Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
Con đường của Hứa Phiên Phiên chớp mắt đã c.hết yểu, lúc cô ta rời đi cả mặt toàn là nước mắt.
“Hứa Phiên Phiên, cố ! Không được để những người này làm cho gục ngã, mày là giỏi nhất!”
Hứa Phiên Phiên chầm chậm chạy đi, nhân viên bảo an trước cửa chết lặng nhìn cô ta.
Anh tôi im lặng nhìn bóng lưng cô ta hồi lâu, sau đó lặng lẽ lấy điện thoại ra:
“Chuyển lời của tôi đến Nhân sự.”
“Các người tìm sinh kiểu gì vậy? Mấy kẻ ngu ngốc, không có năng lực như vậy mà cũng tìm cho được?”
Anh tôi hiển nhiên cũng không để việc của Hứa Phiên Phiên trong lòng, rất nhanh lại bắt đầu trung vào công việc.
“Hắn vẫn chưa , định mệnh vào thời khắc hắn gặp được nữ chính đó, đã bắt đầu xoay chuyển.”
“Từ đó trở đi, một ngọn đèn đã bắt đầu thắp sáng cho đời của hắn.”
Hệ thống lại bắt đầu rì rầm đọc mấy đoạn văn sặc mùi yêu đương nhăng nhít bên tai tôi.
Tôi hỏi hệ thống: “Rốt vai trò của mày là gì?”
Tôi dành cả một ngày để đọc những hệ thống nữ phụ, hoặc là phụ trách công lược, hoặc là làm nhiệm vụ vả mặt, hoặc không cũng là thay đổi vận mệnh.
mà sao tôi lại cảm thấy, cái hệ thống trên người tôi, hình như chả có cái tác dụng mọe gì.
Mà đã không có nhiệm vụ, đương nhiên mấy thứ như bàn tay vàng cũng không có luôn.
Trừ việc ngồi xem phim truyền hình dài , hình như cái gì cũng không làm.
Hệ thống sốt ruột giải thích.
[Tôi không vô dụng!]
“Vậy nói đi, công dụng của mày là gì?”
“Không phải là tôi đã kể cho cô nghe rồi à?”
không nói tôi còn đỡ tức!
“Mày nói mấy cái sự tình mà chẳng ứng nghiệm tí mọe đấy à?”
Hệ thống ít nhiều cũng thấy có chút tội lỗi, trong lòng tội lỗi, mồm tự nhiên cũng to hơn, khiến cho cả đầu tôi ong ong hết cả .
“ không là tại tôi sao? Đấy là do nữ chính không đấy chứ!”
nói, nữ chính cũng ràng buộc bởi hệ thống công lược nam chính, vẫn luôn không thành công.
“Bọn mày lại còn tổ đội đến đây cơ à?”
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi dựng tóc gáy: “Vậy trên người anh , có phải là cũng có một cái hệ thống không?”
Vậy nếu như chẳng may hệ thống đó cũng bắt anh tôi phải cùng với Hứa Phiên Phiên làm sao?
Ý nghĩ Hứa Phiên Phiên trở thành chị dâu tôi vừa xuất hiện, cả người tôi đã cảm thấy vô cùng khó chịu.
Giống như có một con gián chầm chậm bò vào trong ống quần tôi, tôi không lại không thể bắt được, chỉ cần mở miệng ra bò vào mồm, vừa khó chịu lại vừa buồn nôn.
Vì thế, tôi bèn lén lút lẻn vào văn của anh trai.
Anh trai cứ như mọc mắt mắt sau lưng, cất tiếng nói:
“Anh bận, trong tủ có đồ vặt mua, em muốn lấy gì tự lấy đi.”
Anh vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính, tay không ngừng gõ phím, cũng không là bận rộn việc gì.
Trong tủ một nửa dùng để chứa tài liệu, một nửa là đồ vặt và búp bê của tôi, nhìn có chút hỗn loạn.
“Anh ơi, anh thấy Hứa Phiên Phiên thế ?”
Anh đến đầu cũng không thèm ngẩng .
“Hứa Phiên Phiên là ai?”
“Chính là cái cô sinh đó ấy?”
Anh khẽ thở dài, bất đắc dĩ quay đầu lại nhìn tôi.
“Nói linh tinh cái gì thế, công ty có bao nhiêu sinh như thế, làm sao anh được là ai cơ chứ?”
Tôi chạy tới, ngồi xổm bên cạnh bàn anh: “Chính là cái cô mặc váy ngắn hôm nay đó.”
Anh trai lùi sau một chút, nghi ngờ nhìn tôi:
“Em đừng có nói với anh là em muốn mặc cái kiểu váy ngắn tũn đó nhé, trời lạnh như thế, em mà dám mặc xem anh có đánh gãy chân em không!”
Tôi: QAQ!
8.
Mặc dù anh trai tôi như tó hoang đứt xích, Hứa Phiên Phiên vẫn không bỏ .
