Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
sau dọn xong, tôi bị cảm nặng.
Có lẽ do mồ hôi ra nhiều lại gặp gió.
Quấn chăn run bần bật,
tôi chợt nhớ có Chu Lâm bị sốt cao,
tôi xin nghỉ phép ba ngày để chăm.
Bưng nước, thuốc, lau người.
Anh thì than cháo nóng, TV ồn, tôi vụng về.
Giờ tôi sốt đến 39 độ,
tự ngồi dậy đặt đồ .
Cửa cháo cầu đơn tối thiểu 30 tệ.
Tôi đặt một cháo trứng bắc thảo thịt bằm, thêm trứng trà, ít dưa muối.
Vừa đủ tiền.
Anh shipper treo túi ở tay nắm cửa.
【Không tiếp xúc. Chúc bạn mau khỏe.】
Tôi ngồi xổm trước cửa, hết tô cháo.
Mặn đến mức nước chảy ròng.
Nửa đêm ho đến tỉnh, điện thoại rung.
lạ.
Tôi nghe máy, là anh.
“Sao anh có này?”
“ bộ danh bạ.” Giọng anh vướng mùi , “Anh đau dạ dày.”
“ thuốc đi.”
“Không tìm thuốc.”
“Hiệu thuốc mở 24/24.”
“Lâm An An…” Anh hít sâu một hơi, “ bừa bộn quá.”
“Thuê người dọn đi.”
“Em chỉ về nhìn một cái là được rồi…”
“Chu Lâm, chúng chia tay rồi.”
Đầu dây kia im lặng vài giây.
“Anh chưa ý.”
“Không anh ý.”
Tôi dứt khoát cúp máy, chặn thêm một .
Chui lại vào chăn, tay chạm chậu sen đá dưới gối.
Vết sứt nơi miệng chậu cấn vào tay, đau nhẹ.
Tôi lấy băng cá nhân quấn quanh đó.
Như băng lại một vết thương.
Không chữa khỏi,
nhưng ít nhất đỡ rỉ máu.
14
Cuối tuần tôi mua rèm mới.
Màu vàng nhạt, có hình hoa hướng dương nhỏ.
Chu Lâm thích màu xám đậm, nói là ít dơ.
Còn tôi, giờ chỉ phòng sáng lên một chút.
lắp rèm phát hiện khoan sai vị trí.
thuê không dám đục tường,
đành dùng móc dán tạm.
Rèm hơi lệch.
Nhưng mỗi gió thổi,
hoa hướng dương lại nhảy múa dưới nắng.
Đẹp thật.
Thứ Hai đi làm, gặp anh thang máy.
Anh nhìn ly cà phê trên tay tôi:
“Em trước giờ đâu Americano?”
“Giờ rồi.”
“Sao vậy?”
“ không còn ai kêu em sữa với đường nữa.”
Anh nuốt nước bọt:
“Tối với anh một bữa nhé?”
“Em tăng ca.”
“Trước giờ em không bao giờ tăng ca .”
“Hồi đó ngu.”
Thang máy dừng, tôi bước ra trước.
Anh sau:
“Chậu sen đá… còn sống à?”
“Ừ.”
“Thật ra…”
Anh ngập ngừng một lúc.
“Là mẹ anh mua trước mất.”
Tôi khựng lại.
Anh chưa từng kể.
“Nên sau bà mất, anh rất sợ làm chết nó.”
Giọng anh trầm,
mang một nét yếu đuối lạ lẫm.
“Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc kỹ.”
Tôi quay lại nhìn anh.
“Nhưng không anh.”
Ánh anh tối lại.
“Anh hiểu.”
Chiều đó, anh gửi mail tôi.
Hệ thống công ty không chặn mail.
Chỉ có hai chữ:
【Cảm ơn】
Tôi nhìn dòng “Người gửi: Chu Lâm”.
Chợt nhớ lại lá thư tay đầu tiên anh viết mới .
Viết bằng bút máy, chữ ngay ngắn:
“Lâm An An, anh sẽ đối xử tốt với em.”
Thì ra,
lại ngắn đến thế.
15
Phòng tôi tổ chức team-building ở Nhật —
nơi tôi từng đặt bàn chờ anh.
nghiệp hò hét bắt tôi thử sake.
“An An khá lắm ?”
Tôi nhấp một ngụm.
Đắng.
“Ngon không?”
“ được.”
Thật ra là ói.
Trên đường đi vệ sinh,
tôi đi ngang bếp, đầu bếp đang thái sashimi.
Từng đường dao gọn gàng, từng lát cá suốt.
Nhớ Chu Lâm từng rất ghét đồ sống.
Mỗi đi Nhật cùng tôi, anh đều cau mày:
“Giống như nhai cao su.”
Vậy đó anh ý đi Moriya?
Có lẽ… chỉ để nhìn tôi chờ,
nhìn tôi bối rối,
nhìn tôi tỏ ra anh đến mức nào.
