Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

10

Chuyện than đã giúp ta thực sự đứng vững trong hậu cung.

Công lao ấy, không phải nhờ vào sự sủng ái của Hoàng thượng, mà là do chính tay ta làm ra.

Ngay cả Thái hậu, người xưa nay chẳng mấy khi tỏ ra thân thiện với ta, cũng phái người ban thưởng.

Dù chỉ là một ít thuốc bổ thông thường,

Nhưng thái ấy đã nói lên rất nhiều điều.

Trong hậu cung, người ta nhìn vào lòng vua, đi theo chiều gió.

Ban thưởng của Thái hậu chính là cơn gió mạnh nhất.

Chẳng mấy chốc, bậc thềm Vọng Nguyệt Đài bị giẫm đến sắp mòn bởi đám tú tới bái kiến.

Lễ vật các nàng mang tới chất đầy kho.

Những lời nói ngọt ngào như rót mật.

Ta đều ứng phó khéo léo.

Không quá gần gũi, cũng chẳng hờ hững.

Ta hiểu, các nàng không phải đến vì Thẩm Vị Hi ta,

Mà là vì thân phận Hy phi, và sự sủng ái mà Hoàng thượng dành cho ta.

Nếu một ngày ta thất thế,

Những người này sẽ là kẻ đầu tiên giẫm lên ta không thương tiếc.

So với những lời lẽ giả tạo đó,

Ta càng trân quý ánh mắt chân của đám cung nhân .

Vào những buổi chiều mùa đông, ta thường tản bộ trong cung.

Luôn có thể bắt gặp những cung , thái giám mà ta chưa từng gặp.

đứng từ xa cúi chào thật sâu.

Ánh mắt không có sợ hãi, chỉ có tôn kính.

Có lần, một bà lão làm việc ở Ty Giặt chặn đường ta.

Bà quỳ đất, hai tay nâng một đôi miếng đầu gối may thô.

“Nương nương, lão nô chẳng có gì quý giá để dâng tặng người.

Đây là số bông lão nô chắt chiu bấy lâu, tự tay may cho người.

Người là cành vàng lá ngọc, xin đừng chê nó mộc mạc.

Trời lạnh rồi, khi đọc sách người mang vào, sẽ ấm một chút.”

Ta bảo Tôn cô cô đỡ bà dậy.

Nhìn đôi tay nứt nẻ, rớm máu và đôi mắt mờ đục nhưng đầy ý ấy,

Lòng ta nghẹn lại.

Ta nhận lấy đôi miếng ấm đầu gối ấy.

Nó quý giá bất kỳ châu báu nào mà ta từng nhận.

Ta dần hiểu vì sao phụ thân ta luôn nói:

Làm quan một phương, phải đem lại phúc lợi cho dân.

giác được ghi nhớ trong lòng dân,

Không một sự sủng ái nào có thể thay thế.

Tiêu Cảnh Từ vẫn đến với ta mỗi ngày.

Hắn dường như rất thích sự yên ở Vọng Nguyệt Đài,

Cũng rất thích nhìn ta xử lý những việc sau đó liên quan đến than.

Ta yêu cầu người ghi chép rõ ràng sổ sách.

Từng khoản thu chi đều được lưu lại cẩn thận.

Khoản dư ra, ta không đưa vào kho riêng của Vọng Nguyệt Đài,

Mà lập nên một quỹ nhỏ,

Dùng để giúp đỡ những cung nhân bị bệnh hoặc gia đình gặp khó khăn.

Khi ta kể điều này với Tiêu Cảnh Từ,

Hắn đang tựa vào ghế quý phi, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Gần đây hắn có vẻ rất mệt,

Quầng mắt lúc nào cũng xanh nhạt.

Nghe xong lời ta, hắn không mở mắt,

Chỉ khẽ cong môi:

“Cứ theo nàng.”

Hắn nói.

“Quốc khố của trẫm, chính là tư khố của nàng.

Nàng muốn dùng thế nào, cứ việc.”

Ta lắc đầu.

“Không giống nhau.

này là ta tự mình làm ra, nên dùng mới thấy yên tâm.”

Hắn cuối cùng cũng mở mắt.

Ánh nhìn mang theo nụ cười.

“Tốt. Vị Hi của trẫm giỏi quá, biết tự kiếm tiền rồi.”

Hắn vươn tay về phía ta.

“Lại đây.”

Ta bước đến.

Hắn liền kéo ta vào lòng.

Vùi đầu vào hõm cổ ta,

Hít sâu một hơi.

“Vẫn là ở chỗ nàng dễ chịu nhất.

Không có mùi mực của tấu chương, cũng không có mùi nước miếng của đám cáo già trên triều.

