Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lên núi hái thuốc, ta sơ ý trượt chân rơi một hang đá, suýt chút nữa bị ánh sáng từ đống vàng bạc châu báu dưới đất cho lóa cả .
Ta cảm thán phú quý trời ban rốt cuộc đến lượt mình, chợt vách đá khắc một hàng chữ:
“Ta khi sống chưa từng cưới vợ, chết đi mang theo nhập táng, yên lòng chờ hữu duyên.”
Ta trầm ngâm hồi lâu, rồi quyết định…Đổi hướng tiếp.
Chưa được mấy bước “bịch” một tiếng, ta va một… bức tường?
Ngẩng đầu lên — trước mặt là một bệnh nhược, ánh như cười như ta.
“Thật trùng hợp, ngươi đến đây phát tài à?”
Ta lúng túng giơ lên một thỏi vàng, cười gượng:
“Có câu… kẻ hữu duyên gặp của, chia đôi?”
tay về phía ngực áo ta — nơi bị nhồi đầy châu báu đến phồng căng như cái trống, cười nhè nhẹ:
“Lấy của ta rồi… ngươi chính là của ta.”
1
Ta tên là Vân Tiểu Sương.
Là một tiểu thần y hái thuốc bình phàm xuyên đến từ thế kỷ mươi mốt.
Cho đến khi sơn , ta được một vị phu quân.
Là nghĩa đen của chữ “”.
Chuyện này bắt đầu từ một ngày mưa xui xẻo.
“Thất diệp liên, hoàng tinh, đương quy…” Ta ngồi xổm sườn núi đếm số dược liệu gùi, bỗng một giọt nước rơi trúng sống mũi, “ chứ đại nhân, ta vừa mới lên núi !”
Ngẩng đầu trời, mây đen tụ lại bằng tốc độ có bằng thường.
Ta vội ôm gùi chạy về hướng sơn trí nhớ, nào ngờ chân trượt, liền biểu diễn một cú rơi tự do xoay bảy trăm mươi độ.
Khi ta lăn sơn phát ra ánh sáng quỷ dị ấy, đầu có một ý niệm.
Xong rồi, toa thuốc của nghĩa phụ ta chắc đổi thành đồ liệm cho ta rồi.
“Hự… lưng ta…”
Ta nhăn mặt bò dậy, bỗng bị một luồng kim quang chói lòa .
Ai hiểu được cảm giác ấy chứ.
Vàng bạc châu báu rải khắp đất!
Kim ngân chất cao hơn cả số nợ cờ bạc của nghĩa phụ ta.
Trân châu mã não rơi vãi như vỏ hạt dưa thím bên cạnh ném ra.
“Phú quý trời ban rốt cuộc đến lượt ta rồi!”
Ta lập vứt nỗi đau lưng ra sau đầu, bắt đầu nhét vàng lòng, thậm chí còn định cởi cả áo lót ra túi vải.
Ngay khi ta vui vẻ nhạnh, đột nhiên vách đá khắc một hàng chữ:
“Ta khi sinh tiền chưa từng cưới vợ, sau khi chết đem cùng nhập táng, tĩnh đợi hữu duyên.”
Ta chăm chú chữ “ ”, liền trầm ngâm.
“Mặc kệ hắn!”
Ta hất đầu một cái, đổi hướng tiếp tục .
“Bốp!” một cái, ta đụng một bức “tường”.
Ngẩng đầu lên, hóa ra là một thân yếu nhược.
Hắn có làn da trắng bệch, môi đỏ như máu, đôi đào hoa mỉm cười ta.
“Thật khéo, ngươi đến phát tài sao?”
Ta ngượng ngùng giơ lên một thỏi kim đĩnh, “Kẻ đều có phần?”
tà áo ta phồng như quả bóng, khẽ cười.
“ , là của ta.”
Ta ngay lập biểu diễn một chiêu ‘tiêu thất tiếu dung thuật’.
“Chuyện đó… đại ca à…” Ta lặng lẽ lùi về phía cửa , “Bây giờ hoàn trả còn kịp ?”
Hắn khẽ nâng tay, cửa “rầm” một tiếng liền khép lại.
Đây là một hồn ma biết thi pháp!
Hắn từng bước tiến đến, ta từng bước lùi lại, cho đến khi lưng chạm vách đá.
“ lấy của ta… chính là của ta.”
“Khoan !” Ta ôm chặt đống vàng lòng, “ đó đâu có viết tên ngươi, sao chứng minh là của ngươi?”
Hắn bỗng cúi gần, đầu ngón tay lạnh như băng nhón lấy một viên kim đậu, đó lập hiện ra những hoa văn kỳ dị ta hiểu nổi.
“Giờ rõ rồi chứ?”
Ta trợn trắng, lập hôn mê bất tỉnh.
Chớ cười.
Đổi lại là ngươi tử thi biết nói, e rằng chẳng khá hơn ta.
Lúc tỉnh lại, ta nằm một chiếc giường lớn chạm trổ hoa văn, đắp chăn gấm quý.
Phản ứng đầu tiên của ta là sờ soạng y phục.
May thay, còn nguyên vẹn.
Phản ứng thứ là sờ lòng ngực.
Hỏng rồi.
Vàng của ta đâu mất rồi!
“Ngươi tỉnh rồi?” – thanh âm ám hồn bất tán ấy lại từ bên vang lên.
Ta quay đầu, tử ngồi bên giường đọc sách, ánh dương ngoài cửa sổ rọi lên thân hắn, lại hiện ra bóng đổ.
“Ngươi là hay quỷ?” Ta lùi về góc giường, thuận tay cầm gối binh khí.
“Triệu Nghiên.” – hắn khép sách lại, cười nhàn nhạt như vô hại, “Theo lời của các ngươi, hẳn là… quỷ?”
“Quỷ có phơi nắng được ư?!” Ta chấn kinh ra cửa sổ.
“ chất đặc thù.”
Hắn điềm đạm nâng chén trà, nhấp một ngụm, “Muốn khám nghiệm thi ? Ta vẫn còn mạch đập.”
“, cần đâu.”
Ta vội vàng lắc đầu như trống bỏi.
“Vậy… số vàng kia…”
“Là của ta.”
Hắn đặt chén trà xuống.
“Ngươi cầm, là hôn thê của ta.”