Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8.
Mặc kệ như thế thì đại hôn vẫn cử hành hạn.
Lúc Tiêu Vân Tễ đi vào, ta mới ăn xong một đĩa bánh phù .
Aida, không không nói tay nghề của đầu bếp phủ An Quốc Công rất vừa lòng ta!
Hắn vén khăn voan , màu đỏ lời mờ trước mặt được thay thế bằng gương mặt tuấn mỹ vô song.
Ai cũng nói mỹ nhân dưới ánh đèn, hôm nay cuối cùng ta cũng có cảm nhận được rồi.
với khuôn mặt này của hắn thì đại hôn này cũng không là quá mệt… Hả? Sao nam nhân này càng lúc càng lại gần ta thế?
Ta ngửi thấy được mùi nhàn nhạt trên người hắn, đó bất thanh sắc mà lùi ra phía .
“Tiêu tướng quân, chúng ta như vậy là… Là không thích hợp.”
Đôi lông mày như kiếm của Tiêu Vân Tễ nhướng .
“Đêm phòng hoa chúc, như vậy không thích hợp thì loại mới thích hợp?”
“….”
Ngươi nói như thế hình như cũng .
Thật ra ta đã từng mặc hào đi đ.á.n.h giặc với Tiêu Vân Tễ, cho nên đã từng nhìn thấy rất thứ trên cơ của hắn, vì vậy đối với ta mà nói cũng không có gọi là mới mẻ nữa.
Nhưng giờ khắc này, ta có lựa chọn giả bộ thẹn thùng mà cúi đầu.
“Tiêu tướng quân, đèn…”
Những chỗ bị sẹo ở trên người ta đã được mẫu thân dùng t.h.u.ố.c mỡ bôi cũng đã mờ đi khá , có duy nhất vết tên đ.â.m trúng trước n.g.ự.c trái là tương đối ngoan cố, vết đó lưu lại khi ta cứu Tiêu Vân Tễ.
Bàn tay cởi y phục ta của Tiêu Vân Tễ bỗng dừng lại, con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm vào chỗ sẹo kia, im lặng không nói lời , trong lòng ta ‘lộp bộp’ một tiếng.
Có tên nam nhân này đã phát ra điều không?
Ta đưa tay che đi, nghiêng đầu c.ắ.n môi cụp , bày ra năm phần ngượng ngùng năm phần quẫn bách, nhìn đắn đo cực kỳ chỗ.
“Đây là vết … Trước kia lúc ta ở thư viện, bắt gà rừng thịt không cẩn thận bị nó mổ một …. Nếu Tiêu tướng quân để ý…”
Có trời đất chứng giám, Phong thật sự bị gà mổ!
“Sao lại không cẩn thận như thế?”
Giọng điệu của Tiêu Vân Tễ nhàn nhạt, mang theo cảm xúc khó nắm bắt được.
Ta ngạc quay đầu.
Đêm xuống, ngồi xem mỹ nhân là điều vui sướng biết bao nhiêu, nhưng lúc này đây chớp một ta vậy mà nhìn ra được sự đau lòng gương mặt của hắn.
Hắn thấp giọng nói: “ này…. Ta sẽ không để nàng bị nữa.”
Ta chưa kịp tỏ cảm , Tiêu Vân Tễ đã bắt đầu giơ tay cởi hết y phục của mình xuống.
Cơ bắp rắn chắc xinh đẹp, dưới ánh nến càng thêm quyến rũ câu người.
Bỗng ta có hơi khát nước.
“Tiêu tướng quân, chàng có khát không?”
Tiêu Vân Tễ dừng tác lại, bình tĩnh nhìn ta một , có điều hắn không trả lời ta mà xoay người đi rót chén đưa qua — Là chén vừa mới uống giao bôi xong.
?
Vừa mới thưởng thức một ngụm thôi ta đã đau đầu quay đi.
Phủ An Quốc Công là không tầm thường, ngay giao bôi cũng ngon như thế, tiếc là ta không uống quá .
Lúc này ta vẫn không quên duy trì dáng thân thiết:
“Tiêu tướng quân, thần nữ không uống được , hay là….”
“ Nguyệt.”
Bỗng Tiêu Vân Tễ gọi tên ta, theo bản năng ta quay đầu lại nhìn hắn, Tiêu Vân Tễ trực tiếp lấy eo ta, cúi đầu hôn.
Ta chưa kịp ra tay môi răng đã bị cạy ra, một cỗ mát lạnh lập tức chui vào.
!!!!
Không biết cơn hoảng loạn trong ta dâng trào từ khi , ta dùng một tay đè bờ vai của hắn kết quả sờ thấy làn da chắc khỏe ấm áp.
Hắn cứ thế mà ta, như là đang trân bảo quý hiếm.
Từng nụ hôn uyển chuyển trân trọng liên tiếp rơi xuống, giọng nói trầm thấp.
“Thật trùng hợp, ta cũng khát.”
Mặt ta nóng một cách khó hiểu.
Cũng may hắn lại cúi xuông hôn lầm nữa, cuối cùng cũng tắt hết nến đi.
9.