Cô ta tiếp tục kiên trì, lại lần xuất hiện trước mặt tôi với anh trai——
Hứa Phiên Phiên đẩy một chiếc xe nhỏ, đứng bên trước mặt tiền công ty nhà tôi bán xúc xích.
Khi tan làm, tôi và anh trai đi ngang qua chỗ cô ta, vừa nhìn thấy Hứa Phiên Phiên, tôi đã giật mình choáng váng.
Anh trai thấy tôi bất chợt dừng chân, cũng đứng lại cùng tôi.
“Có gì vậy? Muốn xúc xích à?”
Anh vừa định đi mua một chiếc xúc xích cho tôi, vừa quay người liền mắt đối mắt với Hứa Phiên Phiên đeo bao cổ tay đứng phía sau xe đẩy
Tôi thấp giọng hỏi hệ thống: “Không phải Hứa Phiên Phiên là người bán cá sao?”
“Chắc là đổi nghề rồi không?”
Hệ thống yếu ớt thở dài một tiếng: “Năm nay làm không dễ dàng gì, thua lỗ cũng là bình thường.”
Bên kia, Hứa Phiên Phiên đã bắt đầu bắt với anh trai tôi.
Cô ta mặc một chiếc váy xòe xinh xắn, tạp dề trước ngực, giống hệt như nữ hầu đáng yêu trong tranh.
“Lâm tiên sinh, anh có muốn mua một chiếc xúc xích không?”
Anh trai tôi chiếc váy của cô ta làm cho chấn kinh, anh hết nhìn chiếc áo khoác lông cừu khoác trên người, rồi lại nhìn chiếc váy ngắn của Hứa Phiên Phiên.
Gương mặt Hứa Phiên Phiên hơi đỏ : “Lâm tiên sinh, anh nhìn cái gì vậy!”
Anh tôi chậm rãi gật gật đầu: “Tôi thấy cô là một chiến sĩ đấy.”
Hứa Phiên Phiên không muốn lặp lại trò lúc ban sáng, cô ta trầm mặc trong chốc lát, sau đó đổi chủ đề: “Anh có muốn mua xúc xích không?”
“Cho hai cái.”
Anh tôi vừa nói xong, Hứa Phiên Phiên lại lặng lẽ nhìn phía tôi.
Anh mắt dường như muốn nói: Cô thua rồi.
Haizz, cô ta vẫn còn chưa hiểu anh tôi rồi.
Anh trai tôi được mệnh danh là “Hải Thành đệ nhất cẩu”, cũng đâu phải là không có lý do.
Sau khi lấy được hai chiếc xúc xích, anh đặt một chiếc vào tay tôi, nói: “Tiểu tổ tông, đi.”
Dù tay nghề nướng xúc xích cũng chỉ ở mức bình thường, hương vị trước giờ ngon khỏi bàn!
Tôi đứng một bên cúng xúc xích cho Weibo, anh trai cũng bắt đầu trò với Hứa Phiên Phiên.
Xúc xích nướng hình như cũng bớt ngon đi một ít.
Anh tôi cười nói: “Trước đây chưa từng thấy cô bày hàng, không?”
Hứa Phiên Phiên mím môi, có chút ngượng ngùng, hai bên tóc mai tung bay trong gió.
“Hôm nay em đến lần đầu.”
“À, chẳng trách.”
Anh tôi gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
“Vậy cô không Lâm thị không cho phép bày hàng trước cửa sao?”
“Tôi vừa gọi điện cho ban quản lý thành phố rồi, cô cứ chờ phạt đi.”
Hứa Phiên Phiên tức đến nỗi trừng to hai mắt.
Trên mặt cô ta viết đầy dấu chấm hỏi, hiển nhiên là không hiểu tại sao sự tình lại phát triển đến nước này.
mà nói đi lại phải nói lại, thông tin ban quản lý thành phố sắp đến đối với bất kể hàng quán không giấy phép cũng là tin tức trí mạng, cho dù có là nữ chính đi chăng .
Hứa Phiên Phiên tức đến xanh mặt, đẩy chiếc xe nhỏ điên cuồng chạy, bóng lưng loạng choạng như một con ngỗng.
Đợi đến khi cô ta chạy xa rồi, anh trai tôi quay người lại, cười như điên.
“Cái cô bán xúc xích ngu ngốc đó còn chưa lấy tiền này!”
9
Anh tôi vô cùng tự hào: “Cô ta tưởng anh là đồ ngốc chắc? Còn bày sạp bán đồ trước của công ty nhà mình chứ.”
“Nghĩ rằng anh không nhận ra cô ta là cái cô sinh hồi sáng thật chắc?”
Sau khi xong miếng xúc xích nướng cuối cùng trên tay, tôi vô thức hỏi anh: “Anh ơi, anh ấn tượng với cô ta lắm à?”
Anh tôi lạnh lùng khịt mũi: “Trừ cái đứa đần như cô ta, còn ai dám lộ đùi giữa cái thời tiết này cơ chứ.”