Chỉ có mùi sách, và hương thơm trên người nàng.”

Hắn khiến ta nhột,

Ta muốn đẩy ra.

“Đừng nghịch nữa, ta đang nói chuyện nghiêm túc mà.”

“Ừ, nàng nói đi, trẫm nghe.”

Hắn đáp khẽ, tay vẫn ôm chặt lấy eo ta.

Ta đành mặc kệ hắn,

Nói tỉ mỉ về cách vận quỹ cứu trợ.

Hắn lắng nghe chăm chú,

Thỉnh thoảng còn đưa ra vài gợi ý rất sắc bén.

Lúc ấy ta mới nhận ra,

Người đàn ông này không chỉ hiểu thuật trị quốc,

Mà cả dân sinh, kinh tế, hắn cũng có nhìn sâu sắc.

Hắn không phải vị quân vương chỉ biết bá đạo và nuông chiều.

“Vị Hi.”

Hắn nói.

“Nàng có từng nghĩ đến, đưa phương pháp này ra cả kinh , thậm chí là toàn quốc chưa?”

Ta sững người.

“Toàn quốc?”

“Ừ.”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta,

Trong mắt lóe lên thứ ánh sáng ta chưa từng thấy.

“Miền Bắc có nhiều mỏ than, trữ lượng rất lớn.

Nhưng vì khó vận chuyển và sử dụng, nên vẫn chưa tận dụng hết.

Nếu có thể phổ biến phương pháp làm than,

Dân phương Bắc sẽ không còn phải chịu rét nữa.

Đây không chỉ là việc dân sinh, mà là quốc sách.”

Lời hắn nói, như mở ra cho ta một cánh cửa toàn mới.

giờ, ta chỉ nghĩ đến việc làm những chuyện nhỏ, giúp đỡ những người xung quanh.

Chưa từng nghĩ , một ý tưởng nhỏ nhoi của mình, lại có thể ảnh hưởng đến cả đất nước.

“Ta… ta chưa từng nghĩ xa đến vậy.”

Ta ấp úng.

“Bây giờ nghĩ cũng chưa muộn.”

Hắn vuốt má ta.

“Hoàng hậu của trẫm, không thể chỉ là con chim hoàng yến nuôi trong thâm cung.

Trẫm hy vọng, nàng có thể đứng bên cạnh trẫm, cùng trẫm nhìn ngắm non sông vạn dặm này.

Thấy nó, tay ta, ngày càng trở nên tốt đẹp .”

Khoảnh khắc ấy, tim ta đập nhanh chưa từng thấy.

Hắn nói là “ ta”,

Chứ không phải “ta”.

Lần đầu tiên, hắn đặt ta ngang hàng với hắn.

Không còn là phi tử được sủng ái,

Mà là một người bạn đồng có thể kề vai sát cánh.

Ta nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn.

Trong đó có muôn vàn tinh tú, có sông núi bao la.

Là một thế giới hùng vĩ mà ta chưa từng thấy.

Chợt thấy, ý nghĩ muốn chạy trốn kia thật nực cười biết bao.

Dù thế giới ngoài kia rộng lớn đến đâu, đẹp đẽ đến mấy,

Sao có thể sánh một phần vạn thế giới mà người đàn ông này vẽ ra cho ta.

Như có điều gì đó thúc giục,

Ta nhẹ nhàng đưa tay,

Chạm vào má hắn.

“Chàng mệt rồi.”

Ta nói.

“Ngủ sớm một chút đi.”

Hắn khựng lại.

Rồi khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy như nắng ấm giữa mùa đông,

Tan chảy tảng băng cuối cùng trong tim ta.

“Được.”

Hắn nắm lấy tay ta, đặt lên môi, hôn nhẹ.

“Nghe nàng.”

Tối ấy, hắn không trở về cung của mình,

Mà ngủ lại điện nhỏ bên Vọng Nguyệt Đài.

Ta nằm trên giường của chính mình, cả đêm không ngủ.

Ta biết, có một số điều, đã không còn như xưa nữa.

Trái tim từng muốn bỏ trốn ấy, hình như đã tìm thấy lý do để ở lại rồi.

11

Việc vận quỹ than diễn ra vô cùng thuận lợi.

Có sự ủng hộ của Tiêu Cảnh Từ, phía Nội vụ phủ mở đường thông suốt.

Chẳng mấy chốc, đợt tiền cứu trợ đầu tiên đã được phát xuống.

Những cung nhân nhận được tiền đến rơi nước mắt.

Danh vọng của ta trong cung cũng đạt tới đỉnh cao.

Ngay cả Thái hậu cũng nhìn ta con mắt khác.