Buổi sáng ngày hôm tỉnh dậy, người ta đau nhức, cố gắng bò dậy, không nhịn được mà mắng c.h.ử.i:
Con mẹ nó trước đây trên trường tên Tiêu Vân Tễ kia là không xuất hết toàn lực!
Đại Yến có kẻ như ngươi ăn bớt nguyên vật liệu là xui xẻo!
Ngươi căn bản không xứng đứng ngang hàng với ta!
Ồ, thật xin lỗi nha, tại danh tài của ta có rất .
“Thế thế ?” Triệu Ngọc nhìn ta với ánh ai muội: “Ai cũng nói Tiêu tướng quân ở trên trường anh dũng phi phàm, có hắn ta cũng rất lợi hại như lời đồn không?”
Ta liếc nhìn nàng ấy một cách hại.
Đại Yến có tổng cộng hai vị tướng quân, kết quả một người qua loa cho xong, một người bị đổi thành một kẻ yêu văn, người Triệu gia các ngươi có bảo vệ được giang sơn là kỳ tích.
“Thần nữ vẫn chưa đi đến trường cho nên vấn đề này công chúa nên đi hỏi ca ca của ta thì hơn.”
Triệu Ngọc bĩu môi.
“Hắn ta không được.”
????
Nháy ta đứng thẳng dậy.
Triệu Ngọc xua tay: “Lần trước hắn ta thơ ở trên cung yến, ta chắc chắn bản thân và hắn ta không hề có tiếng nói chung.”
“….”
Ta nhìn đĩa hạt dưa để trên bàn bị c.ắ.n sạch sẽ, im lặng.
Việc ca ca của ta có tìm được thê t.ử hình như là không có khả năng.
Nhưng núi cao có núi cao hơn, lúc gã sai vặt tới báo nói cho ta biết ca ca của ta bị người ngăn lại ở trên phố, đám tướng sĩ đó đã ngưỡng mộ ấy từ lâu, nói mà mời ấy điểm vài thứ.
????
Cánh tay yếu đuối đó của ấy nếu như cầm kiếm cầm thì chắc chắn khi trở về tốn một đống tiền mua t.h.u.ố.c men!
Ta vội vàng đi ra bên ngoài, Triệu Ngọc giữ tay ta lại: “Đánh nhau có đẹp mà xem?”
Nếu không xung quanh có người, thì ta đã trực tiếp đ.á.n.h bay nàng ấy để chạy như bay qua đó.
Nhưng tại ta là tiểu thư khuê các, thêm trường hợp của Triệu Ngọc, nếu ta thế chẳng ca ca của ta sẽ chẳng cơ hội ư?
Lúc ta đang do dự rối rắm thì bỗng có thêm gã sai vặt thở hổn hển nói:
“ tiểu tướng quân không so chiêu với bọn họ!”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
“Nhưng Tiêu thế t.ử lại đ.á.n.h nhau với mấy người đó rồi!”
Ồ, tại ta đã là thế t.ử phi.
Lần này đổi thành Triệu Ngọc kích lôi kéo ta đi.
“Mau mau! Tiêu thế t.ử vì thê * mà ra tay, tất đều là nể mặt mũi của ngươi đó! Hắn ta đối với ngươi thật là thâm tình, có trời đất chứng giám, huhuhu, cảm quá!”
*Thê : Anh vợ
“…”
Triệu Ngọc, bình thường ngươi đã đọc những thứ quỷ quái thế hả?
Lúc bọn ta ngồi xe ngựa đuổi tới thì mọi chuyện đã kết thúc, ca ca của ta đang đứng cùng một chỗ với Tiêu Vân Tễ, phía trước có chúng tướng sĩ với mặt đầy sự sùng bài đang nói đó.
Tư thái của Tiêu Vân Tễ lười biếng, nhẹ nhàng nói: “ Phong bị trên trường đến giờ vẫn chưa khỏi hắn, này nếu các ngươi muốn so chiêu thì cứ tới tìm ta.”
Hả??
Tại sao ta lại không nghĩ tới lý do này chứ?
Đột , Tiêu Vân Tễ như nhận ra đó, quay đầu lại.
Khi nhìn thấy ta, môi mỏng của hắn cong .
“Sao A Nguyệt lại tới đây?”
Ta đang muốn nhảy xuống ngựa bị một tiếng ‘A Nguyệt’ này của hắn cho sợ hãi đến mức trượt chân, đó được hắn vững vàng lấy.
Trước con nhìn chằm chằm, lần này ta đã chứng thực được sự mong manh yếu đuối của mình.
trò trước mặt mọi người thì cũng nên cho tốt.
Ta đỏ mặt giữ lấy ống tay áo của hắn: “Thiếp lo lắng cho phu quân.”
Ta nhìn thấy gương mặt vặn vẹo của ca ca ta, Triệu Ngọc thì n.g.ự.c ra bản thân sắp bị cảnh tượng này cho điên cuồng.
Tiêu Vân Tễ thì ngẩn ra, cánh tay c.h.ặ.t hơn, trong ánh cũng mang theo ý cười.
“Thích ta như thế à?”