“ mặc như thế, thử xem sau già có c.hết bệnh không.”
mặt sự xuất hiện của Hứa Phiên Phiên, anh trai cũng không tỏ vẻ nghi ngờ gì.
“Anh ơi, anh có thấy dạo này số lần Hứa Phiên Phiên xuất hiện hơi nhiều không?”
Anh trai tôi đứng bên vệ đường, trên người còn khoác tây phục màu đen, đôi chân dài thẳng, gương mặt góc cạnh đặc trưng của nam chính, trên tay lại còn cầm một cái xúc xích, trông thế cũng thấy quái quái.
“Anh cũng đâu có xích chân cô ta lại được đâu.”
10
Đối với kiểu càng ngày càng không bình thường này, hệ thống bày tỏ, không thể lý giải được.
“Anh trai cô vì sao lại không thích nữ chính?”
“ , lẽ ra lúc này nữ chính đã phải là thư ký riêng của anh trai cô, sưởi ấm cho đời hắn rồi phải chứ.”
Tôi cười nói: “Có lẽ là vì anh đã mặc áo lông rồi, cũng không sợ lạnh ”.
[Anh trai cô vậy mà lại có thể từ chối một người thiên chân thiện lương như nữ chính.]
“Ồ, anh trai mắc chứng ghét người ngu.”
Chính là cái kiểu ngu ngốc trời sinh như Hứa Phiên Phiên ấy, nếu anh tôi mà thích phải cô ta, chắc chắn anh tôi cũng là thằng đần.
như lời mẹ nuôi tôi nói chính là: “Ngu chết, tội tình gì đâu”.
11
Kỳ nghỉ tuyệt vời cuối cùng cũng kết thúc, từ sáng sớm anh trai đã đưa tôi đến .
“Buổi tối anh đến đón em, đừng có đi người lạ đấy.”
Tôi: “???”
“Anh à, em năm nay đã là sinh viên năm hai rồi đấy.”
Anh trai ra vẻ cao quý lạnh nhạt quay đầu nhìn tôi, sau đó thuận tay tháo dây an toàn ra giúp tôi: “Không sao, trong lòng anh trí tuệ của em mãi mãi dừng ở lúc ba tuổi.”
Cút cmn anh đi!
Tôi xách cặp bước vào , đầu cũng không thèm ngoảnh lại.
Phía sau anh trai một đường đuổi tôi: “Đùa em xí thôi ấy mà em gái.”
“Đừng có quên uống sữa đấy nhé.”
Anh trai nhét hộp sữa vào tay tôi, sau đó nhẹ nhàng xoa xoa đầu tôi.
Sau đó liền lái chiếc Maybach cực kỳ hoàng nhoáng của bản thân đến công ty.
“Lâm Vũ Vi!”
Tôi gặp cùng trên hành lang.
ra cũng chỉ là cùng trên danh nghĩa thôi, bởi vì tôi không thích ở trong , bởi vậy phần lớn cũng ở ngoại trú bên ngoài.
“Vi Vi, hôm nay anh trai cậu không đưa cậu đi học à?”
Anh trai nam thần trong ký túc xá của chúng tôi, cùng còn nói, giá mà anh tôi không bao giờ mở miệng ra còn tốt hơn .
“Anh tớ có tiễn, vừa rời đi xong.”
cùng vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Anh trai cậu tốt thật đấy.”
“Nhân tiện, cậu có lớp bọn mình vừa có một sinh viên chuyển đến không?”
Tôi sửng sốt: “Chuyển đại học ấy á? Lai lịch thế vậy?”
cùng lắc lắc đầu: “Tớ cũng không .”
“Nghe nói là một sinh viên nghèo.”
Một cảm giác khó chịu quen thuộc lại dâng trong lòng tôi.
“Hệ thống, có phải là Hứa Phiên Phiên không?”
Hệ thống ậm ừ nửa ngày: [ rồi đó, moa moa~]
“Cô ta đến làm cái gì vậy?”
“ là thế này, cô cầm đầu đám bắt nạt nữ chính, sau anh trai phát hiện ra, tiếp là một màn anh hùng cứu mỹ nhân.”
“Sau đó cô đưa ra nước ngoài.”
Anh trai đưa tôi ra nước ngoài?
Tôi cảm thấy điều này không lắm.
Tôi đã từng đi nước ngoài trao đổi một năm, khi tôi máy bay, anh trai còn xị mặt khóc ròng như trái bí ngô.
[Có gì mà không thể, đàn ông rơi vào lưới tình đều thay đổi!]
Tôi cười nói: “Mày cho rằng anh trai có thể yêu Hứa Phiên Phiên à?”
Hệ thống im lặng không nói gì.
Bây giờ đây, cũng không còn quá tin tưởng vào sức hấp dẫn của nữ chính .
“Mày ràng buộc với , rốt có tác dụng gì?”