Bà nhiều lần gọi ta tới Từ An Cung, trò chuyện chuyện nhà.

Trong từng lời nói, đều là sự khẳng định năng lực của ta.

Cùng với lời khen ngợi Tiêu Cảnh Từ “có con mắt tinh đời”.

Ta biết, đó là vì những việc ta làm đã mang lại thể diện cho bà,

Cũng mang lại thể diện cho toàn bộ hậu cung.

Một phi tử vừa có tài vừa có đức, lại có thể san sẻ lo âu cùng quân vương,

Là điều mà bất kỳ Thái hậu nào cũng vui lòng nhìn thấy.

Những chuyện ấy, đương nhiên cũng truyền tới tai Lưu Thư Ý.

Một thời gian dài, nàng ta không xuất hiện mặt ta.

Ta nghe nói nàng ta bệnh rồi.

Nói là phong hàn nhẹ, vẫn luôn ở trong cung mình dưỡng.

Ta biết, đó là bệnh trong lòng.

Những đòn đánh liên tiếp khiến thiên chi kiêu như nàng ta không thể gắng gượng nổi.

Ta không nhân lúc đó bỏ đá xuống giếng.

Thậm chí còn sai Tôn cô cô đại diện ta đi thăm hỏi một chuyến.

Mang theo vài vị thuốc quý.

Dù nàng ta nghĩ thế nào,

Những gì ta nên làm, vẫn phải làm cho tròn.

Sau khi Tôn cô cô trở về, sắc mặt có chút khác lạ.

“Nương nương, Lưu tiểu chủ ấy, trông không giống người bị bệnh.”

Bà nói.

“Sắc mặt hồng hào, tinh thần cũng rất tốt.”

“Thấy nô tỳ tới, miệng thì nói tạ, nhưng ánh mắt ấy… luôn khiến người ta thấy rợn.”

Ta khẽ cười.

“Nàng ta đương nhiên không bệnh.”

“Nàng ta đang tránh mũi nhọn, tích tụ sức lực.”

“Một con rắn độc bị thương mới biết tự giấu mình.”

“Đợi đến khi nó cho thời cơ đã chín muồi, sẽ lao ra, cắn ngươi một đòn chí mạng.”

Tôn cô cô có chút lo lắng.

“Vậy ta, có cần đề nàng ta không?”

Ta lắc đầu.

“Không cần.”

“Binh đến thì chặn, nước đến thì ngăn.”

“Nàng ta muốn chơi, ta sẽ bồi đến cùng.”

“Ngươi đi kiểm lại sổ sách mà ta bảo ngươi sắp xếp, thêm một lần nữa.”

“Ngày mai phải đưa tới Bộ Hộ để lập hồ sơ.”

“Tuyệt đối không được xảy ra sai sót.”

“Vâng, nương nương.”

Tôn cô cô lĩnh mệnh rời đi.

Sổ sách của dự án than là do ta đích thân giám sát.

Từng khoản đều rõ ràng minh bạch.

Ta tin chắc sẽ không có bất kỳ vấn đề nào.

Nhưng ta vẫn đánh giá thấp sự độc ác của Lưu Thư Ý.

Và quyền thế của phụ thân nàng ta, Thượng thư Bộ Hộ.

Ngày sau, ta sai Tôn cô cô mang sổ sách, cùng hai tiểu thái giám tới Bộ Hộ.

Mọi việc đều rất thuận lợi.

Quan viên Bộ Hộ tiếp nhận sổ sách, còn khách khí tiễn Tôn cô cô ra ngoài.

Nhưng ngay chiều đó.

Chuyện xảy ra.

Một đội cấm quân đột ngột xông vào Vọng Nguyệt Đài.

Người dẫn đầu là Phó thống lĩnh cấm quân, Lý Uy.

Một võ tướng xưa nay nổi thiết diện vô tư.

“Hy phi nương nương.”

Lý Uy đối với ta vẫn lễ, một lễ.

“Mạt tướng phụng mệnh, tới đưa Tôn cô cô đi.”

“Bộ Hộ nhận được tố cáo, nói bà ta trong dự án than đã tham ô số tiền lớn.”

“Đây là lệnh truy bắt do Hình Bộ ban .”

Hắn nói rồi mở văn thư ra.

Trên đó ghi rõ ràng tên Tôn cô cô.

Cùng với tội danh “tham ô công quỹ ba vạn lượng ”.

Trong đầu ta vang lên một ong.

Ba vạn lượng?

Sao có thể!

Tổng số tiền lưu chuyển của cả dự án than cũng chưa tới năm vạn lượng.

Tôn cô cô tham ô ba vạn lượng, ta là người chủ sự lại không hay biết?

