôi nhìn cũng không hiểu, mãi sau mới khẽ lẩm bẩm một câu đầy gượng gạo:
“Về là tốt rồi…”
Giữa tôi và Tạ Trầm hình như chút thay đổi… mà cũng giống như thay đổi gì .
Cậu ấy vẫn lạnh lùng như trước, giống hệt dáng vẻ cao lãnh thường. Khiến tôi nghi ngờ, phải chăng cái lần tình bắt lớp khi cậu ấy ngồi giữa đám sinh cá biệt, cười đầy đắc ý khoe khoang tôi xinh đẹp nào. qua là một giấc mộng mà tôi từng nằm mơ?
giờ , cậu ấy đánh c.h.ế.t cũng không chịu thừa nhận chuyện .
Hơn nữa, dạo này mỗi lần tôi ngẩng đầu, đều bắt ánh mắt hoảng hốt của cậu ấy. Và tai cậu ấy hiểu sao cứ đỏ ửng lên mãi. Nếu để người khác nhìn thấy dáng vẻ ấy, chắc không ai tin nổi là đại ca lạnh lùng Tạ Trầm nữa.
Tôi và cậu ấy vẫn chuyện nhiều. Chủ yếu Tạ Trầm lúc nào cũng cắm cúi viết gì , cây bút soàn soạt không ngừng.
Một lần, tôi tình liếc thấy dòng chữ trên quyển vở của cậu ấy:
“Ghi chép quan sát XX.”
Gì vậy? Viết nhật ký à? Tạ Trầm mà cũng viết nhật ký sao?
Tôi không tin đâu.
Tôi chưa từng nghĩ một mình bố của Tạ Trầm. Bởi bố cậu ấy là người đứng đầu một tập đoàn lớn, địa vị cùng cao. Thậm chí, hơn nửa số toà nhà trường Nhất Trung này là do tài trợ xây dựng.
Tôi từng nghe loáng thoáng từ vài bạn qua rằng bố Tạ Trầm là những người cùng nghiêm khắc, áp lực toát ra khiến người không dám thở mạnh. Tôi cũng nghĩ vậy thôi, điều cũng dễ hiểu mà, quản lý một tập đoàn lớn như .
Tôi cứ ngỡ mình, một người bình thường như , đời cũng cơ hội những người như .
Ai mà ngờ xuất hiện vào lúc bất ngờ như vậy.
***
Mấy nay, tôi không thể nào tập trung giờ . ba tôi bị nhà máy sa thải.
Lẽ ra ba không nên bị đuổi việc. Ba là nhân viên kỳ cựu gắn bó với nhà máy ấy hơn 20 năm. Nhưng gia đình tôi trót đụng người mà không nên đụng vào.
Nhà tôi nằm một con hẻm cũ, mái ngói tường gạch, mang phong vị cổ kính rất thích hợp để mở cửa hàng kinh doanh.
Một chủ nổi tiếng khu vực để ý căn nhà của chúng tôi, muốn mua với giá cực thấp.
Hôm ấy, một người đàn trung niên bụng phệ lái chiếc xe sang đỗ chình ình trước cửa nhà tôi, cùng vợ .
Người phụ nữ mặc áo lông chồn bước xuống, liếc chúng tôi bằng ánh mắt đầy khinh miệt:
“Nhà này là của các người à? Nhìn nghèo kiết xác vậy. Mau dọn , nhà này tụi tôi muốn mua. Để các người ở cũng lãng phí thôi!”
chính là vợ của chủ kia. Bố tôi biết rõ không thể dây vào hạng người này, nên dám dịu giọng từ chối:
“Thưa , thật sự xin lỗi… Nếu phải rời khỏi , chúng tôi biết đâu. thể cho chúng tôi thêm chút thời gian? Ít nhất là thêm một năm, để chúng tôi tìm chỗ ở khác…”
Sắc mặt người phụ nữ lập tức sa sầm, gằn từng chữ:
“Tôi không đợi ! Mau dọn khỏi !”
tôi nhíu mày, kiên quyết :
“Thưa , sao lý ? là nhà của chúng tôi. Muốn bán hay không là quyền của chúng tôi! Không chuyện ép người bán nhà như vậy!”
Người phụ nữ hừ lạnh, giọng mỉa mai:
“Nhìn bộ dạng nghèo rớt mồng tơi này mà cũng đòi ở căn nhà như à? Con hẻm này sau này công ty lớn phát triển, các người xứng ở sao?”
Tôi lúc cũng không nhịn nổi nữa:
“Thưa dì! Mong dì cho rõ là nhà của gia đình tôi!”
Khuôn mặt đanh , giọng gắt gỏng:
“Dám gọi tôi là dì? Không bán phải không? , các người cứ chờ đấy, rồi phải quỳ xuống cầu xin chúng tôi mua cho xem!”
rồi giận dữ bỏ .
vài sau, ba tôi bị đuổi việc.
Nhà máy mà ba làm việc suốt 20 năm, chủ kia là bạn thân của giám đốc. Một lời của , ba tôi lập tức bị đuổi khỏi xưởng.
Nhưng là nguồn thu nhập duy nhất của gia đình tôi.
Tôi cảm thấy ba như già chục tuổi một đêm. Nhưng khi đối diện với tôi, vẫn cố nở nụ cười, xoa đầu tôi:
“Tiểu Cẩm của ba đừng lo, ba nghĩ cách. Con cần hành thật tốt là .”