Trở lại phòng, điện thoại báo cuộc gọi nhỡ.
lạ.
Tôi xoá luôn lịch sử.
nghiệp Tiểu Lâm ghé vào tai tôi:
“Vừa nãy hình như Giám đốc Chu đứng ngoài cửa.”
“Nhìn nhầm rồi.”
“ , anh xưa nay không thèm dự mấy buổi tụi mình.”
Tiểu Lâm say, nói nhiều hẳn.
“Thật ra hai người chia tay, tôi không bất ngờ.”
Tôi xoay xoay ly , không nói.
“Có em chị sốt xin nghỉ,
ảnh nói phòng họp là chị yếu đuối.”
“Có bài chị làm, bị anh ném trả ngay trước mặt mọi người.”
“Chúng em đều thắc mắc, chị anh cái gì?”
Tôi nhìn vào bóng mình ly .
cái gì?
những khoảnh khắc hiếm hoi anh dịu dàng.
Giống như kẻ khát nước giữa sa mạc
được ảo ảnh —
rõ là giả,
lao đến.
Tan tiệc, Tiểu Lâm kéo tay tôi:
“Thật lòng nhé, dạo này nhìn chị vui hơn hẳn.”
Tôi đứng trước cửa chờ xe.
Gió thu lật váy tôi lên,
màu đỏ — màu anh ghét nhất.
Xe tới.
Tôi kéo cửa sau.
Chu Lâm bất ngờ chạy tới,
giữ chặt cửa xe.
Thở hồng hộc, tóc rối bời.
“Chúng làm lại từ đầu đi.”
Mùi nồng nặc.
“Anh say rồi.”
“Anh tỉnh !” Giọng anh lớn đến mức người qua đường ngoái lại.
“ này để anh đuổi em, được không?”
Tôi nhìn đôi đỏ hoe của anh.
Đôi từng khiến tôi chỉ một cái nhìn là tim đập loạn.
Còn giờ —
chỉ còn lại bình thản.
“Chu Lâm, gương vỡ lành,
ít nhất mảnh gương đó đáng để hàn lại.”
Tôi ngồi vào xe,
đóng cửa.
16
Qua lớp kính xe, tôi nhìn anh đứng yên tại chỗ, bóng dáng mỗi lúc một nhỏ dần.
Tài xế hỏi: “Bạn trai à?”
“Bạn trai cũ.”
“Trông có vẻ đáng thương đấy.”
Tôi hạ cửa kính gió lùa vào.
“Đáng đời.”
Cuối năm, dự án của tôi được chọn trao giải Vàng.
Lúc lên sân khấu nhận thưởng, ánh đèn chói quá khiến tôi nheo mới rõ.
Chu Lâm ngồi ghế thứ ba, động tác vỗ tay chậm rãi.
Tiền thưởng nhiều hơn dự đoán, chuyển thẳng vào tài khoản lương.
Tôi đến ngân làm thẻ mới, tách riêng tiền thưởng.
“Chị có mở tài khoản đầu tư không?” – nhân viên đề nghị.
“Chưa .”
Tôi dùng khoản tiền này để làm điều gì đó đặc biệt.
Ví dụ như đăng ký khóa học làm bánh trước giờ ngại học quá đắt.
Chu Lâm ghét mùi dầu mỡ bếp, nên tôi đã ba năm không động vào lò nướng.
Còn bây giờ, tôi nướng thứ gì đó — dù cháy khét, chẳng ai cằn nhằn.
Chiều tan làm, tôi gặp anh thang máy.
Chỉ có hai người.
“Chúc mừng em.”
“Cảm ơn.”
“Trước đây em đâu có giỏi thế.”
“Hồi đó bận đương.”
tầng nhảy từ 18 về 1.
Anh đột nhiên hỏi: “Chậu sen đá ổn chứ?”
“Nó ra hoa rồi.”
Anh sững sờ: “Không thể nào? Loại đó chưa từng nở hoa.”
“Chắc đổi môi trường.”
Giống tôi.
Thang máy mở cửa, anh níu tay áo tôi: “Anh vừa được tăng lương.”
“Ừ.”
“Anh mua căn hộ em từng thích.”
“Chúc mừng.”
“Lâm An An…” Giọng anh nghẹn lại, “Anh học được cách xin lỗi rồi.”
Tôi nhìn ra cửa sổ. Trời mưa.
Những người không đem ô đều đang chạy.
“Chu Lâm, có những lời nói… một hết hạn thì chẳng còn ý nghĩa.”
Như ly cà phê ấy không mua được.
Như bữa Nhật ấy không ai đến.
Như hộp thuốc đau dạ dày đã hết hạn kia.
Anh buông tay. Đứng yên nhìn tôi bước vào màn mưa.
Không đuổi .
Có lẽ, cuối cùng anh hiểu:
Có những thứ, chạy vô ích.