Quả thực là trò cười lớn nhất thiên hạ.

“Lý thống lĩnh, chuyện này nhất định có hiểu lầm.”

Ta ép thân phải .

“Tôn cô cô theo ta nhiều năm, trung hậu thật thà, tuyệt đối không thể làm chuyện này.”

“Sổ sách là do ta tự tay kiểm , không thể có sai sót lớn đến vậy.”

Lý Uy mặt không đổi sắc.

“Nương nương, mạt tướng chỉ phụng mệnh làm việc.”

“Chân tướng ra sao, tự có quan viên Hình Bộ và Đại Lý Tự xét.”

“Xin nương nương đừng làm khó mạt tướng.”

Tôn cô cô đã sợ tới mức mặt không còn giọt máu.

Bà quỳ rạp đất, toàn thân run rẩy.

“Nương nương, nô tỳ không có, nô tỳ bị oan!”

Ta đương nhiên biết bà bị oan.

Đây là một bẫy.

Một bẫy nhắm thẳng vào ta.

Lưu Thư Ý, cuối cùng cũng ra tay.

Mà vừa ra tay, đã là chiêu hiểm độc như vậy.

Nàng ta biết Tôn cô cô là tâm phúc của ta.

tới Tôn cô cô, chẳng khác nào chặt đứt cánh tay trái của ta.

nữa, một khi tội danh tham ô được xác nhận.

Ta là người chủ sự, cũng khó thoát liên đới.

Đến lúc đó, dù Tiêu Cảnh Từ muốn bảo vệ ta,

Cũng phải đối mặt với áp lực từ toàn triều văn võ.

Một chiêu rút củi đáy nồi, quả thật tàn nhẫn.

“Lý thống lĩnh.”

Giọng ta lạnh hẳn xuống.

“Tôn cô cô là người của Vọng Nguyệt Đài.”

“Không có thánh chỉ của bệ hạ, không ai được phép đưa bà ấy đi.”

Lông mày Lý Uy nhíu chặt.

“Nương nương, đây là văn thư của Hình Bộ, có ấn tam ty hội thẩm.”

“Dù có đưa tới mặt bệ hạ, mạt tướng cũng đứng về phía lý.”

“Ngài làm vậy, là muốn kháng pháp sao?”

Hắn đem chữ “pháp” ra ép ta.

Ta cười.

Cười rất lạnh.

“Pháp?”

“Ở chỗ cung, thánh chỉ của bệ hạ mới là pháp lớn nhất.”

“Ngươi muốn đưa người của cung đi, được.”

“Đi thỉnh thánh chỉ tới.”

Ta không nhường nửa bước.

Ta biết, mình tuyệt đối không thể lùi.

Một khi ta lùi, Tôn cô cô bị đưa vào đại lao Hình Bộ.

Dù bà vô tội, cũng sẽ bị ép cung đến nhận tội.

Khi đó, thật sự trăm miệng cũng không thể biện minh.

Sắc mặt Lý Uy cực kỳ khó coi.

Hắn không ngờ, một phi tử trông có vẻ yếu đuối như ta,

Lại cứng rắn đến vậy.

ta giằng co trong sân Vọng Nguyệt Đài.

Không khí căng thẳng đến mức sắp vỡ tung.

Đúng lúc này.

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa.

“Ai to gan như vậy, dám làm càn trong cung của Hy phi?”

Tiêu Cảnh Từ tới rồi.

Hắn mặc thường phục, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

Sau lưng hắn là đại thái giám Triệu Cao.

Lý Uy cùng đám cấm quân vừa nhìn thấy Tiêu Cảnh Từ,

Sắc mặt lập tức trắng bệch.

Bọn “bịch” một quỳ sụp xuống đất.

“Tham kiến bệ hạ!”

Tiêu Cảnh Từ không thèm để ý tới bọn .

Hắn đi thẳng tới bên ta.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của ta, cùng viền mắt hơi đỏ.

Ngọn lửa giận trong mắt hắn gần như muốn bùng nổ.

Hắn chậm rãi xoay người, nhìn về phía Lý Uy đang quỳ đất.

Giọng nói lạnh lẽo như vớt ra từ hầm băng.

“Lý Uy.”

“Ai cho ngươi gan.”

“Dẫn theo đao kiếm, xông vào hậu cung của trẫm?”

12

Lý Uy quỳ rạp đất, cơ thể run lẩy bẩy như bị sốt rét.

“Bệ hạ… bệ hạ thứ tội!”

“Mạt tướng… mạt tướng cũng chỉ phụng mệnh sự.”

“Thượng thư Bộ Hộ, Lưu đại nhân, cầm văn thư của Hình Bộ tới tìm mạt tướng.”

“Nói vụ án khẩn cấp, nhân chứng đang ở Vọng Nguyệt Đài.”

“Mạt tướng không dám trì hoãn, nên… nên mới dẫn người tới.”

“Lưu đại nhân?”

Tiêu Cảnh Từ cười lạnh một .

“Giỏi cho một Lưu đại nhân.”

“Cánh tay của hắn, đã thò vào đến hậu cung của trẫm rồi.”

Ánh mắt của Tiêu Cảnh Từ sắc như dao, lướt qua mặt Lý Uy.

“Ngươi là Phó thống lĩnh cấm quân, nắm an nguy trong cung.”

“Trách nhiệm là bảo vệ sự yên ổn của hậu cung.”

“Thế mà nay, ngươi lại dẫn người tới đây, uy hiếp ái phi của trẫm.”

“Trẫm thấy chức Phó thống lĩnh này, ngươi không muốn làm nữa thì phải!”

Lý Uy dập đầu mạnh xuống đất.

“Bệ hạ tha mạng! Mạt tướng biết sai rồi! Mạt tướng không dám nữa!”

Tiêu Cảnh Từ không nhìn hắn nữa, mà quay sang ta, giọng bỗng chốc dịu lại.

“Không sao rồi.”

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

“Có trẫm ở đây, không ai có thể đến người của nàng.”

Tảng đá trong lòng ta rơi xuống được một nửa.

Ta biết, cửa ải nay, tạm thời đã vượt qua.

Nhưng mọi chuyện, vẫn còn lâu mới kết thúc.

“Bệ hạ.”

Ta cất , giọng vẫn còn hơi khàn.

“Bộ Hộ nói, Tôn cô cô tham ô ba vạn lượng .”

“Điều đó là không thể.”

“Sổ sách là do thần thiếp đích thân thẩm , không thể có sai sót.”

“Chắc chắn có kẻ đứng sau vu oan giá họa.”

Tiêu Cảnh Từ gật đầu, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và sắc bén.

“Trẫm biết.”

Hắn nhìn về phía Tôn cô cô đang quỳ bên cạnh.

“Ngươi kể lại tường tận quá trình đưa sổ sách đến Bộ Hộ nay.”

“Một chi tiết cũng không được bỏ sót.”

Tôn cô cô hít một hơi trấn , lập tức đem toàn bộ sự việc kể lại nguyên vẹn.

“… Chu Chủ sự của Bộ Hộ tiếp nhận sổ sách, còn nói vài lời khách khí với nô tỳ.”

“Nô tỳ thấy hắn ngay tại chỗ đem sổ sách đặt vào tủ phía sau, còn khóa lại.”

“Sau đó liền quay về.”

“Cả quá trình, đều rất thường, không có gì khác lạ.”

Ta nhíu mày.

Nếu những gì Tôn cô cô nói là thật,

Vấn đề chắc chắn nằm ở sau khi bà rời đi.

Có người đã mở tủ sau khi bà rời khỏi Bộ Hộ, rồi tráo đổi hoặc sửa đổi sổ sách.

Có thể làm việc này trong nha môn của Bộ Hộ mà không bị ai phát hiện,

Ngoài thượng thư Bộ Hộ Lưu Thừa Nguyên, ta không nghĩ ra người thứ hai.

“Triệu Cao.”

Tiêu Cảnh Từ đột nhiên mở miệng.

“Truyền chỉ.”

“Lệnh Hình Bộ Thị , Đại Lý Tự Khanh, cùng Thị Bộ Hộ, lập tức mang toàn bộ hồ sơ và chứng cứ, đến ngự thư gặp trẫm.”

“Còn nữa, triệu thượng thư Bộ Hộ Lưu Thừa Nguyên đến cho trẫm.”

“Trẫm muốn tự mình xét hỏi vụ án này.”

“Tuân chỉ, bệ hạ.”

Triệu Cao nhận lệnh, vội vàng rời đi.

Tiêu Cảnh Từ lại nhìn sang Lý Uy.

“Ngươi, dẫn người trở về doanh trại cấm quân.”

“Từ nay, cấm túc ba tháng, phạt bổng một năm.”

“Nếu còn tái phạm, trẫm sẽ lấy đầu ngươi.”

“Tạ ơn bệ hạ tha mạng! Tạ ơn bệ hạ tha mạng!”

Lý Uy như được đại xá, vừa lăn vừa bò dẫn người lui khỏi.

Trong sân, cuối cùng cũng yên trở lại.

Tiêu Cảnh Từ đỡ ta ngồi xuống ghế đá trong sân.

Hắn nắm lấy tay ta.

Tay ta lạnh toát.

Tay hắn rất ấm.

“Đừng sợ.”

Hắn nói.

“Chuyện này, trẫm sẽ cho nàng một lời giải thích.”

Ta lắc đầu.

“Thần thiếp không sợ.”

“Chỉ là… không ngờ lại dùng thủ đoạn bỉ ổi đến thế.”

“Vì muốn kéo đổ thần thiếp, lại đi vu oan một người vô tội.”

Ta thực sự rất giận.

Vì Tôn cô cô mà thấy không đáng.

Cũng vì cha con Lưu Thư Ý quá độc ác mà thấy lạnh lòng.

“Đây chính là triều đình, cũng là hậu cung.”

Giọng Tiêu Cảnh Từ rất thản.

“Vì quyền lực và địa vị, bọn chuyện gì cũng dám làm.”

kia nàng ở phủ Thái phó, được bảo vệ quá kỹ.”

“Không biết lòng người hiểm ác.”

Hắn ngừng lại, nhìn ta.

“Nhưng như vậy cũng tốt.”

“Vấp một lần, khôn một lần.”

“Để nàng nhận rõ, ai là người, ai là quỷ.”

Ta im lặng.

Phải rồi.

Ta thực sự quá ngây thơ.

Tưởng , chỉ cần ta làm tốt, làm đúng,

Sẽ không ai có thể tổn thương ta.

Nhưng ta quên mất,

Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ.

Nơi nào có phụ , nơi đó có chiến tranh.

“Bệ hạ.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Chuyện này, thần thiếp muốn đích thân tham gia.”

“Thần thiếp muốn biết, bọn rốt cuộc đã giở thủ đoạn gì.”

“Cũng muốn để Tôn cô cô tận mắt chứng kiến, kẻ hại bà, phải nhận lấy kết cục xứng đáng.”

Tiêu Cảnh Từ nhìn ta thật sâu.

Trong mắt hắn thoáng hiện lên tia tán thưởng.

“Tốt.”

Hắn gật đầu.

“Trẫm chuẩn.”

“Lát nữa, nàng theo trẫm đến ngự thư .”

“Trẫm muốn để bọn nhìn xem, vào nhân của trẫm, sẽ có hậu quả thế nào.”

Một canh giờ sau.

Ngự thư .

Đèn đuốc sáng trưng.

Thị Hình Bộ, Khanh Đại Lý Tự, Thị Bộ Hộ, tất cả đều đã đến.

Ba người quỳ rạp đất, run rẩy, không dám ngẩng đầu.

Thượng thư Bộ Hộ Lưu Thừa Nguyên đứng một bên.

Sắc mặt ông ta cũng có phần tái nhợt, nhưng vẫn được .

Khi thấy ta cùng Tiêu Cảnh Từ bước vào.

Đồng tử Lưu Thừa Nguyên đột nhiên co lại.

Nhưng rất nhanh ông ta đã khôi phục vẻ thường.

Còn khẽ cúi mình lễ với ta.

“Thần, tham kiến Hy phi nương nương.”

Ta không đáp lại.

Theo Tiêu Cảnh Từ đi tới sau thư án.

Tiêu Cảnh Từ không để ta ngồi xuống,

Mà để ta đứng bên cạnh hắn.

Vị trí đó, cao tất cả các đại thần đang quỳ.

cách này, hắn tuyên bố mặt mọi người về địa vị của ta.

Và lập trường không thể lay chuyển của ta trong chuyện này.

“Đứng dậy đi.”

Giọng Tiêu Cảnh Từ không lộ chút xúc.

“Những gì các ngươi được, dâng lên cho trẫm xem.”

Thị Bộ Hộ vội vàng dâng một quyển sổ sách và vài cung từ, giơ lên quá đầu.

Triệu Cao tiếp lấy, trình lên Tiêu Cảnh Từ.

Tiêu Cảnh Từ không nhìn,

Mà đẩy thẳng tới mặt ta.

“Nàng xem đi.”

Hắn nói.

Ta hít sâu một hơi, đưa tay ra,

Cầm lấy cuốn sổ quyết định vận mệnh của Tôn cô cô.

Ta tự nhủ:

Thẩm Vị Hi, đừng hoảng.

Ngươi phải .

Ngươi phải nhìn rõ từng chữ một.

Ngươi phải tìm ra sơ hở của bọn .

Ngươi phải, vì người của ngươi, đòi lại công đạo.

13

Ta cầm lấy cuốn sổ kế toán ấy.

Rất dày.

Bìa ngoài là vải xanh, loại mà ta quen thuộc.

Ta hít sâu một hơi, lật sang trang đầu tiên.

Nét chữ là của Tôn cô cô.

Nét bút mềm mại, ngay ngắn, cẩn trọng từng ly từng tí.

Ta lật từng trang một.

Thu vào, chi ra.

Từng khoản đều được ghi rõ ràng rành mạch.

Mua vào bao nhiêu bột than, bao nhiêu đất sét.

Thuê bao nhiêu thợ thủ công, bao nhiêu lao thời vụ.

Phát ra bao nhiêu viên than tổ ong, thu về bao nhiêu dư thừa.

Mọi thứ đều khớp toàn với ký ức của ta.

Càng xem, lòng ta càng trầm xuống.

Cuốn sổ kế toán này được làm quá mức hảo.

Ta lật đến trang cuối cùng.

Ở đó là tổng kết.

Tổng thu: năm vạn một ngàn hai trăm lượng.

Tổng chi: hai vạn một ngàn hai trăm lượng.

Dư lại: ba vạn lượng.

Ba vạn lượng này lẽ ra phải được cất nguyên vẹn trong kho của Nội Vụ Phủ,

Chờ ta đưa ra chỉ thị tiếp theo.

Nhưng hiện tại, ba vạn lượng ấy lại trở chứng buộc tội Tôn cô cô tham ô.

Thị Bộ Hộ còn trình lên vài “chứng cứ” khác.

Một là tờ biên nhận gửi ba vạn lượng vào một ngân hiệu trong kinh ,

Tên người gửi được ghi rõ ràng là Tôn cô cô.

Ngoài ra còn vài khẩu cung của “nhân chứng”.

Có người nói từng thấy Tôn cô cô lén lút gặp riêng chưởng quầy ngân hiệu vào ban đêm.

Có người nói từng nghe Tôn cô cô than thở làm việc trong cung quá vất vả,

Chi cầm lấy về quê mua ruộng lập nghiệp.

Tất cả chứng đều chỉ thẳng vào Tôn cô cô.

Tạo một vòng tròn khép kín hảo.

Ta đặt sổ xuống, sắc mặt trắng bệch.

Ta không tìm thấy bất kỳ sơ hở nào.

bẫy này, được bố trí quá mức mỹ.

mỹ đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

“Xem xong rồi chứ?”

Giọng Tiêu Cảnh Từ vang lên.

Ta gật đầu.

“Bệ hạ.”

Lưu Thừa Nguyên lúc này bước lên một bước.

Ông ta cúi sâu người với Tiêu Cảnh Từ.

“Thần biết, Hy phi nương nương nhân hậu, không muốn tin người thân cận bên mình lại làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế.”

“Nhưng nhân chứng, vật chứng đều rõ ràng, sự thật không thể chối cãi.”

“Chuyện than tổ ong vốn là việc tốt, lợi nước lợi dân.”

“Nương nương có lòng muốn chia sẻ gánh nặng với bệ hạ, thần đương nhiên khâm phục.”

“Chỉ là, nương nương còn trẻ, tâm tính thuần khiết, chưa hiểu hết lòng người hiểm ác.”

“Vì vậy mới bị nô tỳ gian xảo che mắt, gây ra đại họa.”

Ông ta nói nghe có vẻ đầy tình đầy lý.

Một mặt rửa sạch mình không chút dính dáng,

Một mặt đổ hết tội lỗi lên đầu Tôn cô cô.

Thậm chí còn ngấm ngầm mỉa mai ta là “trẻ người non dạ, nhìn người không chuẩn”.

Câu này, so với việc chỉ đích danh trách ta, còn độc nhiều.

Ông ta đang muốn lay sự tín nhiệm của Tiêu Cảnh Từ dành cho ta.

Muốn nói , ta không gánh vác nổi trọng trách.

“Lưu ái khanh nói xong chưa?”

Giọng Tiêu Cảnh Từ không lộ xúc.

“Thần… nói xong rồi.”

Lưu Thừa Nguyên cúi đầu.

“Nếu đã nói xong, vậy nghe trẫm nói.”

Ánh mắt Tiêu Cảnh Từ chậm rãi quét qua từng người trong sảnh.

“Thứ nhất, Hy phi là người của trẫm, người của nàng, chính là người của trẫm. Trẫm tin nàng, cũng tin người của nàng.”

“Thứ hai, vụ án này, nghi vấn chồng chất. Chỉ dựa vào vài cung giả mạo và tờ phiếu gửi mà muốn kết tội người của trẫm? Các ngươi coi trẫm là kẻ ngu ngốc, hay cho Hình Bộ và Đại Lý Tự đều là bù nhìn?”

“Thứ ba, Tôn cô cô là quản sự của Vọng Nguyệt Đài, là quan thân cận của một vị phi tần phẩm cấp nhất. Nếu không có thánh chỉ của trẫm, ai dám đến bà ta, tức là khi quân phạm thượng.”

Từng câu, từng chữ, đều lạnh thấu xương.

Một áp lực vô hình bao phủ cả ngự thư .

Trán Lưu Thừa Nguyên bắt đầu đổ mồ hôi.

Ông ta không ngờ, trong tình thế “ chứng rành rành” thế này,

Tiêu Cảnh Từ vẫn không hề nhượng bộ, còn che chở ta vô điều kiện.

“Bệ hạ anh minh!”

Thị Hình Bộ và Khanh Đại Lý Tự vội vàng quỳ xuống.

“Thần xin lập tức xét lại vụ án, nhất định điều rõ ràng chân tướng!”

“Không cần.”

Tiêu Cảnh Từ phất tay.

“Vụ án này, trẫm đích thân thẩm .”

Hắn nhìn ta.

“Vị Hi, nàng thấy nên điều từ đâu?”

Hắn giao câu hỏi lại cho ta.

Là đang cho ta cơ hội,

Để tự tay vạch trần màn kịch dối trá này.

Ta nhìn cuốn sổ kế toán được làm mỹ ấy,

Trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ.

“Bệ hạ.”

Ta nói.

“Thần thiếp muốn biết, cuốn sổ này, ngoài chủ sự Chu của Bộ Hộ và Tôn cô cô, còn có ai từng đụng vào không?”

Lưu Thừa Nguyên lập tức trả lời:

“Hồi bẩm nương nương, sau khi nhập kho, sổ được khóa ngay.

Chìa khóa do thần và chủ sự Chu mỗi người một chiếc,

Phải có mặt cả hai mới mở được.

Tuyệt đối không có người thứ ba chạm vào.”

Ông ta trả lời kín kẽ không sơ hở.

“Thật sao?”

Ta cười lạnh một .

“Vậy tờ phiếu gửi này thì sao?”

Ta giơ tờ phiếu giả mạo kia lên.

“Tôn cô cô vẫn luôn ở trong cung, chưa từng xuất cung.

Bà ấy làm thế nào mà ra ngân hiệu bên ngoài để gửi ba vạn lượng ?”

“Chuyện này…”

Lưu Thừa Nguyên rõ ràng không lường câu hỏi này của ta.

Ông ta sững người một lát mới nói:

“Có lẽ… có lẽ bà ta nhờ người khác làm giúp.”

“Nhờ ai?”

Ta từng bước ép sát.

“Cung , thái giám không có bài xuất cung, không được tự do ra ngoài.

Bà ta có thể nhờ ai?”

“Một quản sự trong cung, làm sao có thể quen biết người ngoài quyền thế?”

Lưu Thừa Nguyên bị ta hỏi đến cứng họng.

Mồ hôi trên trán càng vã ra như tắm.

“Đủ rồi.”

Tiêu Cảnh Từ ngắt lời.

Hắn biết hỏi tiếp cũng không có kết quả gì.

Lưu Thừa Nguyên là cáo già, sẽ không để lại dấu vết rõ ràng như thế.

“Lưu Thừa Nguyên.”

Tiêu Cảnh Từ đứng dậy.

“Trẫm cho ngươi ba ngày.”

“Hãy điều rõ ràng vụ án này cho trẫm.”

“Nếu sau ba ngày mà ngươi không thể trả lại trong sạch cho người của Hy phi.”

Hắn dừng lại, giọng lạnh như băng.

“Trẫm sẽ lấy mũ quan của ngươi.”

Cơ thể Lưu Thừa Nguyên run rẩy dữ dội.

Ông ta “phịch” một quỳ rạp xuống đất.

“Thần… tuân chỉ!”

Tiêu Cảnh Từ không buồn nhìn ông ta thêm nữa.

Hắn nắm tay ta.

ta đi.”

Hắn dắt ta rời khỏi ngự thư ,

Để lại phía sau một căn ngập tràn hoảng loạn và bất an.

Đi đến cửa, ta dừng lại, ngoái đầu nhìn.

Lưu Thừa Nguyên vẫn quỳ đất.

Ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình chạm vào ta.

Trong ánh mắt ấy, không còn vẻ thường ngày,

Chỉ còn lại oán độc và không cam lòng.

Ta biết,

Cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc.

Ta chỉ là, tạm thời chiếm được thượng phong.

Mà thượng phong này, là Tiêu Cảnh Từ cho ta.

Nếu một ngày nào đó, hắn không còn đứng về phía ta,

Ta sẽ bị những kẻ này xé xác trăm mảnh.

Tùy chỉnh
Danh sách chương